Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Giả Của Đại Lão - Chương 173: Cố Căng Là Con Sâu Làm Rầu Nồi Canh
Cập nhật lúc: 01/01/2026 12:10
Chu Địch trong lòng không vui, còn muốn tiếp tục khiêu khích Cố Căng, nhưng Mạc Mạt bên cạnh đã kéo cô ấy lại.
Chu Địch quay đầu trợn mắt nhìn Cố Căng: "Mạc Mạt, cậu đừng ngăn tớ, tớ nhìn Cố Căng kia liền khó chịu!"
So với Chu Địch, Mạc Mạt bình tĩnh hơn, khuyên nhủ: "Dạng Dạng vừa giúp cô ta, nếu chúng ta lại nhắm vào cô ta thì sẽ khiến Dạng Dạng khó xử. Đừng để Hứa Huyên Nghiên thấy Dạng Dạng bị cười nhạo."
Lúc này Chu Địch mới quay lại, nhưng vẫn cảm thấy không phục, hừ hừ nói: "Không biết cô ta đã cho Dạng Dạng uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà Dạng Dạng lại tốt với cô ta như vậy!"
Nhìn thấy nhóm nhân vật phụ phản diện im lặng, Cố Dạng thở phào nhẹ nhõm.
Ngày khai giảng đầu tiên của nữ chính sao có thể yên bình? Nếu không có nhóm nhân vật phụ phản diện tự tìm đường c.h.ế.t, thì sẽ có những nữ phụ khác tìm chỗ c.h.ế.t.
Tại bữa tiệc tối của nhà họ Đường hôm đó, Hứa Huyên Nghiên đã kết thù với Cố Căng. Thấy Chu Địch và những người khác không nhắm vào Cố Căng nữa, cô ta quyết định tự mình ra tay.
Hứa Huyên Nghiên cười hỏi: "Cố Căng, nghe nói trường trung học phổ thông ở quê bọn cô học khá chậm, có một số môn học đến năm lớp mười hai vẫn chưa học xong, không biết có đúng không?"
Hứa Huyên Nghiên vừa thốt lời này ra, những bạn nam, nữ xung quanh lập tức bàn tán.
"Đúng vậy, Cố Căng đến từ trường trung học phổ thông ở quê, bọn họ không phải là chưa học xong đấy chứ?"
"Trường Trung học phổ thông số một Cẩm Thành của chúng ta là trường trung học phổ thông giỏi nhất trong tỉnh, lớp một lại là lớp chọn, học kỳ trước đã bắt đầu ôn tập tổng hợp lần hai, kỳ thi đầu năm sẽ thi tất cả nội dung cấp trung học, thậm chí đề thi còn tương đối khó. Nếu Cố Căng chưa học xong, thì kỳ thi đầu năm chẳng phải là t.h.ả.m bại sao?"
"Cô ấy có t.h.ả.m bại hay không không quan trọng, quan trọng là nếu cô ấy làm kéo điểm trung bình của lớp thấp xuống thì làm sao?"
"Cạnh tranh ở trường số một đã khốc liệt, lớp hai kỳ trước chỉ kém lớp chúng ta vài điểm, giờ lại có Cố Căng vào, không biết có giúp lớp hai vượt mặt lớp chúng ta không? Đó chẳng phải sẽ khiến cả khối cười nhạo sao?"
"Nghe nói đám tép riu lớp hai bây giờ đang vui lắm."
Trường Trung học phổ thông số một Cẩm Thành có ba mươi lớp, trong đó có hai mươi lớp tự nhiên, được xếp hạng từ lớp một đến lớp hai mươi theo thành tích cao thấp. Mặc dù lớp một là lớp chọn, nhưng điểm trung bình của lớp hai và lớp ba cũng không chênh lệch nhiều.
Ban đầu khi chưa liên quan đến vinh dự tập thể, mọi người còn có thể coi chuyện thiên kim thật giả của nhà họ Cố như tin ngoài lề, chỉ là bài xích Cố Căng.
Nhưng giờ đây, phần lớn học sinh trong lớp một đã bắt đầu lo lắng liệu Cố Căng có kéo thấp điểm trung bình của lớp hay không.
"Thật không hiểu, tại sao trường lại để con sâu Cố Căng làm rầu nồi canh này thả vào lớp chúng ta!"
"Nghe nói nhà họ Cố đã quyên góp cho trường một tòa nhà thí nghiệm, trường mới đồng ý cho Cố Căng vào lớp chúng ta..."
"Cố Căng sẽ không nghĩ rằng mình là thiên kim thật, nên chuyện gì cũng có thể so sánh với Cố Dạng chứ? Cố Dạng học ở lớp nào thì cô ta cũng phải học ở lớp đó chắc? Cô ta phải có thành tích như Cố Dạng mới nói tiếp được chứ!"
"Chờ xem, sau khi thi đầu năm xong, cô ta sẽ biết khoảng cách giữa mình và Cố Dạng lớn đến mức nào!"
Cố Dạng: "..."
Khá quá, sao chúng ta không thể tạo một nhóm so sánh trống không, mà khăng khăng phải lấy tôi gánh vác nhóm so sánh vậy???
Hứa Huyên Nghiên đắc ý nhìn Cố Căng, cho dù Cố Căng đã chứng minh mình không phải là một đứa nhà quê không biết gì tại bữa tiệc tối nhà họ Đường, nhưng khi đến trường, còn không phải bị những học sinh giỏi như cô ta đả kích buộc đầu hàng sao?
"Cố Căng, các cô đã học đến đâu rồi? Nói ra cũng tốt để chúng tôi có sự chuẩn bị tâm lý, xem phải thi được bao nhiêu điểm để kéo lại điểm trung bình." Hứa Huyên Nghiên cười nói.
Cố Căng chống tay lên trán, không kiên nhẫn nhắm mắt lại, khẽ cười: "Cô không phải đã nói rồi sao? Chương trình học vẫn chưa kết thúc."
CHƯƠNG 174: CƯỢC RẰNG THÀNH TÍCH CỦA CHỊ TÔI TỐT HƠN TẤT CẢ MỌI NGƯỜI Ở ĐÂY.
Cố Dạng: "..." Chị gái đại lão bắt đầu diễn rồi. Cô hiểu chiêu này, trước tiên để Hứa Huyên Nghiên và những người khác la hét kịch liệt, sau đó vả mặt lại càng thỏa mãn hơn. Để họ biết rằng, cho dù cô ấy "chưa học xong chương trình cấp trung học", nhưng vẫn có thể đè bẹp tất cả mọi người.
Quả nhiên, ngay khi Cố Căng dứt lời, cả lớp đã sôi sục.
"Mẹ kiếp, Hứa Huyên Nghiên nói đúng thật!"
"Cố Căng còn mặt mũi nào vào lớp chúng ta nữa chứ?"
"Yếu kém như vậy, thì đừng ở lớp một khiến người ta bực mình được không?"
"Cô ta thật sự nghĩ rằng mình đã bay lên cành cây thành phượng hoàng thì có thể so sánh với Cố Dạng sao? Cố Dạng là học sinh giỏi đứng trong top mười của năm, Cố Căng là muốn dùng thứ hạng của mình để xem trong lớp này có bao nhiêu học sinh tự nhiên hả?"
Những lời như vậy càng lúc càng ồn ào, lấn át cả tiếng học thuộc lòng còn lại trong lớp.
Cố Căng không để tâm, nhưng Cố Dạng không thể nhịn được nữa, ban đầu còn thấy buồn cười, nhưng nghe đến việc họ lấy cô làm đối tượng so sánh để châm chọc chị gái đại lão, liền cảm thấy tức giận tăng vọt.
Là người được nhóm nhân vật phụ phản diện cưng chiều, các bạn trong nhóm nhân vật phụ phản diện không thể làm hại cô, nhưng nhóm tạo bầu không khí này lại đang đẩy cô vào đường cùng đó!
Cố Dạng đập bàn một cái rồi đứng dậy, tiếng "bốp" vang lên khiến cả lớp lập tức im lặng, tất cả đều nhìn về phía Cố Dạng, trong ánh mắt hiện vẻ kinh hãi.
Đù má? Vừa rồi là Cố Dạng đập bàn sao? Tiếng lớn như vậy?
Cố Dạng mềm mại yếu ớt lại có sức mạnh lớn như vậy sao?
Ngay cả Hứa Huyên Nghiên cũng nhìn Cố Dạng với ánh mắt hơi mê muội.
Cố Dạng vẻ mặt như thường, âm thầm giấu tay đã đỏ sau lưng, trong lòng thầm nghĩ: Mẹ kiếp, kích động quá rồi, đập tay đau quá!
Còn về ánh mắt hơi mê muội của mọi người, Cố Dạng chọn cách làm lơ, chỉ cần cô không cảm thấy ngượng ngùng, thì người ngượng ngùng chính là họ.
"Ai nói chị tớ sẽ cản trở?" Cố Dạng nghiêm mặt nói: "Cho dù tớ có kéo lùi, chị tớ cũng sẽ không kéo thấp điểm trung bình của lớp một!"
Mọi người đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Với tư cách là hoa khôi học sinh giỏi của trường, Cố Dạng đương nhiên không thể kéo thấp điểm trung bình của lớp họ. Cô nói như vậy có nghĩa là thành tích của Cố Căng còn tốt hơn cả cô?
Hứa Huyên Nghiên trong lòng cười thầm nhìn Cố Dạng, Cố Dạng vẫn giả tạo như vậy, giờ đang nói tốt cho Cố Căng, không chỉ xây dựng hình tượng của một người em gái tốt, mà còn có thể thành công “tiêu diệt”* Cố Căng khi thành tích của cô ấy được công bố.
*Nguyên văn là Phủng sát: 捧杀 /pěng shā/: ca ngợi một người nào đó một cách quá mức khiến người đó dễ bị mất thiện cảm trong mắt người khác.
Mặc dù cô ta không thích Cố Dạng, nhưng cô ta lại càng ghét Cố Căng, người đã khiến cô ta mất mặt tại bữa tiệc tối nhà họ Đường.
Vì vậy cười lạnh lùng nói: "Cố Dạng, vừa rồi chính miệng chị cô nói, trường của họ vẫn chưa học xong chương trình."
Cố Dạng chớp mắt: "Ai nói trường chưa học xong chương trình thì thi không tốt? Hứa Huyên Nghiên, cô có dám cược với tôi không, cược rằng thành tích của chị tôi sẽ tốt hơn tất cả mọi người có mặt ở đây?"
Cố Dạng nghếch cằm, đôi mắt long lanh, trong trẻo sạch sẽ, lấp lánh như sao.
Cố Căng, người đang chống cằm nhìn cô, sắc mặt hơi ngạc nhiên.
Ngay cả Chu Địch và Mạc Mạt cũng bị sự tín nhiệm của Cố Dạng dành cho Cố Căng làm cho ngây người.
Hứa Huyên Nghiên cũng có chút ngỡ ngàng, cô ta lại nghĩ sai rồi? Cố Dạng vừa nãy giúp Cố Căng không phải là lời lẽ thảo mai giả tạo, cũng không phải là “tiêu diệt” Cố Căng?
Nếu là để “tiêu diệt” Cố Căng, thì Cố Dạng không cần phải vẽ vời thêm chuyện mà cược với cô ta.
Tâm trạng Hứa Huyên Nghiên phức tạp, không ngờ rằng Cố Dạng luôn nhỏ mọn lại thực sự chấp nhận Cố Căng, người "cướp đi danh phận" của cô.
Cô ta tạm thời kiềm chế cảm xúc phức tạp, cũng đứng dậy, không tỏ ra yếu thế nói: "Cược, ai sợ ai chứ!"
Cũng không biết có phải Cố Dạng ngã cầu thang mà ngã hỏng não luôn không. Cố Căng, một đứa quê mùa ở nông thôn, làm sao có thể có thành tích tốt hơn tất cả mọi người trong lớp chứ?
