Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 653
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:27
Thầy giáo còn quả quyết khẳng định rằng dựa trên thành tích của Kiều Kiều, việc đỗ vào cấp ba chắc chắn không phải vấn đề.
Kiều Kiều thấy cô như vậy, trong lòng buồn bã muốn khóc, mím môi cúi gầm mặt xuống: “Cháu xin lỗi thím, cháu đã làm thím thất vọng rồi.”
Vân Thanh Hoan không tin con bé không đỗ, nhưng thấy Kiều Kiều đã đau lòng như vậy, cô vẫn cố trấn tĩnh lại, nén sự nghi hoặc trong lòng, hỏi con bé: “Chuyện là thế nào? Cháu kể cho thím nghe xem.”
Kiều Kiều vừa khóc nấc vừa kể lại chuyện thi lên cấp ba.
Lúc đi thi cô bé thực ra tràn đầy tự tin, vì cảm thấy đề bài không khó, thậm chí có thể nói là dễ hơn bình thường.
Nhưng sau một thời gian, trong lúc lo lắng chờ đợi kết quả trúng tuyển, nào ngờ mấy người bạn trong thôn vốn học không bằng cô bé đều lần lượt nhận được giấy báo nhập học cấp ba.
Tuy nhiên, cô bé lại mãi không thấy động tĩnh gì.
Cô bé cũng không dám hỏi, nhất là mẹ kế của cô bé suốt ngày rêu rao với mọi người rằng cô bé cao ngạo, bình thường giả vờ học giỏi lắm nhưng kết quả bây giờ đến cấp ba cũng không đỗ nổi.
Bà ta còn nói cô bé giờ đã mười hai tuổi rồi, nếu lần này không đỗ cấp ba thì hai năm nữa sẽ gả cô bé đi.
Ở nông thôn là vậy, kết hôn khi tuổi còn quá trẻ, lúc kết hôn chưa đủ tuổi nên không lấy được giấy đăng ký kết hôn.
Chỉ có thể tổ chức đám cưới sinh con trước, đợi đến khi đủ tuổi thì mới đi đăng ký.
Bách Kiều Kiều không muốn lấy chồng, chỉ cần nghĩ đến việc bây giờ không đỗ cấp ba, hai năm nữa mẹ kế chắc chắn sẽ gả cô bé vào một nhà cực kỳ tệ bạc để lấy tiền sính lễ, cô bé liền cảm thấy cuộc đời không còn hy vọng.
Càng nói cô bé càng thấy đau lòng.
Vân Thanh Hoan nhìn cô bé như vậy, trong lòng cũng không dễ chịu gì, cô an ủi cô bé mấy câu, biết cô bé thậm chí còn chưa đến trường hỏi thầy giáo xem mình thi thế nào, cô không nhịn được nheo mắt lại.
Chương 560 Người vợ quá cố
Liệu có khi nào thực ra Bách Kiều Kiều đã đỗ rồi không?
Chỉ là bị mẹ kế nhúng tay vào phá hoại?
Không phải Vân Thanh Hoan có lòng dạ đen tối, nghĩ xấu về người khác, mà là lòng dạ của một số người thực sự vốn dĩ đen thui như vậy.
Cô nhìn Kiều Kiều đang đỏ hoe mắt, trực tiếp nói: “Thím đưa cháu đến trường hỏi thầy giáo xem rút cuộc cháu được bao nhiêu điểm.”
Vương Xu Phượng hiểu rõ cô quá mà, nghe vậy liền lộ vẻ ngạc nhiên: “Ý của cậu là…”
Vân Thanh Hoan gật đầu: “Tớ nghi ngờ có người đã giở trò.”
Bách Kiều Kiều nghe cô nói vậy thì có chút do dự, cô bé không tự tin vào bản thân, thời gian qua cô bé đã bị mẹ kế vùi dập đến nỗi không còn chút lòng tin nào.
Cô bé chỉ cảm thấy mình thi rất tệ, không muốn thím nhìn thấy số điểm đó mà thất vọng về mình.
Nhưng trong lòng lại thầm nhen nhóm hy vọng, biết đâu mình thi rất tốt thì sao?
Chỉ là, cho dù có người giở trò thì mẹ kế của cô bé lấy đâu ra bản lĩnh lớn đến mức có thể khiến trường cấp ba không nhận cô bé chứ?
Vân Thanh Hoan không đợi Kiều Kiều trả lời, cô bế con gái, dắt cô bé đi về phía trường học.
Cẩu Sặng có chút do dự nhìn bó củi: “Thím ơi, chị ơi, bó củi này tính sao ạ?”
Không thể vứt ở đây được, đợi lúc quay lại chắc là bị người ta lấy mất rồi.
Nhưng bảo một mình Cẩu Sặng vác về nhà thì cũng không thực tế.
Bách Kiều Kiều cũng lo lắng nhìn bó củi: “Thím ơi, hay là để cháu mang bó củi về nhà trước ạ?”
Nếu không về muộn, mẹ kế e là sẽ nổi trận lôi đình.
Vân Thanh Hoan trực tiếp bảo: “Không cần, Cẩu Sặng, cháu trông ở đây, bọn thím đi một lát sẽ về ngay.”
Trường cấp hai của công xã cách đây không xa, đi bộ mười phút là tới.
Chỉ là không biết thầy giáo có ở trường không.
Dù sao cũng đang là kỳ nghỉ hè.
Nếu không có ở trường thì chỉ còn cách đến nhà thầy giáo để tìm người thôi.
Cẩu Sặng ngoan ngoãn gật đầu, quả thực đứng đó nghiêm túc trông bó củi.
Cậu bé không phải là đứa trẻ không hiểu chuyện, kể từ khi mẹ ruột qua đời, cậu bé đã biết người thân duy nhất mà mình có thể dựa dẫm chỉ có chị gái, vì vậy cậu bé hy vọng chị gái sẽ được tốt đẹp.
Thời gian qua, chị gái vì không đỗ cấp ba nên tâm trạng rất tệ, mấy lần vào ban đêm cậu bé đều nghe thấy chị gái lén lút khóc.
Vân Thanh Hoan cùng Vương Xu Phượng đi đến trường học, cũng thật tình cờ, hiện tại kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, các thầy cô giáo đều đang ở trường xử lý công việc, giáo viên chủ nhiệm của Bách Kiều Kiều cũng có mặt.
Vì Vân Thanh Hoan và Vương Xu Phượng là những sinh viên đại học hiếm hoi trong vùng nên thái độ của thầy giáo đối với hai người cực kỳ tốt.
Vân Thanh Hoan cũng không hàn huyên nhiều, đi thẳng vào vấn đề nói rõ ý định đến đây của mình.
“Em muốn hỏi một chút là Bách Kiều Kiều thi lên cấp ba được bao nhiêu điểm ạ? Tại sao em ấy lại không đỗ cấp ba?”
Bách Kiều Kiều đứng bên cạnh, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, có chút căng thẳng nhìn chằm chằm thầy chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm rất ngạc nhiên, theo bản năng nhìn về phía Bách Kiều Kiều: “Sao có thể không đỗ chứ? Bách Kiều Kiều thi cực kỳ tốt, còn là người đứng đầu toàn trấn đấy, giấy báo nhập học cấp ba tôi đã đưa cho bố em ấy rồi mà!”
Vân Thanh Hoan: “…”
Cô biết ngay là ở đây chắc chắn có khuất tất mà!
Bách Kiều Kiều đã không kìm nén được mà run rẩy khắp người.
Cô bé tuyệt vọng nhìn về phía Vân Thanh Hoan.
Mặc dù đã biết người cha Bách Quảng Lâm này đã thay đổi kể từ sau khi mẹ cô bé qua đời, nhưng cô bé vẫn nhớ như in lúc mình còn nhỏ, bố đã quan tâm chăm sóc cô bé chu đáo như thế nào.
Cô bé có chút không thể chấp nhận được việc bố lại đối xử với mình như vậy.
Quá tuyệt tình rồi!
Vân Thanh Hoan lo lắng nhìn cô bé, đưa tay nắm lấy tay cô bé, bàn tay hơi mát lạnh nhưng lại mang đến hơi ấm vô tận.
Thầy chủ nhiệm nhìn thấy tình trạng của bọn họ thì lo lắng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
Vân Thanh Hoan lắc đầu, lên tiếng cảm ơn: “Không có việc gì lớn đâu ạ, thực sự cảm ơn thầy.”
Ra khỏi trường học, Vân Thanh Hoan và Vương Xu Phượng nhìn nhau, cả hai đều có chút trầm mặc.
Bách Kiều Kiều từ nãy đến giờ không nói một lời nào, chỉ mím môi, không biết đang nghĩ gì.
Mấy người im lặng đi về phía chỗ để bó củi lúc nãy, Cẩu Sặng vẫn đang đợi ở đó.
Thấy bọn họ quay lại, cậu bé vội vàng chạy tới, ngước đầu hỏi Vân Thanh Hoan: “Thím ơi, chị cháu có đỗ cấp ba không ạ?”
Trong mắt tràn đầy sự mong chờ.
Cậu bé thực sự hy vọng chị gái mình có thể đỗ cấp ba.
Vân Thanh Hoan gật đầu, nhìn cậu bé như vậy cô cũng không nỡ sinh lòng chán ghét, mỉm cười nói: “Đỗ rồi, nhưng có chút chuyện xảy ra, thím cần cùng chị cháu đến nhà cháu để giải quyết một chút, chúng ta mang củi về thôi.”
