Xuyên Thành Cô Vợ Béo Biết Huyền Học Ở Thập Niên 80 - Chương 302: Chân Dung
Cập nhật lúc: 16/03/2026 16:00
Sẽ không phải vì bỏ trốn, hậu quả bị truy đuổi sẽ càng khó chịu hơn, nên đã ngoan ngoãn tìm tới tôi, nguyện ý tiếp tục bị mình sử dụng.
Không thể không nói, rất có thể là dạng này.
Cố Mạn Mạn không có ghét bỏ, dù sao thì cũng đã có Bách Quỷ Cờ.
Tối nay là tu luyện bất thành, về trước đi.
...
Một đêm trôi qua, Cố Mạn Mạn đã ngủ đủ giấc, vừa ra đến cửa liền bị Tống Văn chặn lại:"Cô xem một chút những này."
Nhìn cái gì.
Cố Mạn Mạn quay đầu, nhìn thấy tất cả những tấm bùa phòng thủ mà cô treo ở nhũng nơi bí mật đã bị xé thành từng mảnh.
Nếu không phải cô đã tạo một pháp trận bên trong bức tường thì đoán chừng tối hôm qua phòng thủ đã bị chọc thủng.
Chuyện gì đang xảy ra?
Cô không hề phát giác ra điều đó chút nào.
Cố Mạn Mạn nhíu m.ày.
Chẳng lẽ lại là tên kia?
Còn chưa kịp nổi giận, Cố Mạn Mạn đã phun ra một ngụm m.á.u, lên đầy mặt Tống Văn.
Dưới cái nhìn kinh ngạc của Tống Văn, đầu gối của Cố Mạn Mạn mất đi sức lực, lúc cô sắp khuỵu xuống thì được Tống Văn nhanh tay ôm lấy.
Đỡ cô đi vào cửa.
Nơi hai người vừa đứng bốc lên hồng quang mơ hồ.
Không chỉ là nơi này, mà ở sau cửa cũng có một trận pháp vô hình giống hệt, nhìn bằng mắt thường không thể thấy được.
Trong một căn nhà bỏ hoang cách đó không xa, có người cũng đang thổ huyết.
Hắn lau đi vết m.á.u, từ trong người lấy ra một cái bình t.h.u.ố.c, rồi đổ ra một viên t.h.u.ố.c to bằng
quả trứng bồ câu.
Viên t.h.u.ố.c có màu đen, thoang thoảng một cỗ khí tức tanh hôi, bị hắn nhai mấy chục lần rồi nuốt xuống.
Dồn khí đan điền, chậm rãi chữa trị cho bản thân.
Cố Mạn Man mê man hai ngày mới tỉnh lại.
Sau khi tỉnh lại phát hiện mình bị nội thương.
Cô trầm mặt, mình đã làm phòng hộ, không nghĩ tới vẫn mắc lừa.
Sau một hồi tính toán, phát hiện ra một điểm mù.
Cô chạy đến trước cửa nhà, cẩn thận kiểm tra nơi mình vừa đứng, cuối cùng phát hiện có gì đó
không đúng.
Trận pháp hồng quang trên mặt đất đã mờ đi rất nhiều, Cố Mạn Mạn dễ dàng phá giải nó.
Sau đó lần theo khí tức đến cửa sau, trận pháp ở đây còn chưa được kích hoạt nên Cố Mạn Mạn thả một con quỷ, cho nó bước vào.
Vậy mà không có việc gì.
Cho nên, đây là nhằm vào người sống.
Rõ ràng đây không phải là chính phái để trừ tà, phát giác được cô bên này có quỷ khí nên tới bắt quỷ.
Mục tiêu chỉ là Cố Mạn Mạn cô mà thôi.
Không thể xác định có phải là người trong thánh địa kia đã làm việc tốt hay không, nhưng xét theo những việc liên tiếp xảy ra, thì có chín phần là việc làm của người đó.
"Ta là đào mộ tổ tiên nhà ngươi, hay là g.i.ế.c phu chứng đạo g.i.ế.c tới trên đầu ngươi? Sao phải dây dưa với ta?" Cố Mạn Mạn kỳ thật cũng không thích mạo hiểm.
Nhưng mối nguy hiểm vẫn dai dẳng như vậy, nếu cô không mạo hiểm đi thăm dò, cô sẽ trở nên bị động.
Cố Mạn Mạn chuẩn bị hai ngày, sau đó rầm rộ khua chiêng gõ trống, tuyên bố muốn về quê một chuyến.
Sau đó xin nghỉ năm ngày.
Mọi người đều tỏ ra ngạc nhiên trước con số này.
Nếu là năm ngày, đi đi lại lại cũng phải tốn một nửa thời gian, có chuyện gì một ngày có thể giải quyết, mà vẫn phải quay về chứ.
Điện báo hoặc là gửi tiền không thể giải quyết sao.
Cố Mạn Mạn bi thương nói: "Mẹ tôi sắp c.h.ế.t, tôi muốn đi xem một chút, nếu như sắp c.h.ế.t, tôi sẽ lưu thêm hai ngày đốt vàng mã cho bà."
