Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 59
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:07
Trong mắt Kiều Nguyệt, Cố Minh Lượng ngoài việc đẹp mã một chút, dẻo miệng một chút, biết dỗ dành con gái thì chẳng có ưu điểm gì.
Ngược lại là Bách Nại Hàn, trông có vẻ là người rất có trách nhiệm.
Chỉ là đáng tiếc, chân anh đã bị thương.
Nhưng thôi, cũng nhờ lần bị thương này mà nhìn thấu được Hạ Vũ Hoa là hạng người gì, còn hơn là kết hôn rồi mới bị bỏ rơi.
Cô đã dọn dẹp xong chuồng lợn, định về điểm thanh niên tri thức nghỉ ngơi. Vừa quay đầu lại đã thấy Vương Thú Phượng đang lấm la lấm lét trong bụi cỏ, cô cau mày: “Vương Thú Phượng, cô cắt xong rau lợn chưa? Đừng quên những gì tôi đã nói với cô, nếu đến lúc đó lợn cô nuôi gầy quá, trên cấp truy cứu xuống thì cô không có kết cục tốt đâu.”
Vương Thú Phượng vốn đang bực bội, Kiều Nguyệt lại đúng lúc này tới nhắc nhở khiến cô ta càng thêm tức giận. Nhất là khi thấy đàn lợn mà Vân Thanh Hoan nuôi đang ăn rất ngon lành, cô ta không kìm được bĩu môi, bịt mũi chê bai: “Kiều Nguyệt, trên người cô thối c.h.ế.t đi được, toàn mùi phân lợn, tránh xa tôi ra một chút!”
“Hơn nữa, có bị mắng cũng là việc của tôi, liên quan gì tới cô?”
“Chó bắt chuột, lo chuyện bao đồng!”
“Cô...” Kiều Nguyệt cũng giận, chẳng thèm để ý tới cô ta nữa, quay người bỏ đi.
Vương Thú Phượng còn nói vinh râu: “Cô nhớ lúc về tới điểm thanh niên tri thức thì tắm rửa thay quần áo rồi hãy ngủ, nếu không cả phòng toàn mùi thối đấy!”
Kiều Nguyệt khựng lại một chút rồi tiếp tục đi về phía trước.
Vương Thú Phượng thấy người đã đi xa, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Phi! Làm bộ làm tịch cái gì chứ!”
Thấy xung quanh không có ai, cô ta đi về phía chuồng lợn...
Mặt khác, Vân Thanh Hoan đi rất nhanh, hận không thể biến hai chân thành bánh xe lửa.
Cậu nhóc được cô dắt tay, vất vả đuổi theo sau.
Bé mệt đến mức mặt đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại. Bé lấy tay lau mồ hôi che khuất tầm mắt, không kìm được kéo kéo tay mẹ: “Con, con không đi nổi nữa.”
Vân Thanh Hoan nghe không rõ, tưởng bé đang hỏi xem đã tới nơi chưa: “An An, còn một lát nữa mới tới cơ.”
Cậu nhóc khổ sở nhăn mặt, đang định lên tiếng thì bên cạnh, Bách Nại Hàn xoay xe lăn đuổi tới. Anh cười nhẹ: “Chị dâu, An An nói là bé đi mệt rồi.”
Đột nhiên nghe thấy giọng nói của người đàn ông, lại còn là tiếng cười trầm thấp nam tính, Vân Thanh Hoan sững người: “Hả?”
Phản ứng lại những gì anh nói, cô đột nhiên dừng phắt lại, cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện cậu nhóc mệt đến mức chiếc áo dài mỏng dính bết vào người vì mồ hôi, gương mặt cũng nhễ nhại mồ hôi. Lòng cô trào dâng niềm hối lỗi: “Mẹ xin lỗi, An An, là mẹ đi nhanh quá, không để ý tới con.”
Lòng cô thật sự thấy rất c.ắ.n rứt. An An chân ngắn tay nhỏ như thế, vừa rồi cô đi nhanh vậy mà bé lại không hề hờn dỗi, cũng không kêu mệt một tiếng, trái lại còn cố hết sức đuổi theo, đến lúc thật sự không đi nổi nữa mới lên tiếng.
“Không, không sao đâu mẹ.” Cậu nhóc nắm lấy tay cô, nở nụ cười mềm mại: “An An, nghỉ, nghỉ một lát là hết mệt ngay.”
Vân Thanh Hoan nhìn quanh một lượt, tìm một tảng đá cho bé ngồi nghỉ, còn lấy nước ra cho bé uống.
Bên cạnh, Bách Nại Hàn thấy dáng vẻ này của cô bèn mím môi an ủi: “Trẻ con mệt nhanh mà hồi sức cũng nhanh, chị cũng đừng tự trách mình quá. Bình thường bé ở ngoài chơi với đám nhóc kia, chạy cả tiếng đồng hồ mà chẳng thấy nghỉ.”
Vân Thanh Hoan tránh ánh mắt của anh, chẳng dám nhìn về phía đó: “Dù sao cũng là do tôi làm mẹ không tròn trách nhiệm.”
Chủ yếu là đột nhiên làm mẹ, nhảy cóc mất mấy năm trời, đôi khi cô sẽ không phản ứng kịp rằng mình giờ đã là mẹ của một đứa trẻ, không còn là cái thiết lập độc thân tự làm tự ăn như trước nữa.
Người đàn ông nghe vậy cũng không nói gì thêm. Anh nhìn người phụ nữ đang chăm sóc đứa trẻ một cách tỉ mỉ trước mặt, nghĩ tới câu hỏi vừa rồi của Hạ Vũ Hoa dành cho mình, bàn tay nắm c.h.ặ.t xe lăn bỗng dùng sức, ánh mắt tối lại.
Chương 52 Quan hệ giữa mẹ và chú tốt lắm
Chỉ nghỉ ngơi một lát là cậu nhóc đã tràn đầy năng lượng, kéo tay Vân Thanh Hoan đi về phía chân núi phía trước.
Trong suốt thời gian cắt cỏ sau đó, Vân Thanh Hoan im lặng lạ thường, giữa cô và Bách Nại Hàn dường như có một vạch kẻ phân giới rõ ràng.
Ngay cả bé An An nhỏ xíu cũng nhận ra điều bất thường. Bé gãi gãi trán, tò mò nhìn mẹ một cái rồi lại nhìn chú: “Mẹ ơi, mẹ đang cãi nhau với chú ạ?”
“Hả? Sao con lại nói thế?” Vân Thanh Hoan ngừng động tác cắt cỏ, theo bản năng nhìn sang Bách Nại Hàn, thấy anh cũng đang nhìn mình thì ngượng ngùng dời mắt đi.
Cậu nhóc nói một cách hiển nhiên: “Mẹ chẳng nói chuyện với chú gì cả, sáng nay mẹ còn nói chuyện với chú suốt mà.”
Bé muốn xen vào còn chẳng được.
“Mẹ với ba cũng thế đấy, hễ không nói chuyện với nhau là chắc chắn cãi nhau rồi. Thế nên mẹ cũng chắc chắn là đang cãi nhau với chú.”
Cậu nhóc làm bộ như đã nhìn thấu tất cả.
“Người lớn các mẹ cứ thích như thế, chẳng giống con với Oa Đản gì cả. Bọn con mà cãi nhau thì đ.á.n.h nhau một trận là xong, chẳng bao giờ không nói chuyện với nhau đâu.”
Vân Thanh Hoan: “...”
Cái thằng nhóc này thông minh gớm, cô tuy không cãi nhau với Bách Nại Hàn, nhưng giữa hai người đúng là nửa ngày rồi chẳng nói với nhau câu nào.
Cô xoa xoa cái đầu bù xù của cậu nhóc: “Không có cãi nhau đâu, quan hệ giữa mẹ và chú tốt lắm mà.”
Sao nghe câu này thấy nó cứ sai sai thế nhỉ?
Cô cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục nói: “Không tin con hỏi chú xem.”
Cậu nhóc quả nhiên quay lại nhìn Bách Nại Hàn: “Chú ơi, chú thật sự không cãi nhau với mẹ ạ?”
Bách Nại Hàn vẫn luôn chú ý tới bên này, nghe vậy khóe môi nhếch lên một nụ cười: “Không cãi nhau.”
Anh thấy Vân Thanh Hoan cố tình dời mắt đi, môi khẽ mím lại.
“Không cãi nhau là tốt rồi.” Cậu nhóc thở phào nhẹ nhõm như một ông cụ non: “Chúng ta là một gia đình, phải sống hòa thuận với nhau mới đúng.”
Mặc dù nói không cãi nhau, nhưng thời gian cắt cỏ sau đó Vân Thanh Hoan và Bách Nại Hàn vẫn chẳng nói với nhau mấy câu. Chỉ là hai người cũng không dám thật sự im lặng hoàn toàn, nếu không cậu nhóc chắc chắn lại tưởng họ đang cãi nhau.
Khi tới chuồng lợn, Kiều Nguyệt đã không còn ở đó nữa. Vân Thanh Hoan đoán chừng cô ấy đã làm xong việc buổi sáng và về nghỉ ngơi rồi. Cô cùng Bách Nại Hàn băm rau lợn rồi đổ vào máng cho lợn ăn.
