Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 670

Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:31

Thấy bố không động đậy, cô bé còn ngạc nhiên hỏi: "Bố ơi, sao bố không nhận khăn mặt?" Đôi mắt hạnh mở to tròn xoe, đáng yêu đến mức phạm quy.

Bách Nại Hàn khựng lại một lát, cứng mặt nhận lấy khăn mặt từ tay con gái. Cô bé thấy anh không nói gì lại nói tiếp: "Bố ơi, bố vẫn chưa cảm ơn Tiểu Tuyết cơ mà!" Dáng vẻ nghiêm túc này hoàn toàn không giống như đang đòi công lao.

"Cảm ơn Tiểu Tuyết." Bách Nại Hàn nói từng chữ một, có phần không tình nguyện. Cô bé cười càng tươi hơn: "Không có gì ạ." Cô bé định quay người đi nhưng không biết nghĩ đến điều gì lại quay đầu nhìn bố: "Bố ơi, khi nói cảm ơn thì phải cười mà nói cơ, mẹ bảo nếu không cười mà nói cảm ơn thì người ta còn tưởng bố không tình nguyện đấy."

Giọng điệu giống hệt một "bà cụ non" đang giáo huấn. Hơn nữa cô bé còn nhìn chằm chằm vào bố, rõ ràng là đang chờ anh phản hồi lại lời mình. Vân Thanh Hoan suýt nữa thì cười điên lên, tiếng cười "khành khạch" nghe như tiếng ngỗng kêu vậy.

Bách Nại Hàn gượng gạo nở một nụ cười: "Cảm ơn Tiểu Tuyết." Cô bé lúc này mới hài lòng. Người đàn ông oán hận nhìn Vân Thanh Hoan, tay cầm chiếc khăn mặt của cháu trai, muốn bao nhiêu ấm ức có bấy nhiêu ấm ức. Vân Thanh Hoan dỗ dành anh: "Mau rửa tay đi." "Đừng làm bẩn khăn mặt của An An, nếu không thằng bé về chắc chắn sẽ dỗi cho xem." An An cũng là một đứa trẻ thích sạch sẽ.

Người đàn ông nghe lời vắt khăn mặt lên giá, sau đó bắt đầu rửa tay, thay hai chậu nước mới rửa sạch tay rồi lau khô. Vân Thanh Hoan thì mang những cái túi đó vào căn phòng trống không có người ở, tò mò hỏi: "Anh mang cái gì về thế này? Sao mà nặng vậy?"

Bách Nại Hàn lúc này đi tới mở túi ra. Vân Thanh Hoan nhìn chằm chằm vào những thứ trong túi, hít vào một hơi khí lạnh: "Sao lại có nhiều đồng hồ và đài phát thanh thế này?"

Phải biết rằng đồng hồ và đài phát thanh ở thời đại này là những vật phẩm quý hiếm, hơn nữa còn phải có phiếu công nghiệp mới mua được. Người bình thường muốn mua những thứ này có khi còn phải nhờ vả các mối quan hệ, kết quả là trong túi của chồng mình lại toàn là những thứ này, bảo sao Vân Thanh Hoan không kinh ngạc cho được?

Người đàn ông cười, có phần đắc ý nói: "Những thứ này là anh mua lại của người ta, đặc biệt rẻ, một chiếc đồng hồ chỉ có mấy chục đồng thôi, đài phát thanh cũng vậy. Ở Kinh đô những thứ này toàn bán hơn một trăm, anh định mang những thứ này về đây để ăn chênh lệch giá."

Lúc anh đi miền Nam, Vân Thanh Hoan đã đưa cho anh hai vạn đồng để anh tiêu pha tùy ý. Dù sao nếu muốn khởi nghiệp thì vốn khởi đầu chắc chắn là không thể thiếu. Anh đã dùng một vạn đồng để mua những thứ này, còn một vạn đồng khác thì mua rất nhiều quần áo, nhân tiện dùng để mở rộng các mối quan hệ và đối nhân xử thế. Số quần áo đó khá nhiều và cồng kềnh, hiện tại chắc vẫn đang được vận chuyển trên tàu hỏa chưa tới nơi.

Vân Thanh Hoan nghe anh nói vậy thì trong lòng rất hoảng hốt, vội vàng nắm lấy tay anh: "Anh làm những việc này có nguy hiểm không?" Người đàn ông lắc đầu: "Không tính là nguy hiểm, anh có thể đối phó được." Thực tế là có rủi ro nhất định, những món hàng này đều được lấy từ vùng ven biển, bên đó loạn lắm, sơ sẩy một chút là có thể mất mạng như chơi. Ngay cả một người cẩn trọng như Bách Nại Hàn cũng đã mấy lần suýt nữa thì gặp họa. Chỉ là muốn kiếm tiền, đặc biệt là loại đồng hồ và đài phát thanh ăn chênh lệch nhiều thế này, có chút nguy hiểm là chuyện bình thường, nếu không nguy hiểm thì ai cũng đi làm cả rồi. Chỉ là những chuyện này không cần thiết phải nói với Vân Thanh Hoan, sợ cô lo lắng. Cô thích hợp đứng dưới ánh mặt trời, còn những chuyện tăm tối kia đã có anh gánh vác.

Vân Thanh Hoan nghe anh nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm: "Không nguy hiểm là tốt rồi, nhưng anh cũng phải chú ý, bất kể trong hoàn cảnh nào thì sự an toàn của bản thân vẫn là quan trọng nhất, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, không thể sánh bằng anh được, không được vì những thứ này mà mạo hiểm đâu."

Người đàn ông nghiêm túc gật đầu. Những điều này anh đều biết rõ.

"Vậy số đồng hồ này anh định xử lý thế nào?" Vân Thanh Hoan có chút tò mò. "Đến lúc đó anh sẽ ra chợ đen dạo một vòng, kiểu gì chẳng bán hết được." "Vâng."

Đúng lúc này nước nóng đã đun xong, Lưu Ngọc Chi đi tới gọi con trai: "Con mau đi tắm gội đi." Vân Thanh Hoan nghe vậy vào phòng lấy quần áo sạch cho anh. Người đàn ông thì vào phòng tắm để tắm rửa.

"Mẹ ơi, chúng ta làm cơm trưa đi ạ? Nại Hàn chắc sáng nay chưa ăn gì đâu." Người đàn ông tuy lôi thôi lếch thếch, tóc tai rối bù che khuất nửa khuôn mặt nhưng Vân Thanh Hoan mắt sắc đã nhận ra anh gầy đi rất nhiều. Cô có chút xót xa. Nhưng đây là sự nghiệp của người đàn ông, cô sẽ không vì thấy xót xa cho anh mà yêu cầu anh không làm nữa. Chỉ cần không liên quan đến vấn đề an toàn tính mạng là cô đều ủng hộ anh.

Thực ra bây giờ nấu cơm vẫn còn sớm, An An và Tiểu Thạch Đầu vẫn đang chơi bên ngoài chưa về, nhưng Lưu Ngọc Chi cũng xót con trai nên nghe vậy cũng đồng ý. Hai mẹ con vào bếp nấu cơm. Cô bé cũng đi theo sau.

Bữa trưa làm khá đơn giản, trực tiếp hấp cơm, nấu một nồi canh gà, lại xào một đĩa cà tím tỏi băm, một đĩa thịt sợi xào ớt, đều là những món cực kỳ đưa cơm. Cơm vừa làm xong thì Bách Nại Hàn cũng đã tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, anh còn dùng d.a.o cạo râu cạo sạch râu ria của mình, không biết lấy từ đâu ra mấy cái kẹp tóc kẹp mái tóc hơi dài lên.

Cô bé nhìn thấy kẹp tóc trên đầu anh thì mắt sáng rực lên: "Của con! Đây là của con!" Sau đó bảo Bách Nại Hàn ngồi xuống ghế. Cô bé chạy vào phòng mình, loáng cái đã mang ra một cái hộp gỗ. Cái hộp gỗ này là khi Vân Thanh Hoan đóng bàn trang điểm cho mình đã bảo thợ mộc đóng thêm một cái để cho cô bé đựng đồ trang sức. Đừng thấy cô bé còn nhỏ nhưng trong hộp có không ít đồ trang sức lấp lánh như dây chuyền, vòng tay, kẹp tóc, dây buộc tóc. Hầu như những loại trang sức nào có trên thị trường cô bé đều có cả. Thậm chí Vân Thanh Hoan còn đặc biệt làm son môi và phấn hồng cho cô bé. Toàn bộ đều được làm từ thực vật nguyên chất để cô bé tự chơi mà không lo làm hỏng da. Cô bé rất thích, thỉnh thoảng lại ngồi trước gương tự trang điểm cho mình, mấy lần đôi má bị bôi như đ.í.t khỉ vậy. Cô bé còn muốn bôi cho Vân Thanh Hoan nhưng bị cô thẳng thừng từ chối. Không còn cách nào khác, cô bé đành xoay sang "hành hạ" An An và Tiểu Thạch Đầu. Chỉ là hai thằng bé này cũng bị cô bé làm cho sợ rồi, hễ rảnh rỗi là lại chạy ra ngoài chơi, tuyệt đối không lảng vảng trước mặt cô bé. Vì vậy, thực tế là mấy ngày nay cô bé cảm thấy rất cô đơn. Lúc này nhìn thấy Bách Nại Hàn, chẳng phải là phấn khích hẳn lên sao!

Lúc đầu Bách Nại Hàn cũng không để ý lắm, anh thấy tóc dài hơi che mắt nên vào phòng đứng trước bàn trang điểm của vợ tùy ý lấy hai cái kẹp tóc kẹp lên, định bụng chiều nay sẽ đi cắt tóc. Dù sao thấy con gái nhìn mình với ánh mắt lấp lánh, anh chỉ tưởng là con gái muốn gần gũi với mình thôi. Nhưng khi thấy con gái bưng cái hộp quý báu không cho ai chạm vào tới, đôi mắt hạnh trong veo sáng ngời nhìn chằm chằm vào anh, lóe lên tia sáng phấn khích, trong lòng anh đột nhiên có một linh cảm không lành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.