Xuyên Thành Cô Hàng Xóm Bị Câm Của Nữ Chính Trong Tháo Hán Văn - Phần 5
Cập nhật lúc: 25/08/2026 16:00
14
Lại qua thêm hai ngày, Tống Yến Xuyên vẫn chưa có dấu hiệu nào là muốn rời đi. Nhưng dù sao cũng đã thu tiền của người ta rồi, tôi chỉ đành cung phụng anh như đại gia.
Hơn nữa tôi cũng đã bắt đầu quen với sự hiện diện của anh trong nhà.
Ít nhất thì bữa nào tôi cũng được ăn đồ bổ dưỡng, giờ giấc sinh hoạt cũng nhờ đó mà lành mạnh hơn rất nhiều.
Tình cảm của người trưởng thành vốn đến rất mãnh liệt, lửa gần rơm lâu ngày làm sao mà không bén cho được.
Huống chi tên này lại sở hữu thân hình với những đường cong cơ bắp hoàn hảo như bước ra từ truyện tranh, cùng gương mặt đẹp trai tới mức chỉ cần ngồi yên một chỗ thôi cũng đủ để coi là dẫn dụ người ta phạm tội.
Tôi có cảm giác như mình trúng số độc đắc vậy, ngày nào cũng được ngắm gương mặt đẹp trai này thì bảo tôi trúng giải năm mươi triệu tệ tôi cũng chịu luôn.
Ăn xong bữa tối, chúng tôi ngồi trên sofa xem phim. Bộ phim do Tống Yến Xuyên chọn là một phim tình cảm.
Đèn trong phòng đã tắt hết, chỉ còn ánh sáng phát ra từ màn hình tivi.
Đến đoạn nam nữ chính ôm hôn nồng cháy, nhiệt độ trong phòng vô hình trung tăng vọt. Tôi quay đầu nhìn Tống Yến Xuyên thì vừa vặn bắt gặp đôi mắt đen thẫm sâu thẳm của anh.
Ngay giây sau, anh giữ lấy sau gáy tôi rồi cúi xuống hôn.
Anh đè tôi dưới thân, những nụ hôn dày đặc dồn dập rơi xuống cổ:
"Bé ngoan, chúng ta thử xem lần này em có thể cất tiếng được không nhé."
Tay tôi chậm rãi trượt xuống, đột ngột ấn mạnh vào vết thương của anh. Anh hừ nhẹ một tiếng, cả người cứng đờ.
Cái tên này sẹo còn chưa lành mà đã quên mất đau rồi à?
Tôi đẩy anh ra rồi tiếp tục xem phim.
Anh sượng sùng gãi gãi mũi, ngoan ngoãn ngồi thẳng lại nhìn lên màn hình tivi.
Càng về cuối phim tình tiết càng có chút nhàm chán, nam nữ chính vượt qua muôn vàn trắc trở, câu chuyện dần tiến tới kết cục viên mãn. Nữ chính đang kể cho nam chính nghe về cuộc sống của mình trước khi gặp anh.
Tôi nhìn màn hình xuất thần, đột nhiên Tống Yến Xuyên đưa cho tôi một tờ giấy ghi chú, trên đó viết:
[Tôi vẫn chưa được nghe em kể về chuyện của mình, ví dụ như vì sao em lại không thể nói chuyện?]
Chẳng biết có phải do xem phim xong nên Tống Yến Xuyên mới giàu cảm xúc mà đột nhiên hỏi mấy câu này không. Hoặc là qua mấy ngày ở chung, anh cảm thấy mối quan hệ giữa hai chúng tôi đã đến mức có thể trải lòng mọi bí mật cho nhau nghe rồi.
Tôi cầm b.út viết lên giấy ghi chú:
[Tờ giấy này nhỏ quá, không chép hết được câu chuyện của tôi đâu.]
Viết xong, tôi chẳng đợi Tống Yến Xuyên phản ứng lại mà đi thẳng về phòng ngủ rồi khóa c.h.ặ.t cửa lại.
15
Tôi ngồi bệt dưới đất, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Những ký ức quá khứ tựa như một thước phim điện ảnh chậm rãi hiện về từng phân cảnh.
Từ nhỏ tôi đã là "thần đồng" trong miệng mọi người, thành tích xuất sắc, liên tục học nhảy lớp. Ngoại trừ việc ít nói ra thì chẳng thể bới đâu ra một điểm xấu nào khác.
Đối với các bậc phụ huynh Đông Á, chỉ cần con cái sở hữu thành tích đủ để họ mang đi khoe khoang thì đứa trẻ đó đã là một tồn tại hoàn hảo không vết gợn.
Vì thế, tôi trưởng thành trong vô vàn lời khen ngợi của người đời.
Tôi vào cấp ba từ khi còn rất nhỏ. Một chuyến dã ngoại xuân năm ấy đã hoàn toàn bẻ lái cuộc đời vốn dĩ êm đềm trơn tru của tôi.
Trên đường về nhà xảy ra t.a.i n.ạ.n giao thông, cả ba người chúng tôi đều bị thương rất nặng.
Bố mẹ tôi đều là bác sĩ nhưng cuối cùng cả hai lại cùng trút hơi thở cuối cùng ngay trên bàn mổ.
Đến khi tôi khôi phục lại thần trí, thứ nhận được lại là tin báo t.ử của cả hai người.
Tôi muốn khóc lắm nhưng chỉ cần nhúc nhích một chút là toàn thân lại truyền đến từng cơn đau thấu xương, đau đến mức muốn c.h.ế.t đi sống lại. Tôi chỉ đành nuốt ngược toàn bộ nước mắt vào trong bụng.
Bố mẹ tôi đều là trẻ mồ côi, lớn lên cùng nhau ở viện mồ côi, rồi nắm tay nhau nỗ lực trở thành bác sĩ để gây dựng cuộc sống tốt đẹp như hiện tại.
Thế nên tôi chẳng có lấy một người thân thích nào nhận nuôi. Đúng lúc này, vợ chồng chú Hoàng, người hàng xóm thân thiết xuất hiện ở bệnh viện. Họ bảo tôi đừng lo lắng, họ sẽ đưa tôi về nhà chăm sóc.
Chú Hoàng là đồng nghiệp của bố tôi. Ngày trước mỗi khi bố mẹ trực ca, tôi toàn sang nhà chú ăn cơm và làm bài tập.
Ngày mất đi bố mẹ ruột, tôi lại có thêm một gia đình mới.
Hai vợ chồng chú đối xử với tôi cực kỳ tốt. vốn dĩ họ không có con cái, ngày thường chăm sóc tôi đã sớm coi tôi như con đẻ trong nhà.
Họ dốc lòng nuôi nẫng, chi trả toàn bộ chi phí cho tôi sang Mỹ du học. Đến khi tôi về nước, chú Hoàng lại đem hết vốn liếng kinh nghiệm cả đời ra truyền dạy cho tôi.
Tay nghề của tôi tiến bộ rất nhanh, thăng tiến cũng mau lẹ, thứ duy nhất còn thiếu chỉ là tích lũy thêm thâm niên làm nghề. Tương lai phía trước của tôi là cả một vùng trời rộng mở.
Mỗi khi nhắc đến tôi, ai nấy đều khen tôi là ngôi sao đang nổi của khoa Phẫu thuật Tim mạch.
Thế nhưng ông trời có vẻ không ưa nhìn thấy cuộc đời tôi trôi qua êm đềm như vậy. Chú Hoàng đột nhiên lên cơn đau tim rồi ngất xỉu, được đưa gấp vào viện.
Hôm đó tất cả các bác sĩ giàu kinh nghiệm đều đang có ca mổ, chỉ còn lại mình tôi đủ khả năng cầm d.a.o.
Đó không phải ca mổ chính đầu tiên của tôi nhưng lại là ca phẫu thuật đau đớn nhất trong suốt cuộc đời tôi.
Tôi thực hiện từng bước một cách nghiêm ngặt đúng theo những gì chú Hoàng từng truyền dạy. Chỉ tiếc rằng phình tách động mạch chủ quá nghiêm trọng, dù có là thần tiên gián thế cũng đành bó tay chịu trói.
Tôi bất lực ngẩng đầu nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường rồi cất tiếng đọc giờ t.ử vong.
Chú Hoàng đã trút hơi thở cuối cùng dưới lưỡi d.a.o của tôi.
Chú là bệnh nhân đầu tiên qua đời trên tay tôi.
Sau khi lễ tang kết thúc, tôi tự nhốt mình trong phòng.
Tôi lật xem nhật ký phẫu thuật hết lần này đến lần khác, tái hiện lại diễn biến ca mổ vô số lần trong đầu.
Mọi phán đoán của tôi ở từng bước đều không sai, thao tác phẫu thuật cũng chẳng có lấy một lỗi nhỏ nhưng tôi lại không tài nào ngừng tự trách bản thân.
Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên tôi cầm d.a.o mổ chính, chú Hoàng đã vỗ vai tôi bảo:
"Cháu là bác sĩ ngoại khoa có thiên phú nhất mà chú từng gặp. Đây là món quà bố mẹ để lại cho cháu, là ân huệ của trời cao. Cháu nhất định sẽ trở thành một bác sĩ ngoại khoa khiến người khác phải ngước nhìn, còn những bác sĩ bình thường sẽ cảm thấy vinh dự chỉ vì được quan sát ca mổ của cháu."
Một tuần sau, tôi đứng trước gương há miệng định nói nhưng phát hiện bản thân lại chẳng thể thốt ra nổi dù chỉ một âm tiết.
Tôi đã trở thành một người câm.
Một người câm thì làm sao trèo lên bàn mổ? Làm sao để ra hiệu cho y tá lấy dụng cụ? Chẳng lẽ lại thật sự dùng tới thủ ngữ sao?
Bệnh viện cho tôi nghỉ phép, bảo rằng chỉ cần tôi bước ra khỏi nỗi đau thương trong lòng thì tự khắc sẽ khỏi bệnh, họ vẫn luôn chờ ngày tôi quay trở về.
Thế nhưng dì Hoàng vốn dĩ sức khỏe đã yếu, sau khi chú qua đời thì dì ấy suy sụp rồi ngã bệnh nặng.
Tôi túc trực chăm sóc dì mỗi ngày, nhưng không lâu sau dì cũng bỏ tôi mà đi theo chú Hoàng.
Trước lúc nhắm mắt, dì nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi dặn dò:
"Không phải lỗi của cháu đâu, đừng tự trách mình nữa nhé."
Sau khi dì ấy qua đời, tôi vẫn cố gắng duy trì cuộc sống sinh hoạt như bình thường.
Chỉ là tôi bắt đầu rơi vào cảnh mất ngủ trắng đêm. Ban đầu tôi tìm đến rượu nhưng sau đó lại phát hiện bàn tay mình bắt đầu run rẩy bất giác vì nạp quá nhiều cồn. Tôi từng sở hữu một đôi tay vững như bàn thạch, đó là niềm tự hào của tôi và cũng là niềm tự hào của chú Hoàng.
Tôi cai rượu. Tôi kinh ngạc nhận ra ngày trước cuộc sống của mình nhàn chán đến nhường nào. Trước đây tôi chỉ biết dốc toàn bộ tâm trí vào việc học, hoàn toàn không biết phải làm sao để tiêu tốn những đêm dài đằng đẵng.
Vậy nên tôi bắt đầu tìm kiếm trên mạng cách g.i.ế.c thời gian rồi sa chân vào thế giới tiểu thuyết ngày đêm không dứt.
Vào một đêm rất đỗi bình thường, sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyết, tôi tắt điện thoại đi ngủ.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã xuyên vào cuốn truyện gã tháo hán này rồi.
Ngay sau đó, cái tên đàn ông nghiện cởi trần này Tống Yến Xuyên liền bước chân vào cuộc đời tôi.
Tựa như định mệnh đã an bài, không cách nào kháng cự.
…
