Xuyên Thành Cô Vợ Béo Biết Huyền Học Ở Thập Niên 80 - Chương 238: Kém Chút Làm Cố Mạn Mạn Muốn Bay Lên
Cập nhật lúc: 25/12/2025 00:39
Có vẻ như họ vẫn là những cơ thể phàm trần, không miễn nhiễm với thuốc.
Cô lấy hết tất cả những thứ có vẻ có giá trị trên người bọn họ.
Một chiếc nhẫn ngọc.
Hai cái phát quan.
Hai cái hầu bao.
Một mặt dây chuyền hình quạt trông rất đắt tiền.
Nhìn một chút mấy người, cô nắm lấy tay bọn hắn, thôi động những thứ này, kiểm tra ra ngọc giới cùng quạt còn có hầu bao, đều là không gian trữ đồ, phát quan là pháp khí.
Kém chút làm Cố Mạn Mạn muốn bay lên.
Không gian chứa đồ không thể mở được nếu không có những người này, vì vậy Cố Mạn Mạn lấy ra tất cả đồ đạc bên trong, chọn chọn lựa lựa, lấp đầy hai không gian của mình.
Trong không gian của cô có một ít thịt khô, thịt tươi, vịt khô, sủi cảo đông lạnh và mấy thứ tương tự, đổi sang cho bọn họ.
Nhẫn ngọc và những thứ kia, sau khi lục soát liền trả lại cho họ.
Không biết t.h.u.ố.c có tác dụng bao lâu, Cố Mạn Mạn thay một bộ quần áo khác, đem bộ quần áo vừa mặc cho một người giấy, để người giấy bỏ chạy.
Bản thân cô chạy theo hướng ngược lại, đến vị trí cái động mà bọn họ nói.
Cái gì, ăn trộm như thế này có phải là không có đạo đức không?
Chỉ cần cô không có đạo đức, thì sẽ không bị bắt cóc đạo đức.
Hơn nữa, đây là thế giới tu tập, được gì, mất gì đều tùy thuộc vào bản lĩnh.
Mỗi bước đi của Cố Mạn Mạn đều dựa vào những người giấy để tìm đường.
Cho dù không cảm nhận được nguy hiểm nhưng vẫn phải hành động thận trọng.
Cuối cùng, đã đến được cái hang mà những người kia nói đến, mà không gặp bất kỳ nguy hiểm nào.
Tuy nhiên, có rất nhiều người tụ tập bên ngoài, rất nhiều rất nhiều người.
Mà không ai dám xông vào, ngược lại là đùn đẩy lẫn nhau, để người khác đi trước một bước.
Cố Mạn Mạn một thân bụi bẩn, khi cô đến gần, vài đệ t.ử ở gần đó cũng không thèm để ý đến cô.
Với chút linh lực của cô gái này, chắc là lớn hơn hạt đậu một chút.
Cố Mạn Mạn cũng không thấy bị xem nhẹ là chuyện không tốt, mặt dày mày dạn đi đến lấy lòng mấy người này.
Biết được trong sơn động này có yêu thú, gần đây đã bị một người rất lợi hại làm bị thương, mấy môn phái nhỏ này muốn đến để kiếm chút lợi.
Đáng giá để cao thủ xuất thủ, đồ tốt khẳng định là đã bị mang đi, cho nên mọi người hiện tại chỉ đến kiếm chút vụn vặt.
Cho dù là vụn vặt, đối với bọn hắn mà nói cũng là đồ tốt.
Không đi vào, là bởi vì yêu thú kia còn chưa có c.h.ế.t, đều nghĩ muốn đẩy môn phái khác đi vào trước làm tiêu hao thể lực của con yêu thú kia.
Cố Mạn Mạn thấy bọn hắn cuối cùng cũng thương lượng xong, mỗi môn phái đưa hai người đệ t.ử đi vào.
Cố Mạn Mạn bất ngờ bị ai đó đẩy xuống nửa sau của đoàn người, cô vừa định nói gì đó thì những người phía sau đã chen lấn, khiến cô bị đẩy vào trong hang động.
Đầu tiên là mùi lưu huỳnh.
Cô hơi giật mình, còn tưởng rằng sẽ là tanh hôi hoặc là mùi m.á.u tươi.
Ngoài ý liệu, cái sơn động này rất sạch sẽ, mặc dù có vết tích đ.á.n.h nhau, không khó để nhận ra, con quái thú sống ở đây trước đây rất sạch sẽ.
Cô dựa vào bên cạnh đi, rất nhanh đã đi đến cuối cùng.
Khi đi ngang qua một cái hố nhỏ, ân? Có một âm thanh.
Cảm thấy, có một cảm giác không hài hòa.
Cô chớp mắt, lấy minh châu ra xem xét, thì phát hiện vách đá đang chuyển động.
Cố Mạn Mạn im lặng thu tay lại, tăng tốc độ để đuổi kịp người phía trước, nhưng phía trước lại có động tĩnh.
"Yêu thú đã c.h.ế.t, có rất nhiều linh thực bảo bối, nhanh lấy thôi."
