Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 500

Cập nhật lúc: 27/01/2026 12:26

Sau đó, vẫn là Vân Thanh Hoan ra mặt nói vài lời tốt đẹp, còn nhét cho người ta ít tiền, việc đăng ký này mới thuận lợi giấu được nhà họ Vương mà hoàn tất.

Hai ngày nay, Vân Thanh Hoan còn bảo Triệu Thu Mai giả bệnh, sau đó tìm cách lên trạm y tế thị trấn nằm viện.

Cứ thế kéo dài cho đến khi kỳ thi kết thúc.

Nếu không, vào hai ngày diễn ra kỳ thi, cô đi thi không thể nào giấu được người nhà họ Vương, sợ họ biết chuyện cô đi thi sẽ nhảy vào phá đám.

Mọi chuyện đều phải đợi đến khi Triệu Thu Mai thi xong, ván đã đóng thuyền rồi mới tính tiếp.

Vương Thư Phượng nghe cô nói vậy, im lặng gật đầu, còn gượng gạo nở một nụ cười.

Trời đã hơi tối, Kiều Nguyệt và Triệu Thu Mai sợ Vương Thư Phượng đi bộ không an toàn nên muốn tiễn cô về nhà trước, sau đó hai người mới về.

Nhưng Vương Thư Phượng từ chối: "Tớ tự về được, vả lại nhà tớ cũng không xa đây lắm, hai người ở xa hơn thì mau về đi."

Kiều Nguyệt hỏi lại cô một lần nữa, khi xác định cô thực sự muốn tự về nhà một mình, cô và Triệu Thu Mai mới bắt đầu rời đi.

Vân Thanh Hoan nhìn bóng lưng ba người dần biến mất trong màn đêm, lúc này mới đóng cổng sân đi vào.

Mẹ chồng đã nấu xong bữa tối đi ra, thấy khách đã về, vội vàng tiến lên hỏi Vân Thanh Hoan: "Vừa nãy lời của thanh niên tri thức Vương có ý gì? Cô ấy m.a.n.g t.h.a.i rồi nhưng lại giấu người nhà chồng sao?"

Vừa rồi lúc Vương Thư Phượng và mọi người nói chuyện không cố ý tránh né Lưu Ngọc Chi.

Lưu Ngọc Chi đã nghe được loáng thoáng.

"Vâng, cô ấy m.a.n.g t.h.a.i rồi, chắc là chưa kịp nói với mẹ chồng và chồng cô ấy. Mẹ à, chuyện này chúng ta đừng nói ra bên ngoài nhé, hiện tại chắc lòng cô ấy đang rối bời, cũng không muốn cho nhiều người biết chuyện mình m.a.n.g t.h.a.i đâu."

Lưu Ngọc Chi gật đầu: "Chút chuyện này thì mẹ hiểu mà, chỉ là thanh niên tri thức Vương sao lại m.a.n.g t.h.a.i đúng vào thời điểm này chứ? Đúng thật là..."

Bà lắc đầu, không nói tiếp nữa.

Vân Thanh Hoan cũng im lặng.

Kết quả chỉ qua một ngày, Vân Thanh Hoan đã nghe từ miệng Kiều Nguyệt chuyện mẹ chồng Vương Thư Phượng phát hiện ra cô mang thai.

Bình thường mẹ chồng cô rất chăm chỉ, cộng thêm Vương Thư Phượng là người lười biếng, nên ngay cả quần áo lót của mình cô cũng để mẹ chồng giặt.

Vương Thư Phượng đã ba tháng không có kinh nguyệt, mẹ chồng cô đã chú ý thấy, lúc đầu cũng không để ý lắm vì kinh nguyệt của Vương Thư Phượng vốn không mấy quy luật, trước đây cũng từng xảy ra tình trạng một hai tháng mới có một lần.

Nhưng lần này là tròn ba tháng không có kinh, mẹ chồng Vương Thư Phượng nảy sinh nghi ngờ, âm thầm quan sát con dâu một hồi lâu.

Cũng thật trùng hợp, cái t.h.a.i này của Vương Thư Phượng rất thú vị, ba tháng đầu chẳng có phản ứng gì, không khác gì bình thường, thậm chí còn không ốm nghén. Nhưng vừa qua ba tháng, cũng có thể do Vương Thư Phượng ý thức được mình m.a.n.g t.h.a.i nên cơn nghén bắt đầu kéo đến.

Nhiều khi muốn nén cũng không nén được.

Lúc đầu, Vương Thư Phượng còn có thể lừa người nhà là do ăn trúng cái gì đó đau bụng, nhưng số lần tăng lên, cộng thêm mẹ chồng cô vốn đã nghi hoặc, nhìn thấy cô cứ hễ thấy cơm canh là buồn nôn, chẳng phải là đoán ra ngay sao?

Vốn dĩ mẹ chồng cô đã không mấy tán thành việc cô tham gia thi đại học, sợ cô đỗ đại học rồi lại coi thường con trai mình. Bây giờ lại biết con dâu giấu giếm chuyện mang thai, lập tức cảm thấy như rơi vào hầm băng.

Người già ăn muối còn nhiều hơn người trẻ ăn gạo, có gì mà không nhìn thấu chứ?

Chắc chắn là con dâu muốn thi đại học nên không muốn giữ cái t.h.a.i ngoài ý muốn này, vì vậy mới giấu chuyện mang thai, chắc là còn đang tìm cơ hội để phá bỏ đứa bé đây.

Hiện tại chưa phá, chắc chắn là vì vài ngày nữa là đi thi, phá t.h.a.i không tốt cho sức khỏe, sợ ảnh hưởng đến kỳ thi, chắc hẳn trong lòng đã lên kế hoạch rồi, thi xong là phá ngay...

Bây giờ chỉ vì đi học đại học mà không cần đứa con trong bụng, vậy sau này thì sao?

Mẹ chồng Vương Thư Phượng càng nghĩ càng sợ hãi, bèn trực tiếp đối chất với Vương Thư Phượng ngay trong bữa cơm tối.

Vương Thư Phượng bị những lời của mẹ chồng nói cho cứng họng không thốt nên lời, vì cô quả thực có ý định đó.

Và Bách Trung Sơn cũng chỉ biết mình sắp được làm bố lần nữa khi mẹ đẻ đối chất với vợ mình.

Nhưng ý nghĩ vui mừng đó vừa nảy ra đã bị dập tắt ngay lập tức.

Bởi vì anh phát hiện ra vợ mình không hề muốn sinh đứa trẻ này.

Chương 429 Trái tim em là đá không thể sưởi ấm sao?

Nghĩ đến đây, mắt Bách Trung Sơn đỏ quạch.

Anh không ngờ mình lại biết tin vợ m.a.n.g t.h.a.i từ miệng mẹ mình, và cũng từ miệng mẹ mà biết được đứa con chưa chào đời này có thể sẽ bị phá bỏ khi anh còn chưa kịp biết đến sự hiện diện của nó.

Trong phút chốc, nói không bị tổn thương là giả.

Bách Trung Sơn thực sự rất cưng chiều Vương Thư Phượng, dù cô có đủ thứ thói hư tật xấu, lại có chút ích kỷ, nhưng anh vẫn cứ thích cô.

Vì thế anh sẵn lòng chiều chuộng cô.

Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không có cảm xúc, bị cô đối xử như vậy mà vẫn có thể coi như không có chuyện gì.

Bên cạnh, Vương Thư Phượng bị mẹ chồng chất vấn đến mức ú ớ không nói được lời nào.

Theo bản năng, cô quay sang nhìn Bách Trung Sơn, trong mắt lộ vẻ hoảng loạn, cô há miệng định nói gì đó: "Trung Sơn..."

Nhưng miệng vừa mở ra, một chữ cũng không thốt lên được.

Cô không biết phải nói gì.

Nói rằng cô không cố ý giấu anh chuyện mang thai, hay nói rằng cô không hề có ý định bỏ con?

Bách Trung Sơn run giọng hỏi cô: "Phượng Nhi, mẹ nói có đúng không? Có phải em thực sự vì muốn thi đại học mà định phá bỏ đứa trẻ này không?"

Vương Thư Phượng mím môi, không trả lời anh.

Nhưng thái độ im lặng của cô cũng đã cho Bách Trung Sơn biết câu trả lời.

Anh không kìm được mà cười khổ một tiếng: "Phượng Nhi, đứa trẻ này là kết quả mà hai vợ chồng mình đã khổ sở mong đợi suốt hai năm nay, em thực sự nỡ lòng sao?"

Vương Thư Phượng vẫn im lặng.

Cô không nỡ, nhưng mà...

Mẹ chồng Vương Thư Phượng không chịu nổi cảnh con trai mình nhu nhược như thế, trực tiếp lườm Vương Thư Phượng một cái cháy mắt, rồi tiến lên giáng một cú thật mạnh vào lưng con trai mình: "Đồ vô dụng, còn gì mà phải hỏi nữa? Tôi đã đi hỏi bác sĩ làng rồi, hôm qua cũng có người thấy nó đến chỗ bác sĩ làng, nếu không phải vì m.a.n.g t.h.a.i thì nó đến đó làm gì?"

"Chỉ có anh ngày ngày bị nó làm cho mờ mắt, còn tưởng nó là người tốt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.