Xuyên Thành Cô Vợ Béo Biết Huyền Học Ở Thập Niên 80 - Chương 218: Nghe Cũng Khá Thú Vị

Cập nhật lúc: 25/12/2025 00:37

Nhưng khi nghe nói lần này có một người đẹp hát hay, khiến người ta cảm thấy toàn thân thoải mái, cô lại thấy có chút thú vị.

Kỳ thật, cô rất thích nghe nhạc, nhất là những bài đơn ca theo tâm trạng hoàn cảnh.

Ví dụ nghe vào ngày mưa thì cô sẽ chia thành cấp bậc mưa nhẹ, mưa to, mưa bụi. Mỗi cấp độ đều có danh sách bài hát riêng.

Tỉ như cảm xúc sa sút, là bị xuyến, bỏ lỡ tiên cơ, hay đơn thuần là bị kích thích nội tiết tố, cũng đều có những bài hát riêng.

À, liên quan đến vấn đề nội tiết tố, cô vẫn là một thân xác phàm trần, không cách nào tránh khỏi kết luận, phụ nữ sẽ bị nội tiết tố điều khiển suốt đời.

Nếu như nói là người đẹp hát hay có thể ảnh hưởng giác quan của con người, thì vẫn đáng để đi.

Vì Tết Nguyên đán chỉ còn cách nhau hai ngày nữa, nên mọi người đều ăn mặc chỉnh tề, nhiều gia đình thậm chí còn mặc đồ màu đỏ.

Cố Mạn Mạn mặc áo khoác của Thẩm Chí đến, không gì có thể ấm áp hơn thế này.

Bên trong quần áo còn dán một lá bùa giữ nhiệt, chỉ có thể giữ ấm cho cô ở một khu vực rất nhỏ, nhưng kết hợp với áo len cổ lọ, áo khoác quân đội, cũng đủ để giữ ấm cho cô.

Ở một nơi có nhiều người, chỉ cần không ngồi sang một bên, chắc chắn sẽ bị mùi công kích.

Cố Mạn Mạn cầm một chiếc vỏ cam, câu được câu không nghe lời mở đầu dài dòng của lãnh đạo, sau đó buổi biểu diễn bắt đầu.

Hợp xướng bắt đầu, sau đó là các điệu nhảy theo nhóm và một vở kịch nổi tiếng, hình như được gọi là đồ tể Trạng Nguyên.

Nghe cũng khá thú vị.

Sau đó lại là hợp xướng, Cố Mạn Mạn đã sắp ngủ gật.

Đúng vào lúc này, hợp xướng kết thúc, đến tiết mục đơn ca.

Một mỹ nữ ôn nhu tươi mát xuất hiện trên sân khấu với quần áo rất ít ỏi. 

Chỉ có mình cô ấy, nhưng toàn trường lại trở nên yên tĩnh đến khó hiểu.

Tên cô ấy là Hoàng Oanh, sau khi giới thiệu bản thân với mọi người liền bắt đầu hát.

"Hồng quân vừa xuống núi, gió thu mưa phùn triền miên, hươu rừng trên núi kêu t.h.ả.m thiết, lá cây ngô đồng rụng xuống. 

Tôi hỏi người thân về Hồng quân! Bao lâu ngựa lại quay về núi..."

Bài hát kinh điển được gửi đến Hồng quân.

Tình chân ý thiết, gây được rất nhiều tình cảm với mọi người, một số người còn hát theo vài câu.

Sau bài hát là những tràng pháo tay vang dội.

Cố Mạn Mạn thầm nghĩ, nếu không phải con người ở thời đại này tương đối đơn giản thì đoán chừng những người biểu diễn trong các tiết mục khác có lẽ sẽ rất ghen tị.

Khi ca khúc kết thúc, mọi người không chịu để Hoàng Oanh đi xuống, bắt đầu ồn ào muốn một bài hát khác.

Cố Mạn Mạn cũng rất mong chờ nên cũng hô lên theo.

Hoàng Oanh ngượng ngùng cười, từ khoảng cách xa như vậy, Cố Mạn Mạn cũng có cảm giác đối phương đang xấu hổ.

Mỗi ngày đối mặt với rất nhiều người nhưng vẫn bị trêu chọc làm cho thẹn thùng, rất ngây thơ đáng yêu.

Có người nói gì đó với Hoàng Oanh, có lẽ là lãnh đạo cũng đồng ý nên Hoàng Oanh lại hát một bài hát quen thuộc khác, hoa đỗ quyên.

"Nửa đêm canh ba nha... 

Trông mong, bình minh... 

Mùa đông khắc nghiệt nha... 

Trông mong, gió xuân, nếu muốn trông mong đến nha... 

Hồng... Quân đến... Chiếu.... 

Núi đỏ, trông mong đến nha... Hồng Quân đến..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Cô Vợ Béo Biết Huyền Học Ở Thập Niên 80 - Chương 217: Chương 218: Nghe Cũng Khá Thú Vị | MonkeyD