Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 61
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:07
Vân Thanh Hoan cứ dán mắt nhìn về phía trước, đợi một hồi lâu, chân ngồi xổm đến mức tê rần mà vẫn không thấy Vương Thú Phượng đâu, không nhịn được nói: “Không lẽ cô ta thấy trộm rau lợn thế là đủ rồi, giờ về nghỉ rồi chứ?”
“Đừng vội, đợi thêm chút nữa, nếu vẫn không thấy thì chiều nay chúng ta lại tới chặn đường.” Giọng nói thanh thoát của người đàn ông vang lên.
Vân Thanh Hoan vốn đang sốt ruột nghe lời anh nói xong, kỳ diệu thay tâm trí bỗng bình lặng lại.
Cô vô thức xích lại gần anh hơn một chút, rồi nhìn về phía chuồng lợn.
Đột nhiên, từ đằng xa lững thững đi tới một bóng người, nhìn kỹ lại chính là Vương Thú Phượng.
Cô ta chắc là thấy nóng nên có lẽ đã về điểm thanh niên tri thức lấy một chiếc mũ rơm đội, tiện tay còn cầm theo ít đồ ăn vặt vừa ăn vừa phàn nàn: “Cái thời tiết c.h.ế.t tiệt này, cái đám lãnh đạo c.h.ế.t tiệt, và cả lũ lợn c.h.ế.t tiệt này nữa. Nếu không phải để đám lãnh đạo thôn không báo cáo xấu về tôi thì tôi chẳng rảnh đâu mà chạy ra đây cho lũ súc vật này ăn trong cái trời nóng nực này!”
“Chẳng biết con tiện nhân Vân Thanh Hoan kia đi chưa? Rau lợn cắt có nhiều không, đừng để một lát nữa đã bị lũ lợn kia ăn sạch sành sanh, làm tôi mất công chạy một chuyến.”
Cô ta vừa lảm nhảm vừa đi về phía chuồng lợn.
Vân Thanh Hoan thấy cô ta lấy rau lợn người khác cắt mà không những không thấy hổ thẹn còn c.h.ử.i rủa mình thì tức điên người. Cô đứng phắt dậy định xông ra mắng người, nhưng người đàn ông đã trực tiếp ngăn cô lại, cánh tay ấm áp chạm vào cằm cô, cả hai đều sững người.
Vân Thanh Hoan ngây người nhìn anh, cũng quên luôn việc phải đứng dậy. Người đàn ông này thật sự rất khôi ngô, lông mi dài đến khó tin, ngay cả đôi mắt cũng trong veo phản chiếu rõ ràng bóng dáng cô.
Phản chiếu bóng dáng cô?
Cô lập tức tỉnh táo lại, vội vàng lùi lại một bước, đứng xa anh ra một chút, lòng còn có chút hối hận.
Vân Thanh Hoan, mày đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế hả?!
Mày muốn phạm sai lầm sao?
Đừng quên Bách Nại Hàn là em chồng của mày đấy!
Cô vội vàng quạt quạt không khí, lầm bầm tự nhủ: “Thời tiết này đúng là có chút nóng thật.”
Sau đó lại tự nhiên nhìn người đàn ông: “Tại sao bây giờ chưa được ra chặn cô ta?”
Người đàn ông hạ cánh tay xuống, hai tay đặt ngoan ngoãn trên đầu gối, cảm thấy cổ hơi ngứa.
Vừa rồi, khi cô cúi người, làn tóc mây đã lướt qua cổ anh.
Nghe vậy anh chỉ thản nhiên nói: “Phải bắt quả tang tại trận, đợi cô ta trộm rau lợn đã rồi hãy nói.”
Vân Thanh Hoan thấy cũng có lý, nếu không cứ thế xông ra, khó tránh khỏi việc Vương Thú Phượng mặt dày không thừa nhận, thế là cô lại nhẫn nại đợi thêm một lát.
Vương Thú Phượng quả nhiên không làm người khác thất vọng, cô ta hậm hực đi tới chuồng lợn, thấy lũ súc vật ăn sắp hết rau lợn lại bắt đầu mắng: “Cái lũ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i này, không biết ăn chậm lại một chút sao?”
Vừa nói vừa cầm sọt xúc rau lợn vào trong, sau đó đổ vào máng lợn bên chuồng mà cô ta phụ trách.
Chính lúc này, không cần Vân Thanh Hoan lên tiếng, Bách Nại Hàn đã xoay xe lăn ra khỏi đống củi. Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta: “Không ngờ người từ thành phố tới mà cũng làm cái trò trộm cắp vặt vãnh này. Chẳng biết nếu trưởng thôn biết hành vi này của cô thì liệu có viết một lá thư về việc cô có hành vi không đoan chính gửi về thành phố không nhỉ?”
Câu nói này vừa dứt, Vương Thú Phượng cả người cứng đờ. Cô ta xách sọt, chậm chạp quay người lại, nhìn thấy ba người họ thì mặt mũi sượng sùng không biết nên làm biểu cảm gì: “Sao các người lại ở đây?”
Vân Thanh Hoan thái độ không mấy tốt đẹp, trực tiếp xông tới giật lấy cái sọt trên tay cô ta, rồi đổ rau trở lại máng lợn bên phía mình: “Tôi đã bảo là ba người chúng tôi cắt rau cả buổi sáng chẳng nghỉ tay, sao rau lợn cắt mãi mà lợn vẫn không đủ ăn, con nào con nấy bụng vẫn lép kẹp, hóa ra là có kẻ lòng lang dạ thú như cô lén lút trộm rau lợn.”
Cô mỉa mai nhìn Vương Thú Phượng.
Mặt Vương Thú Phượng đỏ bừng, nửa ngày không thốt ra được chữ nào.
Hơn nữa, nhìn bộ dạng này của Bách Nại Hàn và Vân Thanh Hoan, rõ ràng họ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô ta.
Bị bắt quả tang tại trận, Vương Thú Phượng cũng không cách nào chối cãi, hơn nữa cô ta thật sự rất sợ họ sẽ báo cáo lên lãnh đạo thôn, chỉ đành nghiến răng nói: “Nói đi, các người muốn thế nào thì mới bỏ qua chuyện này?”
Cô ta đã chuẩn bị tâm lý cho việc họ sẽ sư t.ử ngoạm.
Vân Thanh Hoan nhìn sang Bách Nại Hàn.
Bách Nại Hàn cũng nhìn cô: “Chị dâu, chị nói đi.”
Dù sao đây cũng là công việc của Vân Thanh Hoan, để cô nói là thích hợp nhất.
Vân Thanh Hoan cũng chẳng khách khí, trực tiếp nói: “Tôi cũng không đòi hỏi nhiều, công sức cả buổi sáng của chúng tôi coi như đổ sông đổ biển, đàn lợn này vẫn chưa được ăn no, chiều nay còn phải đi cắt thêm rau lợn nữa. Nghe nói cô cũng khá có tiền, cũng chẳng cần cô phải cắt rau đền bù làm gì cho mệt, cô trực tiếp đền cho chúng tôi năm đồng là được, tôi cũng không lấy nhiều đâu.”
“Năm đồng?” Vương Thú Phượng nghiến răng, nhiều thế cơ à, sao cô không đi ăn cướp luôn đi?
Chỗ rau lợn đó, cô ta bỏ ra năm hào thuê người cắt hộ thì có mà khối người tranh nhau làm.
“Sao? Chê ít à? Tôi cũng không ngại đòi thêm một chút đâu. Dù sao thì đây cũng là chuyện liên quan tới danh dự của cô. Nếu chuyện này bị lãnh đạo thôn báo cáo về thành phố nơi cô sinh sống, thậm chí là tới đơn vị công tác của bố mẹ cô, hình như ảnh hưởng sẽ lớn lắm đấy.”
Cô mỉm cười ngọt ngào, rõ ràng là lời đe dọa nhưng giọng nói lại vô cùng êm tai.
Vương Thú Phượng tức đến méo cả mồm, hậm hực rút từ túi ra năm đồng, đau lòng đưa cho cô: “Cho cô đấy!”
Số tiền này là bố mẹ gửi cho cô ta tháng này, chính cô ta còn chưa nỡ tiêu, đủ để mua bao nhiêu món ngon, tiền còn chưa ấm chỗ nữa kìa!
Cô ta đau lòng nhìn chằm chằm, tay nắm c.h.ặ.t không buông.
Vân Thanh Hoan thấy tiền thì mắt sáng rực lên.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, cô quả nhiên vẫn thích tiền nhất.
Bên cạnh, người đàn ông nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, mím môi cười thầm, ánh mắt có chút chiều chuộng.
Vương Thú Phượng thấy cảnh này thì trong lòng càng thấy nghẹn ứ.
Cô ta nhìn gương mặt thanh tú của người phụ nữ trước mặt, chẳng biết Vân Thanh Hoan có gì tốt mà lại khiến đàn ông nào cũng mê mẩn cô ta như thế!
Chẳng qua là đẹp hơn mình một chút, da trắng hơn một chút, eo thon hơn một chút, dáng người đẹp hơn một chút, giọng nói ngọt ngào hơn một chút...
Cô ta vội vàng thu lại suy nghĩ, ghen tị nhận ra người phụ nữ trước mặt này quả thật cái gì cũng hơn cô ta!
