Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 591
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:11
An An càng không kìm lòng được mà nhào vào lòng Vân Thanh Hoan, nghẹn ngào nói: "Mẹ ơi, con không nỡ xa mẹ."
Từ khi sinh ra đến nay cậu bé chưa bao giờ rời xa mẹ lâu đến thế, tận nửa năm mới được gặp lại.
Càng nghĩ An An càng đỏ hoe mắt.
Tiểu Thạch Đầu bên cạnh cũng sụt sịt mũi, chỉ là so với An An cậu bé biết kiềm chế cảm xúc hơn.
Vân Thanh Hoan trong lòng cũng không dễ chịu gì, xoa đầu An An: "Con ở nhà nhất định phải nghe lời bà nội, chăm chỉ học tập, không cần phải nhớ mẹ đâu, mẹ sẽ gọi điện thoại cho mọi người mà, còn viết thư cho các con nữa, các con cũng có thể viết thư cho mẹ, lúc đó nhờ chú út gửi qua cho mẹ."
Đường về hành lý ít hơn nhiều, Bách Nại Hàn xách một túi lớn duy nhất.
Lúc này anh lặng lẽ nhìn Vân Thanh Hoan, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và luyến tiếc.
Vân Thanh Hoan đưa bé gái cho mẹ chồng bế, dụi dụi mắt, giọng khàn khàn nói: "Mẹ, mọi người lên đường cẩn thận nhé."
Đúng lúc này xe buýt đến, Bách Nại Hàn bảo hai đứa trẻ lên trước, sau đó Lưu Ngọc Chi bế bé con lên, Bách Nại Hàn lên sau cùng, dùng cái túi lớn che khuất tầm mắt mọi người, nhanh như cắt đặt một nụ hôn nhẹ lên má Vân Thanh Hoan: "Chờ anh."
Anh sẽ đưa con cái đến định cư tại thành phố nơi cô đang ở.
Ánh mắt anh đầy sâu thẳm.
Lên xe rồi, cửa sổ được Lưu Ngọc Chi mở ra, bé gái nhìn Vân Thanh Hoan, dường như cảm nhận được điều gì đó, hốc mắt ngấn lệ, tay vươn ra, đột nhiên gọi một tiếng: "Mạ... mạ! Mẹ!"
Lúc đầu gọi chưa rõ lắm, sau khi gọi vài tiếng Vân Thanh Hoan mới phản ứng lại được là con gái đang gọi mình là mẹ.
Ngay lập tức, một niềm vui sướng cực đại bao trùm lấy cô, cô không nhịn được mà vừa bịt miệng vừa khóc vừa cười: "Con gái biết nói rồi, nó gọi mẹ rồi!"
Bách Nại Hàn nhìn cô qua cửa sổ xe: "Đúng thế, con gái biết nói rồi, nó gọi em là mẹ rồi!"
Vân Thanh Hoan đang định tiến lên nắm lấy tay con gái một cái nhưng xe buýt đã từ từ chuyển bánh.
Cô chạy theo sau nhưng vẫn không đuổi kịp.
Chỉ nghe thấy tiếng bé con vừa khóc vừa gọi mẹ.
Cho đến khi bóng chiếc xe hoàn toàn biến mất, Vân Thanh Hoan không kìm nén được nữa, ngồi sụp xuống đất khóc nức nở.
Cô cứ ngỡ mình sẽ quen thôi, đời trước cô cũng thường xuyên chạy vạy khắp nơi, hiếm khi ở lại một thành phố nào lâu.
Nhưng lúc này, nghĩ đến việc phải nửa năm nữa mới được gặp họ, cũng không được chứng kiến sự trưởng thành của con gái trong nửa năm này, trái tim cô như bị ai đó dùng tay xé rách, đau đớn khôn cùng.
Vân Thanh Hoan nhận ra rằng không phải họ không rời xa được cô, mà là cô không rời xa được họ.
Chẳng biết ngồi thụp dưới đất bao lâu, chân cũng đã tê rần, Vân Thanh Hoan mới đứng dậy.
Trời bên ngoài đã tối hẳn rồi, nếu tối hơn nữa đường e là sẽ khó đi.
Cô thất thần đi bộ về phía trường học.
Dùng tay gạt đi những giọt nước mắt trên mặt, không muốn để các bạn cùng phòng phải lo lắng.
Đến ký túc xá, đứng trước cửa cô còn cố tình mỉm cười để mình trông tự nhiên hơn một chút rồi mới mở cửa đi vào.
Uông Viên Viên nhìn thấy cô liền cười đón lấy, ngó ra sau cô không thấy bé con liền có chút thất vọng: "Họ đi rồi à chị?"
"Ừ, chị vừa tiễn họ lên xe buýt xong, chắc giờ này đã đến ga tàu hỏa rồi."
Chu Ninh và những người khác cũng đi tới, Trương Phán Phán thậm chí còn ngẩng đầu nhìn cô một cái, giọng nói nhỏ xíu an ủi: "Đừng... đừng buồn ạ."
Nói xong lại nhanh ch.óng cúi đầu xuống.
Vân Thanh Hoan thấy cô bé như vậy trong lòng cảm thấy ấm áp, không nhịn được mỉm cười: "Yên tâm đi chị không sao đâu, chỉ là đột nhiên xa cách trong lòng có chút trống trải, đợi qua vài ngày quen rồi là ổn thôi."
Mấy người bạn cùng phòng đều tiến lại an ủi cô.
Tâm trạng Vân Thanh Hoan khá hơn nhiều, chỉ là nửa đêm nằm trên giường ký túc xá có chút không quen, mấy lần sắp ngủ quên cô đều theo bản năng đưa tay ra sờ bên cạnh.
Đến khi chạm vào thấy trống không mới ngẩn ngơ xuất thần, cơn buồn ngủ cũng tan biến sạch.
Cứ như vậy lặp đi lặp lại vài lần, đến khi ngủ thiếp đi đã là nửa đêm về sáng rồi.
Dù ngủ muộn nhưng sáng sớm hôm sau Vân Thanh Hoan vẫn thức dậy từ rất sớm.
Chẳng biết có phải do lạ giường không mà cô cứ cảm thấy ngủ không được thoải mái.
Thức dậy chào hỏi mấy người bạn cùng phòng rồi nhanh ch.óng vệ sinh cá nhân, cuối cùng cùng Uông Viên Viên và mọi người đi căng tin mua bữa sáng.
Trương Phán Phán cũng đi cùng họ nhưng không mua bánh bao hay gì cả mà chỉ mua một cái màn thầu thô để gặm.
Vân Thanh Hoan cố tình mua dư một cái, tổng cộng mua ba cái bánh bao, đều là nhân rau.
Cô không thích ăn bánh bao thịt của căng tin, bên trong cho nhiều mỡ, cảm thấy rất tanh.
Bánh bao ở căng tin thực sự chẳng thể coi là ngon, thậm chí có thể nói là dở, may mà cô có tầm nhìn xa trông rộng mang theo một lọ sốt ớt, chấm với sốt ớt thì mới nuốt nổi.
Lại mua thêm một bát cháo, ăn hai cái bánh bao uống một bát cháo cô khẽ ợ một cái rồi nhìn cái bánh bao còn lại mà than thở, cố ý hỏi họ: "Ăn không hết rồi, mọi người ai có thể giúp giải quyết hộ không?"
Mọi người nhìn nhau rồi theo bản năng nhìn về phía Trương Phán Phán.
Trong số mấy người bọn họ thì điều kiện của cô ấy là kém nhất, không những ăn uống đạm bạc mà còn ăn rất ít.
Một người phụ nữ trưởng thành mà bữa sáng chỉ ăn một cái màn thầu thô chắc chắn là không đủ no.
Chu Ninh cười nói: "Tớ cũng no rồi không ăn nổi nữa, Phán Phán à cậu có thể giúp ăn nốt không?"
"Đúng đấy Phán Phán, hay là cậu ăn đi, bọn tớ đều no lửng dạ rồi."
Hốc mắt Trương Phán Phán hơi nóng lên, nhìn cái bánh bao bột mì trắng trong đĩa của Vân Thanh Hoan cô không nhịn được nuốt nước miếng.
Cô chưa bao giờ được ăn bánh bao làm từ loại bột mì tốt như vậy, chẳng dám nghĩ nó sẽ ngon đến nhường nào.
Cuối cùng dưới sự mong đợi của vài người, Trương Phán Phán nhận lấy cái bánh bao trong đĩa của Vân Thanh Hoan, cảm ơn cô rồi nghiêm túc dặn dò: "Giờ biết lượng ăn rồi, lần sau đừng gọi nhiều thế nữa nhé, ăn không hết phí lắm, chị Thanh Hoan ơi nhà chị kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì."
Vân Thanh Hoan mỉm cười nhìn Trương Phán Phán đang nói năng rất nghiêm túc: "Chị biết rồi."
Mấy người trong ký túc xá tuy gia cảnh khác nhau nhưng sau một ngày chung đụng cô cảm thấy ai nấy đều là người tốt, không gặp phải thành phần oái oăm nào.
Như Chu Ninh, Thẩm Nguyệt những người có điều kiện gia đình khá giả khi đối mặt với Vương Thắng Nam, Trương Phán Phán những người có điều kiện gia đình kém hơn cũng không tỏ ra kiêu ngạo mà cư xử rất bình thường.
Hơn nữa họ còn rất quan tâm đến lòng tự trọng của người khác.
Vân Thanh Hoan thầm cảm ơn sự may mắn của mình, được ở cùng một phòng với những người bạn tốt như vậy. Cuộc sống đại học sắp tới của cô xem ra sẽ rất đáng mong chờ đây.
