Xuyên Thành Cô Vợ Béo Biết Huyền Học Ở Thập Niên 80 - Chương 182: Lão Nương Đã Thành Công Rồi!

Cập nhật lúc: 25/12/2025 00:32

Tất nhiên là Lưu Nghiên muốn:

"Em biết, chỉ là trước đây em chưa từng nghe nói cô ấy còn biết xem bệnh nên em muốn hỏi thêm."

"Em hỏi cái gì? Cứ ăn đi." 

Ý nghĩ của Thẩm đại ca rất đơn giản. 

Thứ nhất, em trai hắn không có ngăn cản, cho nên Cố Mạn Mạn chắc chắn không có vấn đề gì về nhân phẩm.

Thứ hai, Cố Mạn Mạn đã tự mình ăn đi, hắn cũng đã thấy cô ấy tự mình làm thuốc.

Chuyện đã rất rõ ràng.

Lưu Nghiên mới ăn được một ngày, buổi tối tay chân đã ấm áp.

Cố Mạn Mạn ăn xong, buổi tối liền cảm thấy nóng nực, mùi thơm càng nồng hơn.

Thẩm Chí cả đêm ngủ không ngon, không khống chế được chính mình mà lại gần ngửi một chút.

Ngày hôm sau, sau khi rửa mặt bằng nước lạnh, mới giật mình hoàn toàn thanh tỉnh.

Buổi sáng Thẩm đại ca sẽ đưa vợ đến bệnh viện kiểm tra, có lẽ buổi tối sẽ ở lại đó, Cố Mạn Mạn ngồi thiền cũng thuận tiện hơn.

Lúc làm việc cơ hồ không có ai, cô liền thiền định vào ban ngày, lúc tan tầm cũng không vội trở về. 

Khi nhận ra đã đến thời gian, cô ôm lấy Tiểu Bộ tiến hành chuyển hóa ràng buộc, biến mối quan hệ giữa hai người thành chủ tớ.

Nửa canh giờ sau, linh đài cuối cùng cũng đã được sửa chữa hoàn toàn, không chút nào khoa trương, hai mắt Cố Mạn Mạn toát ra một cỗ tinh quang.

May mắn có Tiểu Niếp Niếp giúp một tay.

Cố Mạn Mạn dùng một tay bấm niệm pháp quyết, vẽ ở trên không trung. 

Một tia sáng theo chuyển động tay chuyển từ đậm sang nhạt rồi biến mất trong tích tắc.

Có thể, cách không vẽ bùa cũng thành, cô thật muốn chống nạnh ngửa mặt lên trời hét lên: 

"Lão nương đã thành công rồi!"

Ahem, thực ra là linh đài đã được sửa chữa rồi.

Suy cho cùng thì vẫn cần phải ổn định và tăng cường nhưng không hở đã rất tốt rồi.

Cố Mạn Mạn đi xuống đất duỗi nắm đ.ấ.m đ.á.n.h một bộ Thái Cực, càng đ.á.n.h càng thuận, giống như mang theo kình phong mắt thường không thể thấy. 

Nếu bị nắm đ.ấ.m mập mạp của cô đ.á.n.h trúng, cũng không c.h.ế.t nhưng sẽ đau nhức mấy ngày thì chắc có thể.

Hơn nữa, cô còn có ám chiêu, sợ là địch nhân không tàn tật thì cũng bị thương nặng.

Cánh cửa rầm một tiếng mở ra, Cố Mạn Mạn đang đ.á.n.h quyền trực tiếp chuyển thành múa ương ca.

Không hề cứng ngắc chút nào, rất trôi chảy.

Thẩm Chí run rẩy một chút, người bên cạnh đỡ lấy hắn: "Chị dâu, mau tới đỡ một chút, đồng chí Thẩm say rồi."

Cố Mạn Mạn dừng bước nhảy quái dị của mình lại, đi tới ôm Thẩm Chí, ghé vào vai mình: 

"Cảm ơn đồng chí, đã vất vả rồi, lần sau tới nhà ăn cơm nhé."

"Không sao đâu chị dâu, chị cũng khỏe thật đấy."

"Được rồi, tôi từ nhỏ đã làm việc nặng rồi."

Người lính trẻ nhìn Cố Mạn Mạn với ánh mắt ngưỡng mộ, xác định cô thật sự có thể dìu người nửa đỡ nửa dìu đi vào nhà, sau đó mới đóng cửa lại, chạy lon ton trở về, vẫn còn một lãnh đạo cần phải đưa về.

Lúc Thẩm Chí say, thực rất nghe lời, thậm chí có chút ngốc nghếch, bất động, vẻ mặt buông lỏng.

Cố Mạn Mạn ném hắn lên trên giường, cẩn thận cởi quần áo, tránh làm bẩn giường.

Cô một tay nhấc chiếc áo trắng của anh lên, tay còn lại đồng thời chạm vào khóa kéo của anh, chưa kịp kéo xuống thì bất ngờ bị tóm lấy.

Thẩm Chí nhìn chằm chằm vào cô: 

"Nơi này không thể."

Một câu nói ra, khôi hài không hợp thói thường, còn có cảm giác trẻ con.

"Tại sao không?" Cố Mạn Mạn dùng thêm chút sức, lại bị đẩy lên một chút.

"Nam nữ không hôn, không được trao nhận."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.