Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính - 60.

Cập nhật lúc: 08/03/2026 20:11

“Trước tiên, tôi xin tự giới thiệu một chút về bản thân. Cho đến nay, tôi đã đọc qua hàng nghìn bài báo cáo khoa học liên quan, nghiên cứu hàng trăm cuốn sách về lĩnh vực robot. Trong đó bao gồm các cuốn như Sổ tay Robot XX, Công nghệ Robot XXX... Về mảng nghiên cứu và phát triển robot, tôi tự tin khẳng định rằng mình hoàn toàn có đủ khả năng để theo kịp bước chân của các bạn, tuyệt đối sẽ không để mình trở thành gánh nặng cho đội.”

“Ngoài ra, bạn có thể kiểm tra năng lực của tôi bằng bất kỳ hình thức nào. Nếu như tôi không đáp ứng được yêu cầu của đội, bạn có thể loại tôi bất cứ lúc nào. Bạn có thể cho tôi một tháng để làm thử. Tóm lại là, xin hãy cho tôi một cơ hội để được gia nhập đội Future. Người gửi: Một sinh viên bình thường luôn khao khát được nghiên cứu robot. Ngày... tháng... năm...”

Điềm Điềm cười lạnh một tiếng: “Trâm ơi, cậu đọc xong chưa? Cái gì mà lá thư gửi Nhậm Ngôn Kinh chứ, ai không biết lại tưởng đây là một bức thư tình gửi cho anh ấy đấy.”

Thực tế thì nếu không phải gần như toàn bộ sinh viên trường B đều biết Nhậm Ngôn Kinh đã có bạn gái nên người này không dám viết quá lộ liễu, thì có lẽ trong thư sẽ còn xuất hiện nhiều lời tán dương nồng nhiệt hơn nữa dành cho anh. Thực sự thì những lời khen trong bức thư này cũng đã rất thẳng thắn rồi. Đây chắc chắn là một người hâm mộ cuồng nhiệt của Nhậm Ngôn Kinh.

Đường Trâm nói khẽ: “Cậu có biết ai là người đăng bài này không?”

Điềm Điềm đáp: “Tớ không biết, nhưng mà nếu đội của bạn trai cậu có thêm người mới thì chắc chắn người đó chính là người đã đăng cái bài này rồi.”

Trong lòng Đường Trâm bỗng nảy sinh một dự cảm kỳ lạ. Quả nhiên ngay giây tiếp theo, Ba Thanh đã lên tiếng: “Đây chính là bài đăng của nữ chính đấy.”

Nhưng sự chú ý của Đường Trâm rõ ràng lại đặt ở một khía cạnh khác: “Cô ấy bảo đã đọc hết hơn một nghìn bài báo cáo khoa học sao? Sao cô ấy lại có thể chăm chỉ đến mức đó cơ chứ?”

Đúng là nữ chính có khác. Ba Thanh tiếp lời: “Học thần mà lị, đọc báo cáo khoa học với họ cũng giống như chúng ta đọc truyện tranh cho trẻ con thôi. Lý do cuốn tiểu thuyết nguyên tác nổi tiếng như vậy một phần là vì cặp đôi nam nữ chính đều là những thiên tài học thuật đấy. Kiểu kết hợp này được rất nhiều người đọc yêu thích.”

Thực ra sau khi đọc xong bài đăng, Đường Trâm cũng thấy tò mò. Liệu bức thư này có giúp nữ chính thuận lợi gia nhập đội của Nhậm Ngôn Kinh hay không? Nếu như cô ấy gia nhập đội sớm hơn dự kiến, liệu cốt truyện có bị hỏng hoàn toàn không? Vậy là bây giờ cô vừa phải tìm cách điều chỉnh lại mạch truyện của nam chính, lại vừa phải ngăn cản nam nữ chính gặp nhau quá sớm sao? Nhiệm vụ lần này thật sự là quá khó khăn rồi...

Tối hôm đó, cuối cùng Đường Trâm cũng tìm được cơ hội để đề nghị chia tay. Mấy ngày gần đây Nhậm Ngôn Kinh bận rộn vô cùng, riêng ngày hôm nay anh bận đến tận mười giờ đêm mới có lúc rảnh để đến tìm cô. Ngay cả Điềm Điềm cũng không nhịn được mà than vãn: “Trâm ơi, bạn trai cậu bận quá mức rồi đấy, đến thời gian gặp cậu cũng chẳng có.”

Mới cách đây vài ngày cô nàng còn khen ngợi hai người là tình yêu trong mơ, vậy mà giờ đã thấy Nhậm Ngôn Kinh không đạt tiêu chuẩn của một người bạn trai rồi. Vì vậy, cốt truyện vẫn còn có thể cứu vãn được đúng không? Ít nhất là hiện tại trong mắt mấy cô bạn cùng phòng, tình cảm giữa cô và Nhậm Ngôn Kinh đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt rồi.

Cả Ba Thanh và Đường Trâm đều đang tràn đầy tự tin. Lúc Đường Trâm gặp được Nhậm Ngôn Kinh thì đồng hồ đã điểm mười giờ mười lăm phút đêm. Những ngôi sao trên bầu trời lấp lánh rạng ngời, màn đêm đã buông xuống thật sâu. Hai người hẹn gặp nhau dưới gốc cây trước tòa nhà ký túc xá. Nhậm Ngôn Kinh vẫn đang khoác trên mình bộ vest phẳng phiu, trông anh như vừa trở về từ một sự kiện quan trọng nào đó, cả người toát lên vẻ mệt mỏi sau một ngày dài, trên lớp áo vẫn còn vương lại chút khí lạnh của ban đêm.

Đường Trâm không quên lời dặn dò của Ba Thanh, cô luôn tự nhắc nhở mình phải đề nghị chia tay một cách thật khéo léo và nhẹ nhàng. Vì thế, cô bắt đầu câu chuyện bằng một giọng điệu rất ôn hòa: “Nhậm Ngôn Kinh này, anh biết không? Em có một đôi bạn chơi với nhau rất thân.”

Nhậm Ngôn Kinh không hiểu tại sao cô lại đột ngột nhắc đến chuyện bạn bè, dù anh không muốn lãng phí thời gian vào những người không liên quan nhưng vẫn kiên nhẫn khẽ “ừm” một tiếng để cô nói tiếp.

“Hai người họ ấy mà, thời gian dành cho nhau lúc nào cũng không trùng khớp, một người thì quá bận rộn còn người kia lại quá rảnh rỗi, nên họ thường xuyên trong tình trạng xa mặt cách lòng.”

Nhậm Ngôn Kinh nhìn chăm chằm vào bờ môi đang mấp máy của cô rồi hỏi: “Sau đó thì sao?”

Đường Trâm lấy hết can đảm, nói thẳng một mạch: “Sau đó hai người họ đã chia tay rồi. Thế nên anh thấy đấy, chúng mình cũng...”

Chương 42 : Sống chung

Đường Trâm còn chưa kịp nói hết câu, Nhậm Ngôn Kinh đã cúi xuống, dùng cả hai tay nâng lấy khuôn mặt cô rồi đặt một nụ hôn thật sâu lên bờ môi ấy.

Đường Trâm hoàn toàn ngẩn ngơ. Cả người cô bỗng chốc đờ đẫn ra. Cho đến tận khi được anh buông ra, cô vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng, đứng không vững. Giọng nói đầy kinh ngạc của Ba Thanh truyền đến: “Trời đất ơi... nửa tiếng đồng hồ đã trôi qua rồi kìa...”

Không ngờ nụ hôn ấy lại kéo dài đến tận lúc này sao? Nhậm Ngôn Kinh vẫn giữ nguyên tư thế nâng lấy khuôn mặt cô, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào mắt cô, dường như không muốn bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nhất nào trên gương mặt ấy.

“Bé cưng lúc nãy định nói gì vậy?”

Lúc nãy cô định nói gì nhỉ? Cô bỗng thấy hơi quên mất rồi. À, đúng rồi, là nhắc đến chuyện chia tay. Thế nhưng lúc nãy lời mới chỉ nói được một nửa, cô nhớ là mình đã nói: “Thế nên anh thấy đấy, chúng mình cũng...”

Đường Trâm mấp máy môi định nói tiếp cho hết câu, nhưng có lẽ nhờ vào trực giác của một loài vật nhỏ, cô cảm thấy lúc này cả cô và Nhậm Ngôn Kinh đều đang không được bình tĩnh cho lắm, có lẽ đây không phải là thời điểm thích hợp để trò chuyện. Buổi đêm không phải lúc để cãi vã, cũng chẳng phải lúc để đưa ra những quyết định quan trọng. Màn đêm quá dễ khiến cho cảm xúc bị phóng đại lên. Lần tới nếu muốn đề nghị chia tay, có lẽ nên đợi đến ban ngày thì tốt hơn.

Đường Trâm nhanh ch.óng đưa ra quyết định trong lòng: “Em không định nói gì nữa đâu ạ.”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ “ừm” một tiếng, rồi anh tiếp lời dựa trên câu nói dở dang lúc nãy của cô: “Chúng mình không giống với họ đâu.”

“Thế nên anh thấy đấy, chúng mình cũng...” Vế sau của câu nói này thực ra có thể có vô số câu trả lời khác nhau. Có thể là: “Chúng mình cũng chia tay đi thôi.” Hoặc cũng có thể là: “Chúng mình sẽ không bao giờ chia tay.” Và càng có thể là: “Chúng mình hoàn toàn khác biệt với họ.” Điểm khác biệt lớn nhất giữa câu trả lời thứ ba so với hai câu đầu chính là hai chữ “chia tay” tuyệt nhiên không xuất hiện.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.