Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 650
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:26
Bộ phim này của đạo diễn Trương đã đạt giải thưởng quốc tế.
Địa vị của ông trong giới diễn viên lại được nâng lên một tầm cao mới.
Giữa tháng tám, trải qua hơn một tháng, bộ phim có tổng thời lượng hơn hai tiếng cuối cùng cũng đã quay xong.
Vân Thanh Hoan mệt không hề nhẹ, làn da cũng bị nắng làm cho đen đi một chút.
Nhưng trong hơn một tháng này cô cũng đã học được rất nhiều thứ.
Sau khi quay xong cảnh cuối cùng, cô trực tiếp mời tất cả nhân viên trong đoàn phim đến nhà hàng quốc doanh đ.á.n.h chén một bữa thịnh soạn.
Tạ San San, người đóng vai nữ chính, hò reo vui sướng.
Tạ San San rất xinh đẹp, mang vẻ đẹp mang đậm hơi hướng cổ điển.
Lúc đầu cô đồng ý tham gia bộ phim này chỉ là để tích lũy thêm chút kinh nghiệm cho sự nghiệp diễn xuất tương lai của mình, thực tế đối với Vân Thanh Hoan, cô vẫn không mấy tin tưởng.
Một đạo diễn trẻ như vậy, lại còn là sinh viên đại học, ở trong nước hầu như chưa từng nghe thấy bao giờ.
Nhưng người ta có tiền, lại đến mời cô diễn xuất, còn trả tiền cho cô nên Tạ San San không có lý do gì để từ chối.
Nhưng hơn một tháng trôi qua, đối với Vân Thanh Hoan, Tạ San San hầu như đã khâm phục sát đất.
Kết thúc bữa tiệc, Tạ San San chạy đến trước mặt Vân Thanh Hoan, cười lấy lòng: “Đạo diễn Vân, sau này chị có quay phim thì có thể cân nhắc đến em đầu tiên không? Em nhất định sẽ nghiên cứu kỹ kỹ năng diễn xuất của mình!”
Cô suýt chút nữa đã giơ tay thề thốt rồi.
Vân Thanh Hoan cười nói: “Đương nhiên là được rồi, kỹ năng diễn xuất của em rất tốt, có thể mời được em là vinh hạnh của chị, chỉ sợ đến lúc đó em nổi tiếng rồi, chị mời không nổi em nữa thôi.”
“Làm sao mà thế được? Sau này đạo diễn Vân gọi em đi đóng phim, không cho tiền cũng được!”
Tạ San San vui vẻ cười hì hì.
Trở về chỗ ở, Vân Thanh Hoan bỗng nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cô còn tưởng mình nhìn nhầm, theo bản năng dụi dụi mắt: “Nại Hàn?”
Bóng dáng đứng thẳng tắp kia, chỉ cần đứng ở đó thôi đã vô cùng nổi bật.
Còn đẹp trai hơn cả nam chính trong đoàn phim nữa.
Đạo diễn Trương cũng nhìn thấy, trêu chọc cô: “Đạo diễn Vân, người yêu cô đến rồi kìa!”
“Tuổi trẻ thật tốt, ngay cả tình cảm cũng khiến người ta ngưỡng mộ như vậy, xa xôi thế này mà cũng lặn lội đến tìm cô.”
Nhóm người Tạ San San cũng đều tò mò nhìn sang.
Vân Thanh Hoan bị trêu chọc nhưng nét mặt không hề thay đổi, trái lại còn mang theo chút khoe khoang nhỏ: “Đúng vậy, đây là người đàn ông của em mà!”
Đạo diễn Trương bị vẻ mặt không biết ngượng này của cô làm cho phải che mặt lại: “Đạo diễn Vân, giữ ý một chút đi!”
Ông không muốn thừa nhận là có quen biết cô.
Tạ San San và mọi người cũng đều ngưỡng mộ nhìn cô, đều là sinh viên đại học, chính là lúc đang ngưỡng mộ những chuyện tình đẹp đẽ của người khác.
Bách Nại Hàn nghe thấy tiếng động liền quay người lại, nhìn thấy Vân Thanh Hoan, gương mặt vốn dĩ không biểu cảm bỗng nở nụ cười nuông chiều.
Trong chớp mắt, đẹp trai vô cùng.
Những nữ đồng chí khác mắt sáng rực lên.
Sao lại có nam đồng chí đẹp trai như vậy chứ? Thật là một cú đòn chí mạng vào trái tim mà!
Vân Thanh Hoan chạy đến trước mặt anh, trực tiếp ôm lấy anh, ngước đầu lên hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
Bách Nại Hàn xoa xoa đầu cô: “Biết em sắp quay xong rồi nên đặc biệt đến đón em về nhà.”
Nụ cười của Vân Thanh Hoan sâu thêm mấy phần.
Hỏi anh đã ăn cơm chưa, nghe nói chưa ăn, cô vội vàng đưa anh đến nhà ông Trương gần đó ăn cơm, lại xót xa hỏi anh ngồi tàu hỏa mấy ngày có mệt không.
Người đàn ông lắc đầu: “Không mệt.”
Trong mắt toàn là sự dịu dàng vụn vặt.
Về đến chỗ ở, Vân Thanh Hoan đun nước cho anh tắm rửa.
Người đàn ông ngồi tàu hỏa mấy ngày không được tắm, bây giờ lại là mùa hè, nóng nực vô cùng, trên người đều đã có mùi rồi.
Mặc dù Vân Thanh Hoan cảm động trước hành động của anh và cũng rất yêu anh, nhưng vẫn có chút ghét bỏ mùi mồ hôi trên người anh.
Bách Nại Hàn nhìn bộ dạng này của cô thì không nhịn được cười: “Em đúng là đồ sói con vô ơn.”
Vân Thanh Hoan cũng cười.
Lấy bộ quần áo sạch sẽ của anh ra ném cho anh.
Tắm rửa xong, hai người nằm trên giường. Vì mùa hè rất oi bức nên Vân Thanh Hoan nằm chiếu trúc, chiếu trúc vừa mới được lau qua bằng nước giếng, vẫn còn mang theo hơi lạnh, nằm trên đó rất thoải mái.
Bách Nại Hàn muốn ôm cô nhưng bị Vân Thanh Hoan đẩy ra: “Nóng quá.”
Bách Nại Hàn: “…”
Chỉ có thể ngoan ngoãn đặt tay xuống, nhưng vẫn nhìn cô đầy trân trọng.
Vân Thanh Hoan hỏi gì anh cũng ngoan ngoãn trả lời.
Đột nhiên, Vân Thanh Hoan không biết nghĩ đến chuyện gì, hỏi anh: “Anh đột nhiên đến đón em thì công việc của anh tính sao?”
Cô biết rõ công việc ở nhà máy thép bận rộn vô cùng, anh lại là phó giám đốc, bình thường muốn xin nghỉ phép cũng không dễ dàng, sao bây giờ lại có thể dễ dàng xin nghỉ nhiều ngày như vậy để đến đón cô?
Ánh mắt người đàn ông lóe lên.
Anh mím môi không nói gì.
Vân Thanh Hoan hiểu anh quá mà, nhìn bộ dạng này là biết anh có chuyện giấu mình, cô “hừ” một tiếng đầy vẻ đe dọa: “Nói đi, có chuyện gì xảy ra rồi?”
Cô nheo mắt nhìn anh.
Đôi mắt nheo lại trông giống như một con cáo có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Bách Nại Hàn chỉ có thể thành thật nói ra: “Anh bị thôi việc rồi.”
Một câu nói khiến Vân Thanh Hoan suýt chút nữa trợn tròn mắt: “Thôi việc?”
Cô thất thanh nói.
Nhìn bộ dạng tủi thân của anh giống như một con ch.ó lớn vậy.
Cô vội vàng thu liễm cảm xúc, trong lòng vẫn không mấy bình tĩnh.
Theo cốt truyện gốc, anh đâu có nghỉ việc sớm như vậy?
Không phải nói đầu những năm tám mươi mới bắt đầu khởi nghiệp sao?
Bây giờ mới là năm bảy chín!
Cô kiên nhẫn an ủi anh, còn vỗ nhẹ vào lưng anh: “Không sao đâu, chẳng phải chỉ là thôi việc thôi sao? Sau này em nuôi anh!”
“Nếu anh muốn làm việc khác cũng được, em không có gì khác chứ tiền thì không thiếu đâu!”
Bách Nại Hàn ôm chầm lấy cô.
Hơi nóng, Vân Thanh Hoan muốn đẩy ra, nhưng nghĩ đến việc người đàn ông vừa mới mất việc, đang là lúc yếu đuối nhất nên cô đành phải nhẫn nhịn.
Vân Thanh Hoan không nhìn thấy, trong mắt người đàn ông tràn đầy nụ cười đắc ý.
Chương 558 Đi kinh đô nhé?
Vì Bách Nại Hàn thôi việc, sợ tâm trạng anh không tốt nên những ngày này Vân Thanh Hoan rất chiều chuộng anh, đưa anh đi chơi không ít nơi.
Còn về chuyện giường chiếu, cô cũng đều chiều theo ý anh.
Ngay cả các diễn viên trong đoàn phim cô cũng không để tâm tới nữa.
Đạo diễn Trương tìm cô, cô cũng đều tìm cách thoái thác hết.
