Xuyên Thành Cô Vợ Béo Biết Huyền Học Ở Thập Niên 80 - Chương 123: Chị Thật Sự Có Bệnh Sao?

Cập nhật lúc: 25/12/2025 00:24

"Vậy chị dâu này, phiền cô đưa cô ấy về nhà nhé. Cô có thể muốn được tôn trọng đến mức nào thì tùy ý. 

Tốt nhất là cô nên quỳ lạy dập đầu với người ta ba bước chín quỳ để đưa cô ấy về nhà, kia không còn gì tốt hơn."

"Tại sao lại là tôi."

"Cô tiện tay ném chị Vương cho người khác như vậy sao."

"A, sao lại giao cho tôi. Cô ấy không phải bị bệnh sao?"

Đúng vậy, bây giờ mọi người đều nói Vương Đình bị bệnh.

Giống như đang chơi trò chơi teambuilding, bị một vòng người xoay trong tay, lại về tay Thẩm Chí.

Thẩm Chí, Cố Mạn Mạn:...

Hai người nhìn nhau, trong mắt hiện lên một loại bất lực.

Cuối cùng chỉ có thể cùng nhau đưa chị dâu này đến phòng y tế, việc tiếp theo là sự tương tác giữa bác sĩ và bệnh nhân.

Sau khi đi ra ngoài, Thẩm Chí và Cố Mạn Mạn nói chuyện về gia đình của Vương Đình này.

Nghe nói gần đây náo loạn, anh cũng mấy lần đi hòa giải với tư cách là chỉ đạo viên, Cố Mạn Mạn đoán: 

"Có phải có liên quan tới một người phụ nữ tên Mai Phương không?" 

"Làm sao cô biết?"

Cố Mạn Mạn bĩu môi: "Bởi vì hôm nay cái người đó đã tới phòng khám, cũng không phải thật sự muốn xem bệnh, chỉ nói mấy câu khó hiểu, sau đó tôi mới biết được sự thật."

Sự thật? Đây là có ý gì?

"Điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi đã bị giội nước bẩn, không dễ gì đối mặt, là chuyện tin đồn." 

Ai cũng có thể nói mình chỉ nghe nói, rất khó tìm được nguồn gốc, người ta cũng không dám đắc tội với người khác.

Chuyện này đến thế kỷ 21 vẫn là vấn đề nan giải. 

Nhưng, cô sẽ không bỏ cuộc.

Một khi bị bắt nạt, điều này sẽ đặt ra tiền lệ. Sau này làm gì mọi người đều sẽ giẫm đạp lên bạn.

"Aiz, mất vợ thì sẽ mất tất cả.

Người đàn ông này đang giả vờ bối rối, thật ra anh ta cũng chưa làm gì quá giới hạn, nhưng lại hưởng thụ cái gọi là ngưỡng mộ.

Ngoại tình tinh thần không phải là ngoại tình sao?"

Đây là lần thứ ba Thẩm Chí nghe thấy những từ mình không hiểu lắm, nên quyết định quay lại đọc thêm vài cuốn sách về tiếng địa phương tục ngữ hay vè gì đó nữa.

Cố Mạn Mạn quay lại phòng khám, viết nguệch ngoạc vài cái tên thuốc, đi đến phòng y tế.

Chị Vương đó ở đang truyền nước.

Đoán chừng không phải là đường glucô hoặc nước muối.

Cố Mạn Mạn đưa tờ giấy ra: "Bác sĩ Ôn, lấy cho chút thuốc đi."

Ôn Lương nhận lấy cầm lên xem qua: "Chị thật sự có bệnh sao? Để tôi xem xem."

"Không phải tôi, tôi rất khỏe mạnh, là cái cô tên Mai gì đó..."

Cố Mạn Mạn tựa hồ như vừa nhìn thấy người khác trong phòng, che miệng lại:

"Không có gì, cô cứ lấy đi, nếu tôi cần dùng thuốc thì có thể tìm đến phòng y tế lấy."

Ôn Lương chỉ có thể đi tìm, cuối cùng nói: "Không có nấm linh chi, thứ này không dễ tìm, cô tự nghĩ biện pháp đi."

Cố Mạn Mạn ký vào danh sách mình đã lấy bao nhiêu dược liệu, rồi xoay người bước ra khỏi cửa.

Buổi chiều tan làm, lúc chạng vạng Thẩm Chí liền tới đón người, nói với Cố Mạn Mạn ngày mai có thể ăn được chân giò heo.

"Tin tức này có làm cô cảm thấy dễ chịu hơn không?"

"Xác thực tốt hơn một chút, cám ơn anh, đây thực sự là tin tức tốt nhất tôi nghe được ngày hôm nay."

Thẩm Chí cười nhẹ, nói không có chuyện gì rồi thuận tay khóa cửa lại cho cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.