Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 679
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:33
Đến cả Trình Ngọc Thư và Cố Minh Lượng cũng gia nhập đội ngũ bán quần áo, tình cảm của hai người hiện tại cực kỳ tốt.
Gần như đã quyết định rồi, đợi Trình Ngọc Thư tốt nghiệp hai người sẽ kết hôn.
Nhưng kết hôn thì chắc chắn không thể ở cùng bố mẹ được.
Cố Minh Lượng phải mua một căn nhà mới, nhà còn không được quá tệ, cho nên giá cả rất cao.
Cố Minh Lượng dù bây giờ rất nỗ lực làm dự án nhưng trong thời gian ngắn muốn mua một căn nhà tốt cũng rất khó.
Đang rầu rĩ thì Vân Thanh Hoan nói có thể bán quần áo kiếm tiền, bán một bộ cho năm hào.
Trình Ngọc Thư và Cố Minh Lượng vừa nghe đã thấy động lòng.
Hai người hiện tại buổi tối và cuối tuần đều có thời gian bày sạp, không nói kiếm được bao nhiêu nhưng ít nhất có thể kiếm thêm chút tiền.
Hai người có thể sớm gom đủ tiền mua nhà.
Vân Thanh Hoan cũng đồng ý để Trình Ngọc Thư và Cố Minh Lượng gia nhập đội ngũ bán quần áo.
Tuy nhiên cô vẫn góp ý với họ: "Các cậu đông người bán quần áo như vậy thì nhất định phải bán tản ra, không được cứ túm tụm hết ở khu đại học bán, như vậy dễ bị ế lắm, tốt nhất sạp hàng nên tách ra thì hơn."
Mấy người đều nghiêm túc gật đầu nghe Vân Thanh Hoan nói.
Cuối cùng Vân Thanh Hoan còn giữ họ lại ăn cơm tối.
Vừa ăn cơm tối vừa nói về những điều cần chú ý.
Hơn nữa dù quan hệ của mấy người khá tốt nhưng đây dù sao cũng là chuyện làm ăn.
Làm ăn thì anh em ruột cũng phải tính toán rạch ròi, huống chi là bạn bè.
Từ xưa đến nay có không ít người chỉ vì tiền bạc mà trở mặt thành thù.
Vì vậy Vân Thanh Hoan đã ký hợp đồng với họ, có hợp đồng này cả hai bên cũng yên tâm hơn một chút.
Lúc đầu Vân Thanh Hoan đề xuất chuyện ký hợp đồng còn sợ mấy người trong lòng thấy lấn cấn.
Ai ngờ họ đều ký tên một cách dứt khoát.
Vương Thú Phượng thấy vẻ mặt kinh ngạc của Vân Thanh Hoan còn đắc ý cười: "Có cần kinh ngạc thế không? Chúng tôi đều là người có văn hóa cả, chút chuyện này vẫn hiểu mà, vả lại ký hợp đồng không chỉ bảo vệ các cậu mà còn bảo vệ chúng tôi nữa, có gì mà không ký được chứ?"
Chương 582 Giật mình tỉnh giấc
Vân Thanh Hoan nghe vậy liền cười: "Đúng thế, chúng ta đều là người có văn hóa cả."
Hợp đồng ký thành mấy bản, mỗi người một bản.
Có hợp đồng này mọi người hợp tác sau này cũng yên tâm hơn một chút.
Ký hợp đồng xong mọi người bắt đầu lấy hàng.
Dù sao cũng là lần đầu bán, chưa có kinh nghiệm nên mỗi người chỉ lấy năm mươi bộ quần áo, định bán hết rồi mới đến lấy tiếp.
Đám Kiều Nguyệt đã mua nhà nên tiền trên người không còn nhiều, có chút hổ thẹn nói: "Tiền quần áo có thể để sau khi chúng tôi bán xong rồi mới trả cho các cậu được không?"
Vân Thanh Hoan cười: "Tất nhiên là được rồi."
"Không vội, các cậu bán hết quần áo là có tiền ngay mà?"
Kiều Nguyệt nghe cô nói vậy thì cảm động vô cùng.
Ôm c.h.ặ.t lấy Vân Thanh Hoan không buông, bộ dạng quấn quýt khiến Vân Thanh Hoan dở khóc dở cười.
Bách Nại Hàn ở bên cạnh nhìn thấy, ánh mắt lạnh đi một chút, nhìn chằm chằm vào cô ta, trong lòng hừ lạnh, đã cho họ ưu đãi rồi mà còn quấn lấy vợ mình!
Có họ giúp bán, Bách Nại Hàn bỗng chốc nhẹ nhõm đi không ít.
Lúc đầu mấy người mới bán nên hơi ngại mở miệng nhưng vì kiểu dáng quần áo đẹp nên vẫn có không ít người đến hỏi, cũng bán được vài bộ.
Ngày đầu tiên buôn bán không tốt lắm cũng kiếm được ba bốn tệ.
Khoảnh khắc mấy người nhận được tiền mắt đều sáng rực lên.
Sau đó ngày thứ hai bắt đầu ra sức rao bán.
Chu Dao không có thời gian đi bán nên đã phát triển các bạn cùng trường của mình, hình thành mạng lưới tiêu thụ riêng.
Chỉ trong vòng ngắn ngủi vài ngày mấy người đã bán được gần một nghìn bộ quần áo.
Theo tốc độ này số quần áo còn lại cũng không cần Bách Nại Hàn phải đi bán nữa, anh chia số quần áo còn lại cho mấy người bán, còn mình thì chuẩn bị đi miền Nam một chuyến nữa.
Tranh thủ thời gian có lẽ trước Tết có thể chạy được hai chuyến đấy.
Có lẽ vì đã có kinh nghiệm và cũng có quan hệ nên lần này người đàn ông đi đi về về chỉ mất hai mươi ngày đã về rồi.
Cùng đi và về với anh còn có hai người đàn ông anh quen ở chợ đen.
Hai người đàn ông đó còn rất trẻ, trông mới ngoài hai mươi, đều chưa kết hôn, nghe nói đã lăn lộn ở chợ đen khá lâu rồi, đã là những kẻ lọc lõi.
Bách Nại Hàn có thể quen biết họ cũng là nhờ cái duyên.
Hai người đàn ông này một người tên Tôn Kiến Thiết, một người tên Cao Quân.
Mấy năm ở chợ đen họ làm ăn rất khấm khá, muốn phong quang có phong quang.
Kết quả chính vì hai người còn quá trẻ, kiếm được chút tiền đã có chút kiêu ngạo, đắc tội với người ta, lúc rời khỏi chợ đen bị người ta ám toán, chặn trong hẻm đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Hai người bị đ.á.n.h không còn chút sức lực phản kháng nào.
Đối phương rõ ràng là ra tay g.i.ế.c người, hơn nữa hoàn toàn không sợ bị điều tra.
Cả hai người đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần để c.h.ế.t, lần này e là phải bỏ mạng ở đây rồi.
Ai ngờ đúng lúc này Bách Nại Hàn vừa hay đi ngang qua, gặp phải chuyện như vậy anh chắc chắn sẽ không đứng nhìn, cộng thêm võ nghệ cao cường, anh trực tiếp giải quyết gọn lẹ trong vài chiêu cứu được người.
Tôn Kiến Thiết và Cao Quân cả đời này chưa bao giờ nể phục ai như vậy, Bách Nại Hàn chính là người đầu tiên.
Bây giờ cả hai đều coi Bách Nại Hàn là đại ca, thề sẽ đi theo anh gây dựng sự nghiệp.
Nhất là hai người họ điều tra ra được lần này mình suýt mất mạng, hành tung là do người có quan hệ khá tốt với họ tiết lộ, lòng nguội lạnh đi một nửa, vì vậy càng tin tưởng Bách Nại Hàn hơn.
Lúc Bách Nại Hàn bán đồng hồ và quần áo cũng đã thử thách hai người này.
Phát hiện trên người hai người tuy có chút tật xấu nhỏ nhưng đều là những người trọng nghĩa khí, anh bán được bao nhiêu tiền đó mà cả hai đều không hề ghen tị.
Bách Nại Hàn cảm thấy có thể tin tưởng được.
Cộng thêm việc anh đi miền Nam một mình cũng không an toàn, mang thêm người theo bao giờ cũng tốt hơn, cho nên anh đã đưa hai người này đi cùng.
Lúc đó ba người từ miền Nam trở về mình đầy bụi bặm, trời đã về đêm rồi.
Tháng mười hai trời đã rất lạnh, ba người mỗi người xách hai cái bọc lớn nhảy qua tường vào trong.
Vì cửa đã bị chốt c.h.ặ.t, Bách Nại Hàn lại không muốn đ.á.n.h thức họ nên trực tiếp nhảy tường vào.
