Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 596
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:12
Bảo Vân Thanh Hoan yên tâm, còn nói con bé giờ đã biết gọi bố rồi, đợi cô nghỉ hè về nhà chắc là có thể nghe thấy con bé gọi anh trai và bà nội rồi. Mấy người ở nhà giờ niềm vui lớn nhất chính là dạy con bé tập nói.
Còn nói mẹ cũng rất nhớ cô, mấy lần ăn cơm đều vô thức hướng về phía phòng gọi một câu: "Thanh Hoan, ra ăn cơm thôi!"
Cứ ngỡ Vân Thanh Hoan còn đang ở trong phòng viết lách, gọi xong mới nhận ra con dâu đã đi học đại học rồi.
Sau đó sẽ bần thần mất một lúc lâu.
Cuối thư, người đàn ông còn nói anh là người nhớ cô nhất, bảo cô ở trường nhất định không được nhìn thấy đồng chí nam nào khác mà quên mất anh, còn cưỡng cầu yêu cầu ít nhất một tuần phải gửi một bức thư về nhà.
Cuối cùng còn dùng giọng điệu chê bai nói Tiểu Thạch Đầu và An An cũng viết thư cho cô rồi, chuyện của hai đứa nó anh sẽ không kể thêm trong thư nữa.
Vân Thanh Hoan vừa đọc vừa thấy xót xa, lại thấy ấm áp lạ kỳ.
Lấy ra hai tờ giấy khác, chỉ thấy trên đó là thư do Tiểu Thạch Đầu và An An viết, chữ viết còn chưa đẹp lắm, có chữ nhiều nét thậm chí còn viết sai.
Chẳng qua chỉ là mấy chuyện vặt vãnh như hôm nay làm gì, ngày mai em gái tè lên người cậu ấy.
Nhưng dù là chuyện vặt cô vẫn đọc một cách say sưa.
Đọc thư xong, cô bắt đầu viết thư hồi âm. Mỗi người trong nhà cô đều nhắc tới, nói cô cũng rất nhớ họ, còn kể chuyện mình ở trường rất bận, ngày nào cũng phải đi thư viện rồi lên lớp, không có thời gian tiếp xúc với quá nhiều bạn học. Cô cũng nói đi học đại học có trợ cấp, một tháng mười mấy đồng, đủ cho cô ăn cơm, bảo họ đừng lo lắng. Cô còn kể sơ qua về những chuyện xảy ra mấy ngày qua cũng như chuyện của Kiều Nguyệt và những người khác.
Viết thư xong, cô cẩn thận gấp thư lại bỏ vào phong bì, dự định sáng mai sẽ gửi thư đi.
Sau đó lại mở bức thư chị gái Vân Vũ San viết cho cô ra, trong thư không nói gì nhiều, chỉ hỏi cô ở trường có quen không, bạn cùng phòng có dễ gần không cùng những chuyện vụn vặt khác.
Vân Thanh Hoan đọc xong cũng viết thư hồi âm cho chị gái, nói với chị mọi chuyện đều ổn, còn hỏi thăm tình hình của Vân Vũ San ở trường như thế nào, có thích nghi không.
Tiếp theo là bức thư Vương Thụy Phượng viết cho mình.
Cô nàng này chắc là cảm thấy gọi điện thoại đắt, không nỡ gọi nên mới chọn viết thư.
Vân Thanh Hoan không nhịn được cười, mở phong bì ra, quả nhiên thấy bên trong toàn là những câu hỏi ngớ ngẩn.
Cô rất kiên nhẫn trả lời từng câu một, còn khích lệ Vương Thụy Phượng một phen, bảo cô ấy chăm chỉ học tập, cố gắng sớm thi đỗ qua đây, lúc đó sẽ được đoàn tụ.
Bức thư cuối cùng là do Lã Nam Tinh gửi tới, nói là bản mới nhất của "Bộ đề Trạng nguyên" đã được chỉnh sửa xong, đang chuẩn bị xuất bản. Bà ấy còn nói dạo này rất nhiều hiệu sách đặt mua cuốn sách này trước, đơn hàng đã xếp đến một hai tháng sau.
Lần này Vân Thanh Hoan e rằng sẽ kiếm được bộn tiền.
Cuối cùng, Lã Nam Tinh còn hỏi Vân Thanh Hoan cảm giác học đại học thế nào?
Có phải cảm thấy tốt hơn lúc bà ấy học đại học không?
Hồi đó Lã Nam Tinh là được đề cử đi học đại học, thời đó đại học có chút biến chất, không khí học tập không hề nồng hậu.
Có thể thấy Lã Nam Tinh thực sự tò mò, vì vậy khi Vân Thanh Hoan viết thư hồi âm cho bà ấy đã kể lại bầu không khí của trường một lượt.
Sáng sớm hôm sau, cô đem những bức thư đã viết xong bỏ vào hòm thư chuyên dụng, bên trong đã nhét không ít thư, lát nữa sẽ có nhân viên bưu điện chuyên trách đến lấy.
Cứ như vậy thường xuyên viết thư trao đổi với họ, thỉnh thoảng gọi điện thoại, lúc rảnh rỗi lại cùng Kiều Nguyệt, Triệu Thu Mai gặp mặt, đi ăn cơm ở căng tin trường đại học của nhau, ngày tháng trôi qua thật nhanh.
Chẳng mấy chốc hai tuần nữa lại trôi qua.
Phía Trần Bình vẫn chưa có tin tức gì.
Vân Thanh Hoan cứ ngỡ chuyện gặp đạo diễn đã hỏng rồi, nào ngờ hai ngày sau Trần Bình đã gọi điện cho cô, nói đạo diễn đồng ý gặp mặt bàn bạc chi tiết, hẹn ở tiệm cơm quốc doanh.
Vân Thanh Hoan thực sự rất vui mừng.
Bản thân cô đã chuẩn bị rất lâu, dự tính trước mọi tình huống có thể xảy ra ngày hôm đó, sau đó lại suy nghĩ kỹ các câu hỏi đạo diễn có thể đặt ra.
Đến thời gian đã hẹn cô mới dám đi tiệm cơm quốc doanh gặp đạo diễn.
Vân Thanh Hoan đến trước, cô tìm một cái bàn sạch sẽ ngồi xuống, sau đó nhấc tay xem đồng hồ.
Còn hai mươi phút nữa mới đến giờ hẹn.
Cô nhất định phải đến trước, tuyệt đối không được để lại ấn tượng xấu cho đạo diễn.
Không lâu sau đạo diễn và Trần Bình cùng tới.
Trần Bình nhìn thấy cô cười nháy mắt ra hiệu, Vân Thanh Hoan vội nhìn sang người đàn ông đứng cạnh bà ấy. Đó là một người đàn ông chừng bốn mươi, năm mươi tuổi, dáng người gầy cao, đeo kính, nho nhã, tóc đã bạc một phần.
Cô vội vàng bước tới đón, cười nói: "Vị này chắc là đạo diễn Trương phải không ạ? Cháu đã nghe đại danh của chú từ lâu, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền..."
Vân Thanh Hoan tâng bốc ông ấy một phen.
Mà đạo diễn Trương khi nhìn thấy Vân Thanh Hoan, khuôn mặt vốn không để tâm bỗng khựng lại, đôi mắt đột nhiên sáng lên!
Chương 512 Hai bố con
Vân Thanh Hoan hôm nay dù sao cũng là diện kiến khách quý nên đã đặc biệt ăn diện một chút.
Mái tóc đen nhánh được tết thành hai b.í.m tóc rủ trước n.g.ự.c, mặc áo bông vải hoa màu đỏ và quần bông đen, còn đi một đôi giày bông thủ công, trang điểm nhẹ, trông vừa gần gũi vừa xinh đẹp.
Cũng sẽ không làm mất mặt người khác.
Cô vốn dĩ đã xinh đẹp, lại đặc biệt ăn diện như vậy, tuy rằng cách ăn mặc không quá nổi bật nhưng dựa vào nhan sắc của mình, cô vẫn rất thu hút ánh nhìn.
Vừa rồi cô ngồi đây một mình, không ít người xung quanh lén nhìn cô.
Chỉ là Vân Thanh Hoan toàn tâm toàn ý nghĩ đến chuyện của mình nên không chú ý tới những điều này.
Đạo diễn Trương nhìn thấy Vân Thanh Hoan như vậy, ánh mắt lập tức sáng rực lên!
Cả người cũng nhiệt tình hơn hẳn, cười hớ hớ với Vân Thanh Hoan.
Thái độ tốt đến mức ngay cả Trần Bình ở bên cạnh cũng phải kinh ngạc.
Cần biết rằng phim của đạo diễn Trương từng đoạt giải thưởng quốc tế, có địa vị rất cao trong giới diễn viên, bản thân ông ấy lại là chủ nhiệm ủy ban tuyên truyền, địa vị xã hội không hề thấp, phần lớn đều là người khác nịnh bợ ông ấy.
Đạo diễn Trương tuy không cậy quyền cậy thế làm khó người khác nhưng tuyệt đối cũng sẽ không hòa ái với một hậu bối như vậy.
