Xuyên Thành Cô Vợ Béo Biết Huyền Học Ở Thập Niên 80 - Chương 313
Cập nhật lúc: 11/04/2026 10:09
Hóa ra sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, vận may của anh trở nên rất tệ.
Nói thế nào nhỉ, trong quá trình huấn luyện, đều ở trong một khu rừng ẩn náu.
Nhưng hắn đang trốn trên cây, liền có rắn độc tới gần, trốn ở trong bụi cỏ, sẽ có bầy thú đi ngang qua, trốn ở trong nước, ngay cả cá cũng sẽ vây quanh, tạo lên vô số bọt nước.
Chưa nói đến việc che giấu không có sơ hở, dù một người có vô tâm hay bất cẩn đến đâu, khi đi ngang qua vẫn phải ghé mắt nhìn.
Cố Mạn Mạn không nói gì, chỉ yêu cầu Thẩm Chí cho cô xem bùa bình an mà cô tặng anh.
Vẻ mặt Thẩm Chí tràn đầy xấu hổ.
"Làm mất rồi?"
"Không phải."
"Tặng người rồi?" Cố Mạn Mạn híp mắt, nếu là dạng này, mình lần sau tuyệt đối sẽ không cho Thẩm Chí thêm chút lợi lộc gì.
Dù sao, cô cũng rất chán ghét thể loại của người phúc ta.
Thẩm Chí vẫn phủ nhận:"Không biết tại sao nó lại bị hỏng."
Cố Mạn Mạn thả lỏng một chút, cái này còn tạm được.
Cô thà rằng chiếc bùa đã được sử dụng, ngăn cản tai, cũng không hi vọng người bên gối là kẻ lấy giúp người làm niềm vui quá mức.
Chiếc bùa đã được sử dụng, sẽ hao tổn, cô rất sẵn lòng tặng thêm lại.
Nếu dùng đồ của mình để làm người tốt, có tinh thần thà hy sinh bản thân cũng muốn người khác sống tốt, cô sẽ khen ngợi, nói họ thực sự là anh hùng, sau đó quay đầu ly hôn.
Vị chị dâu thứ hai kia còn đang mang thai, cô cũng không hề giữ cho chút thể diện nào đâu.
"Ở đây, ngay cả bên ngoài phúc túi đều đen, không biết có phải là cọ đến cây cỏ gì tính ăn mòn hay không, chính tôi không có việc gì, nó lại đen, bên trong cũng đều là cặn bã."
Cố Mạn Mạn nhận lấy, lắc đầu.
"Không có việc gì, lần sau tôi làm cho anh cái chắc chắn hơn, chỉ cần anh nhớ kỹ, nhất định phải nghe lời tôi, luôn đeo bên người, tắm rửa cũng phải đeo."
Thẩm Chí hơi đỏ mặt. Anh ấy đúng là luôn đeo nó ngay cả khi đi tắm.
Còn bị chiến hữu trêu chọc.
Ăn xong bữa cơm, Thẩm Chí đi rửa bát như thường lệ, dù có nấu cơm hay không thì anh cũng đã quen với việc hoàn thành việc nhà.
Trước đây, Cố Mạn Mạn có thân hình mập mạp, anh cũng vẫn vậy, là một người kiên định.
Cố Mạn Mạn lấy kim chỉ ra làm một túi phúc mới, lần này dùng linh lực mạnh hơn, vẽ bùa phòng ngự nhét vào trong đó.
Đang may vá, Cố Mạn Mạn đột nhiên nghĩ đến một việc.
Đây không phải giống như trò chơi đẩy tháp 5 chọi 5, được thiết kế đặc biệt để cung cấp cho mọi người hỗ trợ tầm nhìn sao?
Chỉ có trạng thái khóa c.h.ặ.t Thẩm Chí.
A, nhớ tới cái này, thật đúng là hoài niệm những trò chơi kia.
Nếu không phải cô vẫn luôn bận rộn, có lẽ sẽ càng nhớ nhiều hơn.
Chỉ có thể ăn một chút dưa, sau đó đuổi theo người muốn hại mình g.i.ế.c loạn để g.i.ế.c thời gian.
Thẩm chấp trở về là để nghỉ ngơi, tạm thời không có công việc gì, trụ sở đội bên kia cũng chỉ là lớp vỏ bọc, biểu hiện ra mình bồi dưỡng trở về, sẽ tiếp tục làm công việc văn chức.
Cho nên ngày kế tiếp vẫn có rất nhiều thời gian ở nhà.
Anh nhiều lần muốn nói lại thôi, thấy vậy Cố Mạn Mạn đang tập trung vẽ lá bùa, liền đặt b.út xuống đi ra ngoài.
"Anh có chuyện gì muốn nói với tôi à?"
Thẩm Chí đang ngẩn người, một đoạn thời gian không gặp cô đã trở nên xinh đẹp hơn, giờ cô đang tiến lại gần khiến anh có chút thất thần, ảo tưởng thật nhiều lần động tác, cơ hồ là phản xạ có điều kiện.
Anh ôm lấy khuôn mặt của Cố Mạn Mạn tinh tế tường tận xem xét.
