Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 667
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:31
Phải biết rằng đây là bến xe, nếu đứa trẻ thực sự bị gã đàn ông kia dắt đi thì người nhà đứa trẻ này muốn tìm lại con sẽ rất khó khăn. Nhưng Chu Ninh cũng biết những việc như thế này thường không phải do một người làm, xung quanh chắc chắn có đồng bọn. Hơn nữa, chúng không chỉ bắt cóc trẻ em mà còn bắt cóc cả phụ nữ. Nếu mình rơi vào tay chúng thì tuyệt đối toi đời!
Trong lòng căng thẳng đến c.h.ế.t đi được, nhưng bề ngoài Chu Ninh vẫn cố tỏ ra bình tĩnh. Cô ra tay trước, lớn tiếng kêu lên: "Mau đến đây xem này! Có kẻ buôn người định bắt cóc con trai tôi này!" Cô gọi rất to. Đặc biệt là khi chú ý thấy xung quanh có mấy gã đàn ông cao to đang kéo vành mũ đi về phía này, tim Chu Ninh sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cô hét to hơn, vừa hét vừa kéo lấy cánh tay của một người đàn ông trung niên ăn mặc rất chỉnh tề, khí chất bất phàm đang đứng bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu.
Cậu bé kia dường như cũng nhận ra cô đến giúp mình, cũng lanh lợi hét theo. Ánh mắt Chu Ninh rất tốt, người đàn ông cô kéo lại hóa ra là một chủ nhiệm của một xưởng gần đó, rất có địa vị. Ông cũng nhận được tín hiệu cầu cứu của cô, liền che chở cho cô. Cùng lúc đó, công an bến xe cũng nhìn thấy sự hỗn loạn bên này liền đi tới. Cuối cùng, kẻ buôn người đã bị bắt, đồng bọn của hắn nhân lúc hỗn loạn đã chạy mất.
Chu Ninh đợi đến khi người nhà cậu bé tới, chính là đồng chí Uông lúc nãy. Đồng chí Uông biết cô đã cứu cháu trai mình nên đặc biệt cảm kích, nhiệt tình hỏi họ của cô. Chu Ninh không còn cách nào khác, chỉ nói mình họ Chu. Những điều khác cô không nói nhiều.
Đồng chí Uông tên là Uông Ái Đảng, lần này là dẫn cháu trai tới đón anh trai và chị dâu về nhà, ai ngờ bến xe quá đông người, đứa trẻ lại quá nghịch ngợm, chỉ trong nháy mắt đã chạy mất hút, suýt nữa thì làm Uông Ái Đảng sợ c.h.ế.t khiếp. Nếu cháu trai xảy ra chuyện gì, anh ta sẽ là tội nhân của cả gia đình!
Uông Ái Đảng thực sự rất biết ơn Chu Ninh. Đặc biệt là anh ta đối với Chu Ninh gần như là yêu từ cái nhìn đầu tiên, cứ truy vấn nhà Chu Ninh ở đâu, còn muốn mời cô ăn cơm. Chu Ninh bị sự nhiệt tình của anh ta làm cho sợ hãi, nhân lúc đông người cô liền lén chạy mất. Cứ ngỡ chuyện này cứ thế trôi qua, dù sao cũng chỉ là một đoạn dạo đầu cứu người nhỏ nhoi, nào ngờ hai người lại trực tiếp gặp nhau ở trường học.
Vân Thanh Hoan và mấy người kia nghe Chu Ninh kể xong cũng thấy khá kinh ngạc. Người lớn tuổi nhất là Vương Thắng Nam cười nói: "Hai người đúng là có duyên phận thật đấy, lúc nãy mình thấy đồng chí Uông đó ăn mặc không tệ, trên tay còn đeo một chiếc đồng hồ, e là gia cảnh không kém đâu. Hơn nữa khi nhìn cậu, mắt anh ta sáng rực lên, ước chừng là thực sự có ý với cậu đấy."
Vân Thanh Hoan cũng cảm thấy vậy. Lúc nãy Uông Ái Đảng hầu như không nhìn họ, ánh mắt toàn bộ đều dừng lại trên người Chu Ninh. Phải biết rằng nhan sắc của những người trong phòng ký túc xá họ đều không thấp, rất nhiều nam sinh khi gặp họ, ánh mắt đều dời từ người này sang người kia. Không biết còn tưởng là hoàng đế thời cổ đại đang tuyển phi t.ử vậy, ánh mắt khiến người ta không thích. Nhưng ánh mắt của Uông Ái Đảng hầu như luôn dừng lại trên người Chu Ninh, vô cùng tập trung.
Chu Ninh lại rất khổ sở, cau mày nói: "Mình biết, nhưng mình và anh ta mới gặp nhau có một lần, chưa đến mức đó. Huống hồ, mình cũng không dự định kết hôn nữa, thật sự quá đáng sợ."
Sự việc của chồng cũ Lâm Binh đúng là đã để lại bóng ma tâm lý cho cô. Bây giờ Chu Ninh hễ cứ nghĩ đến việc tương lai mình có thể cùng một người khác bước vào hôn nhân là lại sợ đến mức rùng mình, nảy sinh phản ứng tâm lý tiêu cực.
Vân Thanh Hoan thấy cô thực sự rất kháng cự liền an ủi: "Nếu cậu không muốn để ý tới đồng chí Uông thì chúng mình sẽ không để ý nữa, không có lý gì chúng mình làm việc tốt mà lại bị người ta bám theo cả, cứ để thuận theo tự nhiên đi."
"Đúng vậy, chúng mình không để ý tới anh ta, Chu Ninh, cậu đừng sợ." Thẩm Nguyệt cũng an ủi cô. Có sự an ủi của họ, tâm trạng Chu Ninh bình tĩnh hơn đôi chút, cô không nhịn được mỉm cười: "Ừm, mình sẽ tránh xa anh ta một chút." Trong lòng thực ra có chút phản cảm, rõ ràng là cô đã giúp Uông Ái Đảng, sao Uông Ái Đảng lại còn gây rắc rối cho cô chứ?
Mấy người họ cứ ngỡ chuyện này cứ thế trôi qua, nào ngờ Uông Ái Đảng và Chu Ninh cũng không biết có phải là có duyên hay không mà mấy lần đều gặp nhau ở nhà ăn. Uông Ái Đảng đại khái là đã hỏi thăm được chuyện của Chu Ninh, biết cô dường như không thích đi quá gần các nam sinh nên những lần gặp sau đó, anh ta đã bình thường hơn nhiều, không nhiệt tình quá mức nữa. Gặp mặt thì chào hỏi, thỉnh thoảng nói vài câu. Cách chung sống như vậy khiến Chu Ninh cảm thấy rất thoải mái, dần dần cô không còn phản cảm với Uông Ái Đảng nữa. Đôi khi gặp Uông Ái Đảng, cô còn chủ động chào hỏi. Hai người cư xử với nhau như bạn bè.
Mấy lần sau, Chu Ninh thậm chí còn chủ động nhắc tới Uông Ái Đảng với các bạn cùng phòng. Lúc này mới biết gia cảnh của Uông Ái Đảng rất tốt, bố mẹ anh ta đều là cán bộ cấp chủ nhiệm. Anh trai và chị dâu anh ta cũng rất lợi hại. Còn bản thân Uông Ái Đảng cũng rất giỏi giang, đừng thấy vẻ ngoài trông khá chín chắn, nhìn tầm tuổi Chu Ninh, thực tế năm nay mới mười tám tuổi, là thí sinh tham gia kỳ thi đại học tháng 7 năm 78 và đỗ vào Đại học Kinh đô. Là học sinh khóa chính quy năm đó. Nhỏ hơn Chu Ninh tròn bốn tuổi.
Chu Ninh biết Uông Ái Đảng lại nhỏ hơn mình nhiều như vậy thì càng không bài xích anh ta nữa, trực tiếp coi anh ta như em trai mà đối đãi. Thế nên khi Uông Ái Đảng mời Chu Ninh cuối tuần về nhà mình ăn cơm, nói là người nhà đều muốn gặp cô, cảm ơn cô đã giúp cứu cháu trai anh ta, Chu Ninh không nghĩ ngợi lâu đã đồng ý luôn. Bởi vì Uông Ái Đảng thực sự đã nhắc tới chuyện muốn tìm lúc nào đó mời cô ăn cơm mấy lần trước mặt cô rồi. Bây giờ lại biết Uông Ái Đảng chẳng qua chỉ là một cậu em trai, sự cảnh giác giảm bớt không ít, không cân nhắc quá lâu, cô thật sự đã đồng ý đi ăn cơm cùng. Bữa tiệc cảm ơn gì đó là chuyện rất bình thường. Cô có thời gian thì đi một chuyến, tránh cho Uông Ái Đảng cứ gặp cô là lại lải nhải.
Vân Thanh Hoan và Vương Thắng Nam nghe Chu Ninh vừa phàn nàn vừa cười thì nhìn nhau một cái. Đợi Chu Ninh đi ra ngoài rửa mặt, Vương Thắng Nam không nhịn được nói: "Cứ cảm thấy thằng nhóc họ Uông này tâm tư không hề đơn thuần." Hai người họ là người lớn tuổi nhất trong phòng, lại từng trải qua hôn nhân nên nhìn nhận chuyện nam nữ sâu sắc hơn.
