Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính - 03.
Cập nhật lúc: 08/03/2026 14:37
Cái hệ thống này quá biết nói lời đường mật. Sau một hồi dỗ dành, chút bất mãn của Đường Trâm nhanh ch.óng bị xua tan.
Tuy chỉ có hai người ăn nhưng Nhậm Ngôn Kinh đã gọi tổng cộng tám món. Một nửa là Đường Trâm chọn, một nửa là do anh gọi.
Đường Trâm thích ăn cay. Còn Nhậm Ngôn Kinh lại thích những món thanh đạm.
Cứ nghĩ đến việc những nhiệm vụ mình đang làm đều là để rèn luyện nam chính thành một người bạn trai hoàn hảo rồi sau đó dâng tận tay cho nữ chính, Đường Trâm lại nảy ra ý định trêu chọc ác ý.
Món đầu tiên được dọn lên là gân bò kho tàu, bên trong có khá nhiều ớt. Món này chẳng liên quan gì đến hai chữ thanh đạm cả, nó nhiều dầu và đậm đà, chắc chắn Nhậm Ngôn Kinh không thích, nhưng lại là món khoái khẩu của Đường Trâm.
Cô dùng đôi đũa sạch gắp một miếng gân bò, vươn tay đưa đến trước mặt Nhậm Ngôn Kinh, cô khẽ nói: “A...”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn bàn tay trắng trẻo ngay trước mắt mình. Da tay cô rất trắng, trắng đến mức gần như trong suốt, móng tay được mài nhẵn thín, phần móng có màu hồng nhạt, đó là một bàn tay rất đẹp.
Anh nhẹ nhàng từ chối: “Tôi không ăn cay.”
Đường Trâm bị từ chối cũng không hề nản lòng, cô chớp chớp đôi mắt: “Nhưng mà em thích ăn cay, anh không muốn nếm thử thứ mà em thích sao?”
“Anh là bạn trai của em mà.”
“Hôm nay mới là ngày thứ ba chúng ta chính thức quen nhau, một yêu cầu nhỏ thế này thôi mà anh cũng không sẵn lòng chiều em sao?”
“Em sẽ buồn thật đấy.”
Đường Trâm rất biết cách làm nũng, đôi mắt cô ươn ướt như mắt hươu, long lanh phản chiếu hình bóng của Nhậm Ngôn Kinh.
“Nếu là món anh thích mà em không thích, em cũng sẽ sẵn lòng ăn thử vì anh.”
“Thử một chút thôi mà, thử đi.”
Giống như bị cô làm cho không còn cách nào khác, Nhậm Ngôn Kinh đưa tay định cầm lấy đôi đũa, nhưng Đường Trâm không chịu. Cô nhanh ch.óng thu tay lại: “Anh há miệng ra đi, em đút cho anh ăn...”
Nhậm Ngôn Kinh: “...” Anh thật sự chưa bao giờ được ai đút cho ăn cả. Nếu người làm hành động này là một ai khác, có lẽ anh đã lạnh lùng từ chối từ lâu, nhưng người đứng trước mặt lại là bạn trai của cô. À không, là bạn gái của anh.
Bạn gái, suy cho cùng cũng khác với những người khác.
Hai người giằng co mất ba phút, cuối cùng anh cũng chịu há miệng ăn.
Nhai vài miếng, dường như nó cũng không cay như anh tưởng.
Đường Trâm trông giống như một chú chuột túi vừa ăn vụng được món đồ mình thích, cười vô cùng đáng yêu, khiến Nhậm Ngôn Kinh không kìm được mà nhìn cô thêm một cái.
Cô liếc nhìn nhiệm vụ hai, quả nhiên tiến độ đã báo (1/3).
Vẫn còn hai lần nữa.
Món thứ hai được dọn lên là mề gà xào ớt và đậu nành. Đường Trâm đặt hai tay lên bàn, hơi hé miệng, làm bộ dạng chờ được đút ăn.
Nhậm Ngôn Kinh vẫn ngồi im bất động.
Đường Trâm nũng nịu: “Nhanh lên đi mà. Em muốn ăn mề gà.” Đôi mắt long lanh của cô nhìn anh một cách thẳng thắn và chân thành.
Nhậm Ngôn Kinh gắp một miếng mề gà đưa vào miệng cô.
Quả nhiên, sau khi đã có lần phối hợp đầu tiên thì những lần sau không còn khó khăn nữa.
Nhiệm vụ hai đã đạt mức (2/3).
Nhưng lần cuối cùng này lại khiến Đường Trâm hơi đau đầu.
Nam chính rốt cuộc cũng là của nữ chính, chuyện hôn hít gì đó thì đừng mơ tới. Có lẽ cô có thể hôn vào má, hoặc cùng lắm là nắm tay, ôm một cái, chứ nhiều hơn thì không thể. Nhưng hiện tại cô và nam chính đang ngồi cách nhau một cái bàn, nắm tay hay ôm ấp đều không phù hợp.
Khi bữa tối sắp kết thúc, Đường Trâm bỗng nảy ra một ý kiến. Cô ngoắc ngoắc ngón tay với Nhậm Ngôn Kinh.
Nhậm Ngôn Kinh đang húp bát canh cá viên, thấy cô có động tĩnh liền hỏi: “Sao thế?”
“Anh đưa tay đây một chút được không?”
Nhậm Ngôn Kinh không biết Đường Trâm định làm trò gì, nhưng đã yêu nhau rồi thì việc phối hợp với bạn gái cũng là chuyện đương nhiên, nếu không thì yêu đương làm gì?
Anh đưa bàn tay trái đang rảnh rỗi ra, Đường Trâm nắm lấy, sau đó dùng tay kia nhấn nút chụp ảnh.
Cạch một tiếng.
Trong điện thoại bỗng có thêm một tấm ảnh.
Chương 3: Thích gì tự chọn đi
Trong bức ảnh là hai bàn tay, một lớn một nhỏ, đầu ngón tay trỏ khẽ chạm vào nhau, trông có vẻ hờ hững như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ rời ra ngay lập tức.
Sự thật đúng là như vậy.
Sau khi chụp xong, Đường Trâm liền thu tay về ngay.
“Cô Trâm ơi, cô làm việc hời hợt quá đi nha.”
Đường Trâm đúng là có hơi hời hợt thật, tất cả chỉ đơn thuần là để làm nhiệm vụ. Cứ nghĩ đến việc mọi điều mình làm đều là đang dọn đường cho nữ chính, cô bỗng thấy việc tương tác với Nhậm Ngôn Kinh có chút chẳng mấy hứng thú.
Sau khi chụp ảnh xong, cô lướt qua xem nhiệm vụ, vậy mà thanh trạng thái vẫn cứ đứng yên ở mức (2/3).
Chuyện gì thế này? Tay cũng nắm rồi, ảnh cũng chụp rồi, thế này mà vẫn chưa tính là tương tác thân mật sao?
000 ngập ngừng nói: “Ký chủ ơi, cô và nam chính chỉ mới chạm nhẹ đầu ngón tay thôi mà, diện tích tiếp xúc có tí tẹo tèo teo, phải kiểu mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau thì mới tính chứ.”
Mười ngón tay đan c.h.ặ.t?
Đường Trâm thầm lẩm bẩm rồi liếc nhìn Nhậm Ngôn Kinh một cái. Thấy cô thu tay lại, anh cũng thu tay về, cánh tay tùy ý đặt trên mặt bàn. Bàn tay vừa mới chạm vào cô giờ đang buông thõng tự nhiên ở mép bàn, một tư thế trông rất thoải mái và tự tại.
Áo măng tô của anh vẫn đang ở chỗ cô, nên hiện giờ anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, cúc cổ tay đã mở, xắn lên hai vòng để lộ chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Anh trông rất hợp với việc đeo đồng hồ. Cô không rành về giá cả hay kiểu dáng nhưng nhìn qua là biết món đồ này trị giá không nhỏ, bởi dưới ánh đèn phía trên, chiếc đồng hồ của anh trông vô cùng lấp lánh và sang trọng.
Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là nhiệm vụ vẫn chưa xong.
Giờ phải làm sao đây? Còn có thể tương tác kiểu gì nữa?
Hoàn thành nhiệm vụ đồng nghĩa với việc kéo dài mạng sống của cô, bởi vì dù là cơ thể này hay cơ thể ban đầu của cô thì đều đoản mệnh cả. Đó chính là lý do chủ yếu khiến cô dù trong lòng không muốn nhưng vẫn phải cần mẫn, chăm chỉ làm nhiệm vụ.
