Xuyên Thành Góa Phụ Nhà Hàng Xóm Của Nữ Chính Bạch Liên Hoa Trong Truyện Thô Hán - Chương 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:46
Khi tôi đang tưới hoa ngoài hành lang thì một người đàn ông với cơ bắp săn chắc đẩy cửa phòng bên cạnh bước ra, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, để đầu mình ngắn ngủn, làn da màu đồng phơi trần đọng đầy những giọt nước. Giọt nước từ cằm nhiều xuống n.g.ự.c, rồi nhanh ch.óng trượt theo những thớ cơ bắp lăn khuất vào trong lớp áo, sức hấp dẫn giới tính gần như kéo căng đến cực hạn.
Thế nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ lười biếng, chán chường, nhìn người khác luôn hờ hững, cứ như chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì trên đời.
Đây là lần thứ mười trong tháng tôi gặp anh. Tôi nhớ rất rõ, một tuần ba lần, anh đến để dạy kèm huấn luyện cá nhân cho Tống Châu - cô gái sống ở phòng bên cạnh.
Anh tên Giang Trì, là nam chính trong một cuốn tiểu thuyết thô hán mà Tống Châu là nữ chính.
Tôi đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết này được một tháng rồi.
Nguyên chủ trong truyện... là một cô hàng xóm không có tên tuổi.
Trong nguyên tác, tác dụng của tôi chỉ là tạo thêm kịch tính cho nam nữ chính. Khi tôi gõ cửa tìm nữ chính, nam chính đã đè cô ấy ra sau cửa mà thúc mạnh: “Có người tìm em kìa, mở cửa đi.”
Sau khi xuyên không sang đây tôi mới phát hiện, nguyên chủ là một góa phụ, lại còn là bà chủ nhà của nữ chính, căn nhà này chính là di sản do người chồng quá cố của cô ấy để lại.
Có tiền, có nhan sắc, chồng lại “quy tiên”, cuộc sống này tốt hơn vạn lần so với kiếp làm “súc vật công sở” cực nhọc ở thế giới cũ của tôi. Thế là tôi an tâm thoải mái mà ở lại, sở thích duy nhất của tôi chính là quan sát nam nữ chính.
Tôi mải suy nghĩ quá lâu quên mất dưới chân đang đạp lên ghế, đứng không vững nên ngã nhào xuống. Giây tiếp theo tôi rơi vào một vòng tay nóng rực, mùi hormone nam tính bủa vây toàn thân.
Giang Trì đỡ tôi đứng vững, gật đầu với tôi một cái rồi rời đi. Tôi nhìn theo bóng lưng anh, không nhận được mà nhớ lại phần cơ bắp va chạm vào lưng mình ban nãy. Y hệt như trong tiểu thuyết miêu tả, thậm chí còn khoa trương hơn cả trong truyện!
Mãi đến khi anh đi xa, cô Chu hàng xóm mới xán lại gần tôi: “Lần nào cậu ta đến cũng là đêm hôm khuya khoắt, Tiểu Châu ở phòng cũ rền ứ ứ á, lúc cậu ta đi cũng ướt đẫm mồ hôi, thế mà hồi thi con bé lại bảo là độc thân. Cô nói xem, rốt cuộc hai người họ có phải là mối quan hệ đó không?”
Tôi ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Thực ra quan hệ giữa tôi và Tống Châu khá tốt, vì tôi cố ý lấy lòng cô nữ chính này mà, nhưng tôi cũng từng ngầm hỏi cô mấy lần, Tống Châu căn bản là một “đóa hoa trắng” nhỏ bé chẳng hiểu sự đời gì cả. Cơ mà, ai bảo tôi biết trước cốt truyện chứ.
Chị Chu nhìn tôi: “Có phải cô biết gì không? Mau nói đi!”
Dưới sự gặng hỏi của chị Chu, kẻ biết rõ tình như tôi không kìm được mà xầm xì về anh: “Anh ta là huấn luyện viên ở phòng gym dưới lầu khu dân cư. Nghe nói chuyện đó của anh ta đỉnh lắm, cả đêm cũng không thành vấn đề.”
Chị Chu vô cùng khiếp đảm: “Mãnh liệt thế á?”
Tôi chép miệng cảm thán: “Đúng thế, không chỉ làm khỏe mà còn nhiều tư thế lắm.”
Gương mặt già nua của chị Chu đỏ bừng, rồi chị chợt nhớ ra: “Sao cô lại biết những chuyện này?”
“Bí mật. - Suy cho cùng, tôi đâu thể bộc bạch rằng mình từng đọc cuốn tiểu thuyết người lớn thô kệch này được?”
Tôi lại dặn dò chị ta: “Chuyện tôi kể với chị, đừng đi nói với ai khác đấy nhé.”
Tôi cũng thấy chị Chu không phải người xấu nên buôn chuyện với chị ta thôi.
Chị Chu nháy mắt với tôi: “Yên tâm, miệng tôi kín lắm.”
