Xuyên Thành Em Gái Thiên Kim Giả Của Đại Lão - Chương 320: Em Vĩnh Viễn Không Giận Chị Gái

Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:14

Nghe những lời thiếu niên trước mặt nói, tim Cố Dạng lỡ mất một nhịp.

Cô vặn c.h.ặ.t nắp lọ nước hoa vừa mới điều chế xong, sau đó đưa cho Phong Quyết, nhẹ giọng nói: "Cho em, nó tên là Quy Mộng."

Phong Quyết thụ sủng nhược kinh, dùng cả hai tay đón lấy lọ nước hoa, vui mừng khôn xiết nhìn Cố Dạng: "Cảm ơn chị gái. Vậy chị gái còn muốn thôi miên nữa không?"

Cố Dạng ngắt lời cậu: "Chị tin em."

Phong Quyết hơi ngẩn ra, vừa mừng vừa sợ nhìn cô.

Anh biết chị gái đối với mình có lòng thương hại và quan tâm, nhưng lại luôn phòng bị rất sâu. Thế nên anh mới muốn mượn cơ hội này để xóa bỏ sự đề phòng của cô.

Không ngờ tới, chị gái vậy mà lại tin lời anh nói.

Sự cảm động trong lòng Phong Quyết càng thêm sâu đậm.

Cố Dạng lại mỉm cười nhìn anh, giọng nói dịu dàng: "Tiềm thức của em đã nói cho chị biết rồi."

Tiềm thức của anh nói cho cô biết, người anh thích là cô, chỉ có cô, duy nhất mình cô.

Anh không hề coi cô là thế thân, cũng không nhìn ai khác thông qua cô. Ánh mắt anh nhìn, trước nay vẫn luôn là cô.

Bàn tay đang khẽ vuốt ve lọ nước hoa của Phong Quyết hơi khựng lại, anh chớp mắt nhìn Cố Dạng, rất nhanh đã phản ứng kịp: "Chị gái vừa rồi thôi miên em sao?"

Cố Dạng khẽ nhướng mày nhìn anh một cái, tiếp tục loay hoay với đống công cụ điều chế hương liệu trên bàn: "Không sai. Không ai có thể liên tục ba lần thoát khỏi thuật thôi miên của chị. Chị muốn thôi miên em, cũng chẳng cần em phải dỡ bỏ mọi phòng bị."

Hai lần trước bị Phong Quyết thoát khỏi thôi miên quả thực là nỗi nhục nhã lớn nhất trong lịch sử thôi miên của cô! Cô sao có thể cho phép lần thứ ba xảy ra?

Ngay từ khoảnh khắc cô hỏi Phong Quyết "Có phải em đang nhìn ai khác thông qua chị không", anh đã rơi vào trạng thái thôi miên rồi.

Chỉ đến khi cô đưa lọ Quy Mộng cho anh, buổi thôi miên mới kết thúc. Và từ đầu đến cuối, nếu cô không nói ra, Phong Quyết cũng chẳng thể nhận ra mình đã bị thôi miên.

Sau hai lần thất bại trước đó, cô đã hạ quyết tâm phải nâng cao năng lực thôi miên của mình.

Tuy nhiên, điều làm cô ngạc nhiên là kể từ khi xuyên thư, tốc độ thăng tiến thuật thôi miên của cô nhanh hơn hẳn so với trước đây.

Cố Dạng ngước mắt nhìn Phong Quyết đang chống hai tay trên bàn điều chế hương liệu, bỗng nhiên vươn tay nắm lấy cằm anh, nở nụ cười dịu dàng: "Em trai A Quyết, chị lén thôi miên em. Em có giận không?"

Nhìn cô gái trước mặt vừa dịu dàng ngoan ngoãn lại vừa có chút giảo hoạt, nghịch ngợm, tim Phong Quyết đập nhanh hơn.

Anh ghé mặt sát lại gần cô, mặc kệ cô nhéo cằm mình, giọng nói trầm ấm: "Em vĩnh viễn không bao giờ giận chị gái."

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, khuôn mặt thiếu niên trắng nõn tuấn tú hiện ra ngay trong gang tấc, lông mày và đôi mắt đều toát lên vẻ ngoan ngoãn, mềm mỏng. Chỗ bị cô nhẹ nhéo cằm hơi ửng đỏ lên.

Cố Dạng buông tay ra, liếc nhìn về phía cửa hỏi: "Sao chị họ đi lâu thế vẫn chưa về nhỉ?"

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Phong Quyết ra mở cửa, quay đầu nhìn Cố Dạng: "Chị gái, chẳng phải chị họ Nguyễn Sở đã về rồi sao?"

Nguyễn Sở giải thích: "Máy tính của Hương Ngộ gặp chút trục trặc, lúc đóng thêm phí chị phải đợi một lúc, để hai đứa đợi lâu rồi."

Phong Quyết mân mê lọ nước hoa Quy Mộng trên tay: "Đúng là hơi lâu thật. Chị gái còn điều chế cho em một lọ nước hoa rất thơm đây này."

Lúc này Nguyễn Sở mới chú ý đến lọ nước hoa trong tay Phong Quyết.

Phong Quyết tiếp tục chậm rãi nói: "Chị gái đặc biệt điều chế riêng cho em. Em sẽ thường xuyên dùng, tuyệt đối không để lãng phí đâu."

Nguyễn Sở nhớ lại những lời mình nói trước đó, vẻ mặt thoáng hiện sự ngượng ngùng: "..."

Cố Dạng: "..." Thật là trẻ con!

Nguyễn Sở quay sang nhìn Cố Dạng: "Còn của chị đâu?"

Động tác điều chế hương liệu trong tay Cố Dạng không dừng lại: "Một lát nữa là xong ạ."

Rất nhanh, Cố Dạng đã hoàn thành lọ nước hoa thứ sáu và đưa cho Nguyễn Sở.

Nguyễn Sở vui sướng đón nhận, mở nắp ra ghé sát lại hít một hơi thật sâu.

Nốt hương đầu là mùi hoa hướng dương thoang thoảng, hòa quyện với hương thanh khiết của cỏ cây khác, mang lại một cảm giác ấm áp như đang tắm mình dưới ánh mặt trời, khiến tâm trạng bất giác trở nên vui vẻ hẳn lên.

Cô vừa ngửi đã thích ngay, vội hỏi Cố Dạng: "Nó tên là gì vậy?"

"Triều Dương."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.