Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 63

Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:08

Giang Văn Tú nói xong còn nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ: “Chị là chị chướng mắt cái hạng người như cô ta nhất. Nếu không phải vì cô ta có người bố làm cán bộ thì dân làng chẳng biết sẽ nói cô ta ra cái vẻ gì nữa.”

Vân Thanh Hoan thấy chị ấy tin tưởng mình như vậy, lại còn đứng về phía nhà họ Bách, trong lòng thấy ấm áp vô cùng: “May mà chị dâu vẫn tin tưởng bọn em, chỉ tội nghiệp mẹ chồng em thôi, bà đối xử với Hạ Vũ Hoa thật lòng thật dạ, có món gì ngon cũng đều nghĩ tới cô ta, giờ chắc bà đang đau lòng lắm.”

Cô hỏi Giang Văn Tú xem Hạ Vũ Hoa tới có bắt nạt Lưu Ngọc Chi không, biết được cuối cùng Hạ Vũ Hoa bị Lưu Ngọc Chi mắng cho một trận tơi tả rồi lủi thủi bỏ đi thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Giang Văn Tú thấy cô cứ nhìn về phía Lưu Ngọc Chi bèn cười một tiếng: “Biết em lo cho mẹ chồng rồi, mau qua đó đi. Chỉ là dạo này em cũng nên chú ý một chút, e rằng sẽ có vài lời đồn đại về em và em chồng em lan truyền ra đấy. Em cũng đừng quá bận tâm, đợi đến khi họ có chuyện gì mới để hóng hớt thì chuyện của hai người sẽ lắng xuống thôi.”

Vân Thanh Hoan: “...”

Chẳng cần hỏi kỹ cũng biết, chắc chắn dân làng đang xì xào sau lưng rằng cô đã quyến rũ Bách Nại Hàn.

Vừa đi cô vừa ngửa mặt lên trời trợn trắng mắt, thật không ngờ ở thời đại này mà cô cũng có scandal vây quanh.

Chỉ là cái scandal này cô chẳng muốn chút nào.

Chương 55 Cô ta cũng chẳng đáng giá nhiều tiền thế

Lưu Ngọc Chi cứ chốc chốc lại liếc nhìn về phía Vân Thanh Hoan. Đợi cô đi tới nơi, bà mới đặt cặp l.ồ.ng cơm xuống, quan tâm hỏi: “Hai đứa nói chuyện gì thế?”

Vân Thanh Hoan cười đáp: “Dạ chẳng có chuyện gì to tát đâu ạ, quanh đi quẩn lại cũng chỉ mấy chuyện đó thôi. Họ cứ tưởng con với Nại Hàn có gì đó với nhau ấy mà. Mẹ ơi, họ đều nói bậy cả đấy, con với Nại Hàn thì có chuyện gì được chứ. Lúc trưa là do con bị người ta xô ngã nên mới vô tình ngã vào lòng anh ấy thôi, còn chuyện đôi giày da thì mẹ cũng biết rồi đấy.”

Cô cảm thấy vẫn nên giải thích rõ với Lưu Ngọc Chi một chút, tránh để bà nghe lời thiên hạ rồi lại lo lắng.

Lưu Ngọc Chi nghe xong, hàng mi khẽ run: “Mẹ biết mà, mẹ không tin những gì họ nói đâu.”

“Mẹ ơi, con nghe nói trưa nay Hạ Vũ Hoa tới tìm mẹ, cô ta không bắt nạt mẹ chứ ạ?”

Vẫn chưa thực sự yên tâm, Vân Thanh Hoan lại hỏi kỹ thêm một lần nữa.

Nhắc tới Hạ Vũ Hoa, nụ cười trên mặt Lưu Ngọc Chi biến mất, thay vào đó là vẻ chán ghét: “Trước đây cũng là do mắt mẹ nhìn không chuẩn, cứ ép Nại Hàn thử tìm hiểu cô ta xem sao. Giờ mẹ chỉ thấy may mắn, may mà cô ta với Nại Hàn chưa kết hôn, nếu không e là nhà mình còn náo loạn hơn nhiều. Con yên tâm đi, cô ta không bắt nạt được mẹ đâu. Mẹ tuy nhìn hiền lành thế thôi, nhưng với kẻ không biết điều thì mẹ cũng chẳng việc gì phải khách khí cả.”

Bà hạ thấp giọng, nhìn quanh một lượt thấy không có ai mới thì thầm: “Mẹ con còn mắng cho cô ta một trận đấy, mắng cho tơi bời hoa lá luôn, cô ta tức tối bỏ đi rồi.”

Vân Thanh Hoan cũng thì thầm, giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Mẹ, mẹ giỏi thật đấy!”

Lưu Ngọc Chi đắc ý: “Chứ còn gì nữa, ngày xưa mẹ một mình nuôi hai đứa con, nếu không cứng cỏi một chút thì chẳng bị người ta bắt nạt đến c.h.ế.t à.”

Ở nông thôn là thế, nhà nào mà không có người đàn ông trưởng thành gánh vác là sẽ bị người ta coi thường và bắt nạt.

Bây giờ trông Lưu Ngọc Chi có vẻ hiền hậu, nhưng thực chất bà cũng là người rất ghê gớm, hễ ai động đến là bà có thể đứng trước cửa nhà người ta mắng suốt cả tiếng đồng hồ không nghỉ.

“Thật không ngờ con bé Hạ Vũ Hoa này lại chẳng nể mặt nhà họ Bách chút nào. Trưa nay tới tìm mẹ thì thôi đi, còn dắt theo cả cái gã tình nhân kia nữa, gã đó cứ đứng xa xa ở đằng kia nhìn, đúng là làm mẹ tức nghẹn họng.”

Lưu Ngọc Chi cứ hễ nghĩ tới cảnh tượng Hạ Vũ Hoa hùng hổ tới tìm mình tố cáo trưa nay là lại thấy có chút nực cười.

Lại còn nói Bách Nại Hàn với Vân Thanh Hoan có gian tình, có hay không thì bà là mẹ chồng và mẹ đẻ chẳng lẽ lại không biết sao?

Rõ ràng là cô ta muốn đổ vấy cái tội hủy hôn lên đầu nhà họ Bách, còn nói con trai bà mua giày da cho chị dâu mà không mua cho cô ta. Lưu Ngọc Chi lúc đó đã hỏi thẳng mặt cô ta xem có biết xấu hổ là gì không?

Phải, con trai bà đúng là chưa từng tặng Hạ Vũ Hoa món gì, vì thằng bé là cái đứa không biết lấy lòng con gái, nhưng bà thì đã tặng không ít đâu nhé. Hơn nữa, vì sợ Hạ Vũ Hoa thiệt thòi nên hễ có món gì ngon, đồ gì tốt bà đều mang sang nhà họ Hạ.

Giờ hôn sự hai nhà không thành, bà tuy thấy tiếc cho những món đồ đã mang cho nhưng cũng chỉ là tiếc vậy thôi chứ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đòi lại.

Nhưng cái điệu bộ được hời còn khoe mẽ của Hạ Vũ Hoa đã chọc giận Lưu Ngọc Chi. Bà mắng cho cô ta một trận ra trò, còn liệt kê ra hết thảy những thứ đã mang sang nhà họ Hạ bao nhiêu năm qua, ít nhất cũng để dân làng biết nhà họ Hạ là cái hạng người gì, nhà họ Bách chẳng nợ nần gì Hạ Vũ Hoa cả.

Thời đại này nhà ai cũng nghèo, có nhà nghèo chỉ cần đưa một hai chục đồng là đã gả con gái đi rồi. Hạ Vũ Hoa còn chưa về làm dâu nhà họ Bách mà đã tiêu tốn của nhà bà hơn một trăm đồng rồi. Nếu bấy nhiêu đó mà còn chê ít thì Hạ Vũ Hoa là tiên giáng trần chắc?

Cô ta cũng chẳng đáng giá nhiều tiền thế.

Dù sao thì trình độ mắng người của Lưu Ngọc Chi cũng không hề nhẹ, ngay cả kẻ có chút tâm cơ như Hạ Vũ Hoa cũng không nói lại được bà. Cuối cùng, Hạ Vũ Hoa bị Lưu Ngọc Chi mắng cho phát khóc rồi bỏ chạy.

Lưu Ngọc Chi còn dặn dò Vân Thanh Hoan: “Sau này nếu con có cải giá thì cũng đừng tìm hạng người như Cố Minh Lượng nhé, chỉ được cái mã ngoài chứ chẳng đáng tin chút nào. Mẹ mắng Hạ Vũ Hoa t.h.ả.m như vậy mà gã đàn ông đó cứ đứng đực ra đằng xa, chẳng thèm lại gần xem sao hay nói đỡ cho cô ta lấy một lời. Một kẻ không biết bảo vệ người phụ nữ của mình thì dù có ở vậy cả đời cũng không được lấy gã đó.”

Lưu Ngọc Chi rất coi thường những kẻ như Cố Minh Lượng, Hạ Vũ Hoa tìm được gã đó cũng là đáng đời cô ta thôi.

Vân Thanh Hoan nghe mà bật cười.

“À đúng rồi, sáng nay con cắt rau lợn thế nào? Có mệt lắm không?” Lưu Ngọc Chi sực nhớ ra điều gì đó bèn hỏi cô.

Bà còn cầm lấy tay Vân Thanh Hoan kiểm tra: “Da con mỏng, đừng để cắt rau mà bị phồng rộp tay nhé, lúc đó đau lắm đấy. Nếu vất vả quá thì con đừng cố gượng, cứ bảo với mẹ, việc này mình không làm nữa.”

Vân Thanh Hoan xòe lòng bàn tay ra cho bà xem: “Mẹ ơi, mẹ cứ yên tâm đi ạ, con chẳng thấy mệt đâu. Toàn là con trai và cháu nội mẹ cắt cỏ đấy ạ, con cắt ít lắm nên tay cũng không bị phồng rộp gì đâu.”

Thấy cô đúng là không bị mệt, Lưu Ngọc Chi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nại Hàn là đàn ông sức dài vai rộng, làm nhiều một chút cũng là lẽ đương nhiên.”

Nói thêm vài câu, Lưu Ngọc Chi bảo cô về nghỉ ngơi đi. Biết chiều nay cô còn phải đi cắt rau lợn, bà có chút xót xa: “Lũ lợn đó ăn khỏe thế sao? Cả buổi sáng cắt mà vẫn không đủ ăn à?”

Lúc này Vân Thanh Hoan mới nhớ ra mình chưa kể chuyện Vương Thú Phượng trộm rau lợn cho bà nghe, bèn trực tiếp rút năm đồng tiền trong túi ra cho bà xem.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.