Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính - 35.

Cập nhật lúc: 08/03/2026 14:47

Giọng nói của hai người vang lên cùng một lúc. Sau khi gần như đồng thời đặt câu hỏi, cả hai rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi, cuối cùng vẫn là Nhậm Ngôn Kinh trả lời trước: “Anh đi tìm em.”

Đường Trâm ngơ ngác hỏi: “Chúng mình mới vừa chia tay nhau mà.”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ “ừm” một tiếng, thắt dây an toàn rồi cố định điện thoại vào vị trí an toàn, sau đó khởi động xe. “Em đang ở đâu? Anh đến đón em.”

Khuôn mặt trong trẻo của Đường Trâm trong phòng trắng đến phát sáng: “Em đang ở nhà ạ.”

Nhậm Ngậm Kinh hơi ngẩn ra: “Sao hôm nay tự dưng lại về nhà thế?”

Đường Trâm đưa điện thoại ra xa một chút để Nhậm Ngôn Kinh thấy căn phòng của mình: “Hôm nay mẹ em bị đau lưng, anh cả hờ của em tình cờ đi ngang qua trường nên đã đưa em về thăm bà ạ.”

Tốc độ nhấn ga của Nhậm Ngôn Kinh dần chậm lại, anh giả vờ như không quan tâm mà hỏi: “Hử? Em chưa từng kể với anh là em có anh cả hờ đấy.”

Hình như cũng chưa có cơ hội nào để nhắc tới chuyện đó cả. Dù sao họ cũng mới quen nhau chưa lâu, mấy lần hẹn hò gần đây họ cũng ít khi đề cập đến chuyện gia đình.

Đường Trâm khẽ đáp: “Mẹ em tái giá vào năm ngoái, nên em có thêm một anh cả hờ và một chị hai hờ nữa ạ.”

Nhậm Ngôn Kinh dứt khoát tấp xe vào lề đường dừng lại, vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì: “Anh cả hờ của em là ai thế? Để anh xem có quen biết không.”

Thực tế thì vòng tròn quan hệ này nói lớn thì lớn mà nhỏ thì cũng nhỏ. Nam chính tuy hiện tại chưa quen biết nam phụ nhưng họ đều đã từng nghe qua tên tuổi của nhau. Thuộc diện biết tên nhưng chưa thực sự hiểu rõ, cũng không thể coi là quen thân.

Đường Trâm bèn nói ra cái tên Chu Tự Tư. Nhậm Ngôn Kinh thầm ghi nhớ cái tên này trong lòng. Cái tên này hình như anh cũng có chút ấn tượng. Nhưng cụ thể đối phương làm gì, bao nhiêu tuổi, vòng bạn bè ra sao thì anh không rõ lắm. Dù sao anh và Chu Tự Tư cũng chênh nhau tận sáu tuổi, vòng giao thiệp không hề có sự trùng lặp.

Nhậm Ngôn Kinh đặt hai tay lên vô lăng: “Vậy mấy giờ em quay lại trường? Anh đến đón em.”

Đường Trâm thực ra cũng không mấy quen với việc chung sống dưới một mái nhà với mẹ Đường. Cô không phải nguyên chủ, tính cách hai người khác hẳn nhau, cô sợ ở bên mẹ lâu ngày sẽ bị bà phát hiện ra điều gì đó. Nhưng cô cũng không muốn để mẹ mình gặp Nhậm Ngôn Kinh.

Trong lúc Đường Trâm còn đang do dự thì một tiếng “tinh tong” vang lên, cô lại nhận được nhiệm vụ mới. Giống như ứng dụng giao hàng nhận được đơn hàng mới vậy, mỗi khi có nhiệm vụ mới là phía cô lại có thông báo nhắc nhở, hoàn toàn không thể lờ đi được. Cô liếc nhìn qua một cái.

Nhiệm vụ mười một như sau: “Đừng để nam chính và nam phụ chạm mặt trực tiếp với nhau.”

Lần này không có tùy chọn nhiệm vụ bắt buộc. Có thể làm hoặc không. Điều này cũng có nghĩa là nhiệm vụ này chỉ được thưởng một điểm sinh lực mà thôi. Thế nhưng nhiệm vụ này lại hoàn toàn đúng ý của Đường Trâm. Cô không muốn để Chu Tự Tư biết chuyện mình đang yêu đương, một khi anh biết thì coi như mẹ cô cũng sẽ biết ngay lập tức. Vì vậy Đường Trâm suy nghĩ một lát rồi nói với Nhậm Ngôn Kinh: “Bây giờ là chín giờ mười lăm phút, mẹ em thường mười giờ là ngủ rồi, còn anh cả của em thì em không rõ lắm, hay là đợi anh ấy ngủ rồi anh hẵng đến đón em nhé.”

Câu nói này vừa dứt, cả hai đều hơi ngẩn ra, bỗng chốc cảm thấy như đang lén lút yêu đương ngay dưới mí mắt của phụ huynh vậy. Rõ ràng đều đã là người trưởng thành rồi, sao tự dưng lại thấy có chút cảm giác giống như yêu sớm thế này?

Nhậm Ngôn Kinh khẽ ho một tiếng: “Được thôi, em gửi địa chỉ nhà cho anh đi.” Hiện tại anh hoàn toàn mù tịt về Chu Tự Tư, ngoại trừ cái tên ra thì anh chẳng có chút ấn tượng nào về đối phương cả. Đúng là không gặp mặt thì tốt hơn.

Tuy nhiên sau khi cúp điện thoại, Nhậm Ngôn Kinh nhanh ch.óng gọi điện cho anh họ của mình. Đầu dây bên kia là một giọng nói cợt nhả vang lên: “Giờ này rồi mà sao A Kinh nhà mình lại nhớ đến chuyện gọi điện cho anh trai này thế nhỉ?”

Nhậm Ngôn Kinh không muốn lãng phí thời gian, anh dùng ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, ánh mắt sâu thẳm: “Anh ơi, anh có biết Chu Tự Tư không?”

“Ồ, anh ta sao? Bạn học cùng trường MIT với anh đấy, có chuyện gì vậy?”

“Anh ạ, em muốn xin một bản hồ sơ cá nhân của anh ta, càng chi tiết càng tốt nhé.”

Chương 25 : Làm nũng

Tiếng cười ở đầu dây bên kia càng lúc càng lớn hơn: “Chú em có gì đó không ổn rồi nhé A Kinh, sao tự dưng lại thấy hứng thú với Chu Tự Tư thế kia? Sao nào? Hai người đang tranh giành vợ đấy à?” Câu nói cuối cùng mang theo một sự dò xét và trêu chọc rõ mồn một.

Dù Nhậm Ngôn Kinh là con một trong nhà, nhưng gia tộc họ Nhậm vốn là một gia đình lớn, anh có cả một dàn anh em họ, trong đó anh có quan hệ thân thiết nhất với người anh họ này. Lần trước đi thi đấu robot ở thành phố khác, chiếc xe mà Nhậm Ngôn Kinh mượn cũng là mượn của anh ta, lần đó anh đã bị anh họ tra khảo suốt nửa ngày trời, giờ lại đến nữa.

Nhậm Ngôn Kinh không trả lời mà chỉ nói: “Anh cứ gửi tài liệu của anh ta cho em là được.”

Đầu dây bên kia lại cười lớn vài tiếng: “Được rồi, hiếm khi A Kinh tìm đến anh nhờ vả, làm anh thì đương nhiên phải giúp rồi. Nhưng mà nếu có tình hình gì thì chú em cũng đừng quên kể với anh đấy nhé. Mẹ anh lần trước còn hỏi xem chú đã có đối tượng chưa đấy.”

Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Lần sau em sẽ đưa cô ấy đến chào anh.”

Nhậm Yến Phù kinh ngạc: “Cái gì cơ??? Không phải chứ, chú em thực sự âm thầm yêu đương rồi sao! Lần trước chú mượn xe anh đã thấy có gì đó sai sai rồi! Yêu đương rồi mà không thèm nói với anh lấy một lời à? Chúng mình có còn là anh em tốt nhất của nhau nữa không hả? Em dâu tên gì? Bao nhiêu tuổi rồi?”

Nhậm Ngôn Kinh chỉ nói một câu “Gửi tài liệu cho em sớm nhé” rồi dứt khoát cúp điện thoại luôn. Anh quá hiểu tính cách của người anh họ này, vốn là kẻ hay hớt lẻo, chuyện anh có bạn gái chắc chắn sẽ nhanh ch.óng đồn đại khắp cả gia tộc cho mà xem. Nhưng biết thì biết vậy thôi. Dù sao họ cũng đã yêu nhau được hơn nửa tháng rồi, thời gian như vậy cũng không phải là ngắn nữa.

Sau khi cúp điện thoại, Nhậm Ngôn Kinh không thèm quan tâm đến cuộc gọi lại của Nhậm Yến Phù, mà anh mở trang tin nhắn riêng với admin trang Bảng Tin Toàn Năng của trường Đại học Nghệ thuật Truyền thông, trực tiếp gửi một tin nhắn: “Tôi là bạn trai của Đường Trâm, bạn hãy mau ch.óng xóa cái bài đăng vừa rồi đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính - Chương 35: 35. | MonkeyD