Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính - 64.
Cập nhật lúc: 08/03/2026 20:11
Vừa cầm b.út lên, cô đã biết ngay mình nên vẽ cái gì rồi. Cô sẽ vẽ cảnh Robert đ.á.n.h cho Sugar tơi bời hoa lá. Robert đáng yêu biết nhường nào cơ chứ. Nó biết trò chuyện cùng cô, biết kể chuyện cười cho cô nghe, dù mẩu chuyện nào nghe cũng chẳng thấy buồn cười chút nào, nhưng đó không phải lỗi của Robert mà là lỗi của Nhậm Ngôn Kinh vì anh đã không nạp cho nó những câu chuyện thực sự hài hước. Tóm lại, trong mắt cô, Robert là tuyệt nhất.
Mỗi khi bắt đầu vẽ tranh là Đường Trâm lại quên mất cả thời gian. Lần này cô mua khá nhiều giấy nên đã vẽ rất nhiều bức họa cảnh Robert chiến thắng Sugar. Hình ảnh của Robert và Sugar đều đã in đậm trong tâm trí cô. Cô vẽ rất nhiều tư thế khác nhau, nhưng bức nào Robert trông cũng là ngầu nhất.
Xung quanh chỗ cô ngồi đã vung vãi vài tờ giấy vẽ, trong lúc tay cô vẫn còn đang đưa b.út liên hồi thì Nhậm Ngôn Kinh lặng lẽ xuất hiện và ngồi xuống bên cạnh cô: “Hèn gì không thèm nghe điện thoại của anh, hóa ra là trốn ra đây để vẽ tranh sao.”
Cô ngẩng đầu lên, sực nhớ ra điều gì đó bèn rút điện thoại ra xem. Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, Nhậm Ngôn Kinh đã gọi cho cô hàng chục cuộc gọi nhỡ. Cô định mở lời hỏi thăm tâm trạng của anh hiện giờ ra sao, nhưng vì vướng cái nhiệm vụ kia nên cô chẳng thể hỏi han hay quan tâm gì được. Rốt cuộc là cô đang bài xích cái nhiệm vụ này hay là bài xích việc không được quan tâm Nhậm Ngôn Kinh đây? Trong lòng cô dường như đã lờ mờ hiểu ra, bản thân cô không hề ghét bỏ việc làm nhiệm vụ. Vậy thì cái mà cô bài xích chính là...
Dừng lại ngay! Cô không được phép nảy sinh những tâm tư không nên có. Con người không thể cứ tham lam muốn có được tất cả mọi thứ như vậy. Việc có được cơ hội sống lại lần nữa đã là một điều vô cùng quý giá rồi, đã có thêm một mạng sống thì tất nhiên phải đ.á.n.h đổi một điều gì đó chứ. Chỉ là hành động theo thiết lập nhân vật của nữ phụ thôi mà, cũng đâu có quá khó khăn gì. Hơn nữa, dù cô không an ủi nam chính thì sau này cũng sẽ có nữ chính làm việc đó thay cô thôi. Thực tế thì việc nữ chính an ủi anh mới là điều hiển nhiên và đúng đắn nhất. Nam chính dù thế nào đi nữa cũng sẽ không bao giờ gục ngã trước khó khăn đâu. Đó chính là sự ưu ái mà tác giả dành cho anh.
Ba Thanh liên tục nhắc nhở trong đầu cô: “Trâm ơi! Nhiệm vụ! Làm nhiệm vụ đi!”
Nhiệm vụ mười bảy không chỉ bắt cô ngó lơ sự đau lòng của nam chính mà còn bắt cô phải thừa cơ xát muối vào vết thương của anh nữa. Đây có còn là việc mà một con người nên làm không cơ chứ? Trong lòng Đường Trâm đã thầm nói lời xin lỗi với Nhậm Ngôn Kinh không biết bao nhiêu lần.
Cô khẽ c.ắ.n môi, dùng giọng điệu mỉa mai nói: “Nhậm Ngôn Kinh, anh kém thật đấy, hôm nay anh để Robert phải chịu ấm ức rồi.” Thế nhưng giọng nói của cô vốn dĩ đã quá mềm mỏng, nghe qua chẳng thấy chút mỉa mai nào mà ngược lại cứ như đang hờn dỗi, hay đúng hơn là đang đòi lại công bằng cho Robert vậy. Ba chữ “anh kém thật” đã là lời lẽ cay nghiệt nhất mà Đường Trâm có thể nghĩ ra được rồi. Để hoàn thành nhiệm vụ, cô dứt khoát lặp lại thêm hai lần nữa: “Anh kém quá đi mất, anh tệ thật đấy.”
Nhậm Ngôn Kinh quàng tay ôm lấy vai cô, anh thực sự chỉ muốn bảo cô đừng có làm nũng nữa. Xung quanh đây đều có camera giám sát nên anh không muốn hôn cô ngay tại đây. Thế nhưng anh lại rất muốn nghe cô nói chuyện. Giọng nói của cô thực sự rất êm tai. Đặc biệt là khi cô gọi tên anh. Nhậm Ngôn Kinh rất muốn nói với Đường Trâm rằng chồng em không hề kém chút nào đâu, nhưng vì xung quanh vẫn còn trẻ nhỏ, mà lại không chỉ có một đứa, nên cuối cùng anh đành phải nuốt ngược câu nói đó vào trong.
Đường Trâm lòng đầy thấp thỏm hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh ơi, nhiệm vụ đã hoàn thành chưa vậy?” Cô rất sợ nó vẫn chưa xong thì cô lại phải tiếp tục mỉa mai Nhậm Ngôn Kinh mất. May mắn là nhiệm vụ đã hoàn thành.
Ba Thanh không tiếc lời khen ngợi cô: “Trâm ơi, lần này cô làm tốt lắm, cô đã không an ủi nam chính! Ngó lơ sự thất vọng của anh ta, với tư cách là một nữ phụ tâm cơ và nông cạn, lần này cô đã rất đạt yêu cầu rồi đấy!”
Đường Trâm rơi vào trạng thái thẫn thờ, dường như cô đang suy nghĩ rất nhiều điều, nhưng cũng dường như chẳng nghĩ gì cả. Cả cô và Nhậm Ngôn Kinh đều không ai lên tiếng. Có lẽ lúc này Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn đang chìm trong cảm giác thất vọng khi thấy Robert bị chú robot khác làm cho hư hại. Thực tế thì mọi sự giận dữ trong lòng Nhậm Ngôn Kinh đã tan biến sạch sành sanh ngay khi anh nhìn thấy Đường Trâm. Hóa ra có những người chẳng cần làm gì, chẳng cần nói gì, chỉ cần sự hiện diện của họ thôi đã mang theo ma lực khiến tâm trạng anh trở nên rạng rỡ hẳn lên. Chỉ cần nhìn thấy cô thôi là khóe môi anh đã không tài nào kìm lại được rồi.
Anh nhìn thấy những tờ giấy vẽ trên mặt đất, nhặt lên xem đi xem lại vài lần rồi chân thành khen ngợi: “Bé cưng ơi, em đáng yêu quá đi mất.” Sao mà cô lại có thể trẻ con đến thế này cơ chứ? Dùng những bức họa để trút giận giúp Robert. Thế nhưng mỗi bức tranh cô vẽ đều vô cùng có hồn, Robert hiện lên thật sinh động và linh hoạt, còn Sugar thì lại trông khá tệ, nhìn qua cứ như một món hàng thô sơ và kém chất lượng vậy. Sau khi xem những bức vẽ này của cô, hành động của đội Thẩm Khiết không hề gây ra bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào cho anh nữa, ngược lại còn khơi dậy ý chí chiến đấu trong anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh gom những bức tranh đó lại rồi hỏi: “Bé cưng, mấy bức vẽ này em còn cần nữa không?”
Đường Trâm ngơ ngác nhìn anh: “Anh muốn lấy sao ạ?”
“Ừm.”
“Vậy tặng anh đấy.” Coi như là lời bù đắp vì lúc nãy đã không an ủi anh vậy.
Nhậm Ngôn Kinh dắt tay Đường Trâm quay trở lại bảo tàng. Giọng nói đầy bất mãn của giảng viên dẫn đoàn vang vọng khắp không gian: “Các người làm ăn cái kiểu gì vậy hả? Lúc trước đâu có nói là sẽ xảy ra chuyện như thế này? Chẳng phải bảo là chỉ giao lưu thân thiện, thi đấu hữu nghị thôi sao? Sao giờ lại thành ra tranh giành thắng thua thế này?”
Người chịu trách nhiệm buổi giao lưu hôm nay không ngừng xin lỗi: “Chúng tôi thực sự cũng không lường trước được tình huống này, nếu biết trước chắc chắn chúng tôi đã không đồng ý rồi. Thế này đi, toàn bộ chi phí sửa chữa robot phía chúng tôi xin được chi trả hết ạ.”
Giảng viên dẫn đoàn tiếp lời: “Còn nữa, bắt người của họ phải xin lỗi các thành viên trong đội của tôi ngay lập tức!”
“Chuyện này...” Người phụ trách vẻ mặt đầy do dự. Chủ yếu là vì nhóm người của trường Đại học F đều đã rời đi hết rồi.
Giảng viên dẫn đoàn kiên quyết không nhượng bộ: “Bất kể thế nào, lời xin lỗi này các thành viên của tôi nhất định phải nhận được!”
Người phụ trách chỉ có thể hứa rằng sẽ đứng ra thương lượng. Còn chuyện nhóm Thẩm Khiết có chịu phối hợp hay không thì chẳng ai dám chắc. Trong lúc giảng viên dẫn đoàn vẫn còn đang tranh cãi với người phụ trách, Nhậm Ngôn Kinh đã mang những bức vẽ trong tay ra chia sẻ với các đồng đội. Thẩm Thuyên Lễ vừa nhìn thấy mấy bức tranh đã cười lớn sảng khoái, bức vẽ này thực sự vô cùng sinh động và tràn đầy vẻ ngây ngô của trẻ nhỏ, dù chỉ là vài nét vẽ đơn giản nhưng hình ảnh lại hiện lên vô cùng sống động và thú vị. Cậu ta quay sang hỏi Nhậm Ngôn Kinh: “Cái này là chị dâu vẽ sao anh?”
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Đúng vậy.”
