Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 66
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:08
"Hóa ra là vậy." Vân Thanh Hoan nghĩ đến thời đại này vật tư khan hiếm, nhất là hoa hòe - loại thực phẩm tự nhiên ngon hơn rau dại nhiều thế này, nếu người khác biết chắc chắn sẽ hái sạch, dù sao hoa hòe dù hấp, trộn hay xào đều rất ngon, mỗi năm cũng chỉ được ăn mấy ngày này.
Cô nghiến răng nói: "Vậy chú cứ cắt tiếp đi, tôi không mệt."
Nói đoạn, cô lại khom lưng bắt đầu nhặt.
Nghĩ đến mấy ngày nay ngày nào cũng ăn mấy món đó sắp phát ngán rồi, Vân Thanh Hoan nhặt càng hăng hái hơn, đây đều là thức ăn của cô trong mấy ngày tới đấy!
An An thấy mẹ nhặt nhanh như vậy, vốn dĩ còn hơi lơ đễnh, vừa nhặt vừa muốn chơi, lúc này cũng nhặt nghiêm túc hơn.
Cảm thấy mình không thể để mẹ thấy mình làm việc không nỗ lực.
Người đàn ông nhìn cô như vậy, ánh mắt khẽ động.
Thấy hoa hòe trên cây đã bị ba người họ hái gần hết, hơn nữa thời gian cũng sắp đến giờ cơm trưa, Bách Nại Hàn mới dừng tay.
Ba người họ trước tiên băm nhỏ cỏ lợn cho vào máng, sau đó bỏ hoa hòe vào giỏ xách về.
Trong chuồng lợn, Kiều Nguyệt vẫn đang dọn phân lợn, hôm nay cô ấy đến hơi muộn nên giờ vẫn chưa dọn xong, thấy Vân Thanh Hoan hái được nhiều hoa hòe như vậy có chút ngưỡng mộ: "Các cậu hái hoa hòe ở đâu mà nhiều thế? Thứ này ngon lắm, quanh đây chỉ cần hoa hòe nở là nhanh ch.óng bị người ta hái sạch, muốn cắt được hoa hòe thực sự không dễ dàng gì."
Gần đây điểm thanh niên trí thức cũng muốn cải thiện bữa ăn, thấy trong thôn có người đang hấp hoa hòe ăn, họ nhìn mà thèm, thế là có người đề nghị nếu lúc làm việc đụng phải hoa hòe thì hái một ít mang về.
Chỉ là mỗi lần cũng chỉ hái được vài chùm thưa thớt, không bõ dính răng cho những người ở điểm thanh niên trí thức.
Kiều Nguyệt cũng thích ăn hoa hòe, cho nên thấy họ hái được đầy một giỏ lớn như vậy thực sự có chút tò mò.
Vân Thanh Hoan cười: "Chính là ngọn núi sau lưng nơi chúng tôi cắt cỏ lợn ấy, đi sâu vào bên trong một chút, hơi hẻo lánh, cũng may mà hẻo lánh chứ không chắc cũng chẳng đến lượt chúng tôi hái đâu, nhưng giờ trên cây cũng bị chúng tôi hái không còn bao nhiêu rồi, nếu cậu thích ăn, đợi lát nữa mình làm xong mang cho cậu một ít."
Kiều Nguyệt là người tốt, cũng coi như là bạn của nguyên chủ, hơn nữa trong những ngày làm việc ở chuồng lợn, cô ấy còn chỉ bảo cho cô không ít điều, cho nên dù lương thực rất quý giá, Vân Thanh Hoan vẫn sẵn lòng chia cho cô ấy một chút.
Chỉ là cô không định đưa hoa hòe chưa chế biến cho cô ấy, điểm thanh niên trí thức đều ăn chung, chỗ hoa hòe này trông thì nhiều nhưng nếu cho từng đấy người ăn thì mỗi người cũng chẳng được bao nhiêu.
Kiều Nguyệt nghe nói trên cây không còn bao nhiêu thì có chút thất vọng, nghe Vân Thanh Hoan nói sẽ làm xong rồi mang cho, cô ấy vội vàng xua tay: "Thế sao được? Cậu không cần mang cho mình đâu."
Ở thời đại này, tùy tiện ăn cơm nhà người khác là một chuyện không hay, vì nhà ai cũng chẳng dư dả gì.
Vân Thanh Hoan cười: "Chỉ là chút hoa hòe thôi mà, không sao đâu."
Kiều Nguyệt có chút d.a.o động, dù sao hoa hòe thực sự rất ngon, nhưng vẫn lắc đầu: "Thôi bỏ đi."
Đúng lúc này đột nhiên có người gọi Kiều Nguyệt: "Cậu dọn chuồng lợn xong chưa? Sắp trưa rồi, chúng ta mau về thôi, không lát nữa chia cơm không được phần ngon đâu."
Về muộn chỉ còn được chia chút cơm thừa canh cặn.
Người tới đi đến gần mới thấy Vân Thanh Hoan, gật đầu chào cô: "Vân thanh niên trí thức."
"Thẩm thanh niên trí thức." Vân Thanh Hoan cũng gật đầu chào anh ta.
Sau đó đầy ý cười trêu chọc Kiều Nguyệt: "Nhanh lên đi, có người đến giục cậu rồi kìa."
Thẩm Cảnh Dương mím môi, có chút ngượng ngùng.
Anh ta đi đến bên cạnh Kiều Nguyệt, đã nhận lấy dụng cụ trong tay cô ấy để vào chuồng lợn dọn dẹp.
Vân Thanh Hoan thấy anh ta như vậy, nụ cười càng rạng rỡ, nhỏ giọng nói: "Thẩm đồng chí cảm giác đối xử với cậu tốt thật đấy."
Cô giơ ngón tay cái về phía cô ấy, cảm thấy Kiều Nguyệt biết chọn đàn ông.
Kiều Nguyệt hơi xấu hổ: "Mình cũng thấy anh ấy là người biết quan tâm chăm sóc."
Thẩm Cảnh Dương cũng giống như họ, đều là thanh niên trí thức xuống nông thôn, chỉ là anh ta đến sớm hơn họ mấy năm, giờ đã ngoài hai mươi tuổi rồi, tầm bằng tuổi Bách Nại Hàn.
Tính tình ít nói, nhưng làm việc chu đáo cẩn thận, anh ta là đại ca ở điểm thanh niên trí thức, rất nhiều việc ở đó gần như đều do anh ta quản lý.
Chương 58 Thanh Hoan, mình không muốn sau này bản thân phải hối hận
Vân Thanh Hoan lúc biết Kiều Nguyệt và Thẩm Cảnh Dương ở bên nhau còn rất chấn kinh.
Dù sao Thẩm Cảnh Dương tuy trông ít nói, giống như kiểu người hiền lành dễ bị bắt nạt, nhưng thực tế lại rất khéo léo, chuyện gì cũng hiểu rõ trong lòng.
Xuống nông thôn bao nhiêu năm, anh ta giữ quan hệ khá tốt với dân làng, lại ngấm ngầm quản lý điểm thanh niên trí thức, điều này chứng tỏ anh ta không phải người đơn giản.
Hơn nữa, cũng không nghe nói anh ta thân thiết với ai.
Cho nên lúc đó Vân Thanh Hoan thấy Thẩm Cảnh Dương đi làm đồng về còn qua giúp Kiều Nguyệt dọn dẹp chuồng lợn, cũng không chê bẩn, thực sự rất ngạc nhiên.
Lúc này Kiều Nguyệt mới có chút thẹn thùng giải thích, hai người họ đã quen nhau được khoảng ba tháng rồi.
Lúc đầu, Kiều Nguyệt cũng không có ý định gả chồng ở nơi khỉ ho cò gáy này, rất nhiều thanh niên trí thức cũng nghĩ giống cô ấy, mong rằng một ngày nào đó sẽ có cơ hội trở về thành phố.
Nếu gả chồng hoặc kết hôn bén rễ ở đây thì hy vọng về thành phố cả đời này sẽ càng mong manh hơn.
Chỉ là năm này qua năm khác, mắt thấy đã đến tuổi kết hôn, thậm chí những người cùng lứa với họ con cái đã có thể chạy đi mua nước tương rồi, mà họ vẫn chưa có đối tượng, về thành phố cũng không thấy hy vọng đâu, từng người một đều có chút tuyệt vọng.
Mà Kiều Nguyệt lúc đó ở điểm thanh niên trí thức thực ra sống không tốt lắm, vì cô ấy có quan hệ khá tốt với Vân Thanh Hoan nên luôn bị Vương Thoa Phượng nhằm vào, chỉ là chuyện này cô ấy sợ nguyên chủ biết sẽ tự trách nên không nói ra, nhưng Vân Thanh Hoan đã đoán được qua vài câu nói sơ sài của cô ấy.
Thẩm Cảnh Dương lúc đó ở điểm thanh niên trí thức luôn giúp đỡ cô ấy, qua lại dần dần hai người trở nên thân thiết hơn.
Cộng thêm việc Thẩm Cảnh Dương ngoại hình không tệ, chỉ là tuổi tác hơi lớn một chút.
Thực sự xác định quan hệ là khi Kiều Nguyệt biết nguyên chủ gả cho Bách Văn Tùng, ngày tháng trôi qua ngày càng tốt đẹp, lúc đó cô ấy cũng muốn có một người biết quan tâm chăm sóc mình, nếu không một mình ở đây thực sự có chút khó trụ vững, đúng lúc Thẩm Cảnh Dương tỏ tình với cô ấy, cô ấy không do dự mà đồng ý luôn.
Hai người quen nhau tuy không cố ý giấu giếm mọi người nhưng cũng không rùm beng, cư xử cũng khá chừng mực, không làm gì quá thân mật, cộng thêm việc cả hai đều ở điểm thanh niên trí thức, ngày thường qua lại gần gũi cũng là chuyện thường, cho nên dù đã quen nhau được ba tháng cũng không ai biết họ đang hẹn hò.
