Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Giả Của Đại Lão - Chương 190: Bài Văn Của Cố Căng Đạo Văn?

Cập nhật lúc: 01/01/2026 12:12

Trong nguyên tác, mỗi khi các bạn cùng lớp nghi ngờ Cố Căng, khi nguyên chủ nói ra những lời thảo mai, Đào Yến đều giúp Cố Căng vả mặt, khi bà mẹ khó tính Nguyễn Tuyết Linh đến trường mắng nhiếc Cố Căng vô cớ, cô ấy cũng thay mặt Cố Căng lên tiếng và chất vấn lại mẹ của nữ chính.

Chính vì Cố Căng luôn chăm chỉ học môn Văn, Đào Yến vẫn đối xử với cô ấy như thuở ban đầu. Vì vậy, trong kỳ thi đại học cuối cùng, Cố Căng đã chịu viết bài văn sau nhiều lần Đào Yến nhắc nhở.

Tuy nhiên, có vẻ Đào Yến không mấy thiện cảm với nguyên chủ, hoặc có thể nói là ghét kiểu người thảo mai.

"Kỳ thi này, lớp chúng ta làm bài môn Văn rất kém. Sau một kỳ nghỉ hè, các em thậm chí còn quên cả cách viết chính tả bài thơ cổ. Là học sinh lớp số một, có em vậy mà lại mắc đến ba lỗi, khiến cô vô cùng sửng sốt." Đào Yến đập mạnh xấp bài thi xuống bàn giáo viên và nói.

Lục Mậu yếu ớt lên tiếng: "Cô cứ gọi thẳng tên em là được ạ."

Đào Yến nhướng mày: "Còn biết tự nhận lỗi à. Nhóc Lục mập, em đứng dậy, đọc thuộc lòng bài "Tỳ Bà Hành"* cho cô nghe."

*Tỳ bà hành: là một bài thơ dài 616 chữ thuộc thể loại thất ngôn trường thiên của Bạch Cư Dị, một trong những thi nhân nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Quốc sống vào thời nhà Đường.

Lục Mậu bất ngờ khiến cậu không kịp chuẩn bị.

Một trong những lý do chính khiến cậu ta kém môn Văn là không thuộc nổi thơ cổ và văn ngôn. Cậu ấy ngắc ngứ đọc bài "Tỳ Bà Hành", khiến Cố Căng phải ngáp một cái.

Cố Dạng nhìn cảnh tượng đó, khóe miệng khẽ nhếch lên, đột nhiên có cảm giác như quay trở lại thời điểm trước khi xuyên không, khi còn là học sinh lớp mười hai.

Khi đang xem náo nhiệt, cô bỗng nghe Đào Yến gọi: "Ngồi xuống, Cố Dạng, em đứng lên đọc đi."

Cố Dạng ngớ người.

Nhưng mà may mắn thay, nguyên chủ là học sinh giỏi, cô có ký ức của nguyên chủ nên đọc thuộc lòng như đang đọc sách vậy.

"Nhóc Lục mập, nữ thần của em không phải là Cố Dạng sao? Sao không học theo nữ thần đi?" Đào Yến nhìn Lục Mậu chán ghét, rồi lật xấp bài thi, nói tiếp: "Kỳ thi này lớp ta làm bài văn rất tệ, điểm trung bình thấp hơn lớp chuyên Văn đến 3 điểm. Khó đến thế sao?"

Nghe thấy cả lớp đồng thanh kêu khó, Đào Yến cầm lên một bài thi và nói: "Khó hả? Cô nhớ câu danh ngôn này học kỳ trước cô đã nhắc đến khi mở rộng kiến thức ngoài giáo trình cho các em rồi mà."

Nhìn bài văn của Cố Căng người ta đi, vừa sinh tám trăm chữ, không một chữ thừa, quan điểm độc đáo, bài văn đạt điểm tuyệt đối mà tất cả giáo viên trong trường đều không thể chê vào đâu được. Để tôi đọc cho các em nghe..."

Đào Yến đọc bài văn của Cố Căng một cách say sưa, vừa đọc vừa bình luận.

Khi đọc được nửa chừng, trong lớp đã có không ít học sinh thì thầm to nhỏ với nhau.

Đào Yến đang giảng hứng thú, nghe thấy tiếng ồn ào bên dưới thì nhíu mày dừng lại, đập bài thi xuống bàn giáo viên, bực bội nói: "Sao thế hả? Các em đều đạt trên năm mươi điểm bài văn cả rồi à? Bài văn điểm tuyệt đối mà các em còn không đủ kiên nhẫn nghe hả?"

"Thưa cô, không phải vậy ạ. Chúng em chỉ phát hiện ra vài vấn đề." Hạ Bác Văn, đại diện môn Văn, liếc nhìn Cố Căng, có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Đào Yến: "Có vấn đề gì, đừng ngập ngừng nữa, em nói rõ ra đi."

Bạn cùng bàn của cậu ta, Diêu Băng Tuyết - đại diện môn Sinh, đứng dậy trước và nói: "Thưa cô, chúng em vừa phát hiện ra bài văn của Cố Căng rất giống với một bài viết trong số mới nhất của tạp chí văn học của người nổi tiếng mà Hạ Bác Văn mua. Chúng em nghĩ rằng Cố Căng có thể đã tham khảo bài viết đó."

Lời của Diêu Băng Tuyết vừa dứt đã khiến cả lớp xôn xao.

"Vãi chưởng? Ý là Cố Căng đạo văn đó hả?!"

"Cái đệch, thật sự đúng rồi nè! Diêu Băng Tuyết nói giống là còn nhẹ nhàng rồi đấy, gần như y hệt luôn, tham khảo gì chứ, rõ ràng là chép nguyên xi!"

Tạp chí văn học của người nổi tiếng là tạp chí văn học nổi nhất hiện nay, những bài viết trong đó đều là của các tác giả nổi tiếng. Nhiều giáo viên môn Văn đều khuyến khích đọc để tích lũy tư liệu cho bài Văn thi đại học.

Vì vậy, không ít học sinh trong lớp đều đặt mua, nghe Diêu Băng Tuyết nói vậy, không ít người lấy ra số mới nhất của tạp chí để xem.

Cố Dạng cũng có số tạp chí đó, cô cũng mở ra xem, khi thấy bút danh, cô liền hiểu ra.

(Kết thúc chương)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Giả Của Đại Lão - Chương 189: Chương 190: Bài Văn Của Cố Căng Đạo Văn? | MonkeyD