Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 22

Cập nhật lúc: 24/03/2026 01:05

Tạ Thanh Tuyệt thấy Đường Lê nhíu mày, lại nghĩ nữ nhi da mặt mỏng, chắc thấy chuyện này có phần ngượng ngùng khó trả lời, nên bỏ qua vấn đề đó, hỏi tiếp: "Lúc nãy tại sao ngươi lại lừa nàng ta?"

Đường Lê cũng chịu luôn: Chẳng phải ta đang giải vây cho ngài sao???

Nàng cứ cảm thấy suy nghĩ của Tạ Thanh Tuyệt hoàn toàn không cùng tần số với mình, đành dùng giọng điệu uyển chuyển nhất có thể để đáp: "Ta thấy chủ nhân lộ vẻ khó xử, dường như không tiện giải thích với Mộc cô nương chuyện dung mạo của ta, vì thế liền tìm bừa một lý do để qua mặt nàng ấy, chủ nhân sẽ không trách phạt ta chứ?"

"Lý do cũng coi như hợp tình hợp lý." Tạ Thanh Tuyệt rất tán thưởng mà gật đầu, khóe môi khẽ cong lên, "Có lòng rồi."

Hắn cúi đầu nhìn Đường Lê, thân hình quá đỗi cao lớn che khuất quá nửa ánh sáng phía sau, nhưng Đường Lê vẫn có thể nhìn rõ độ cong dịu dàng nơi khóe miệng hắn.

Đường Lê sững sờ.

Vị tôn thần này đang khen ngợi nàng sao?

Mặt trời mọc đằng tây thật rồi.

Đúng lúc này, một con hạc giấy ngàn dặm không biết từ đâu bay tới trước mặt hai người, sau đó đậu lại trên đầu ngón tay Tạ Thanh Tuyệt.

Tạ Thanh Tuyệt mở hạc giấy ra, rũ mắt xem nội dung bên trong, ngay sau đó tờ giấy tự động hóa thành tro tàn, tan biến vào hư không.

"Ta có việc phải ra ngoài." Hắn phân phó Đường Lê, "Ngươi đi chuẩn bị bữa tối đi."

Sai bảo nàng với tư thế vô cùng thuần thục.

Đường Lê: Lại nữa hả?

Tạ Thanh Tuyệt thấy nàng không phản ứng, ngoái đầu nhìn lại nói: "Ta muốn ăn cá thái lát."

Cá thái lát? Món đó là cái quái gì? Kiến thức của nàng có hạn.

Đường Lê đành phải nói: "Ta, ta không biết làm..."

Tạ Thanh Tuyệt phớt lờ, tiếp tục ra lệnh: "Thêm cả canh cá nữa."

Đường Lê: "Món này ta cũng không biết..."

Tạ Thanh Tuyệt chỉ quăng lại một câu: "Không biết thì tới thiện đường tìm người học."

Nói xong liền biến mất tăm.

Chỉ còn lại Đường Lê một mình siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

Không được, một ngày nào đó phải tìm Tạ Thanh Tuyệt đòi bổng lộc, nàng không thể làm không công mãi được.

Tạ Thanh Tuyệt đi thẳng một mạch đến nơi ở của Ung Thịnh, T.ử Dương tiên phủ.

T.ử Dương tiên phủ từng một thời huy hoàng tráng lệ, nay lại ảm đạm thất sắc, chỉ còn lác đác vài tiểu tiên hầu đi lại dọn dẹp.

Từ trong tiên phủ truyền đến tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của nữ nhân, kèm theo đó là âm thanh đồ gốm sứ bị đập vỡ loảng xoảng.

Tạ Thanh Tuyệt mặt không biến sắc đứng đó, nhìn qua khung cửa sổ những bóng dáng méo mó đang in hằn.

Nơi này chỉ giam giữ những nữ nhân bị Ung Thịnh bắt ép, họ bị nhốt trong chốn tối tăm dơ bẩn, ngày đêm chịu đựng sự lăng nhục của Ung Thịnh. Đã quá lâu không được nhìn thấy thế giới bên ngoài, tinh thần sớm đã thác loạn, mất trí. Nếu lúc này thả họ ra, cũng chỉ có con đường c.h.ế.t.

Mà toàn bộ T.ử Dương tiên phủ từ trên xuống dưới, nay đã sớm biến thành một cái xác không hồn.

Năm mười bảy tuổi khi bị Ung Thịnh đưa về Thiên Kiếm Tông, Tạ Thanh Tuyệt đã hạ quyết tâm, một ngày nào đó nhất định phải g.i.ế.c c.h.ế.t lão.

Năm xưa Ung Thịnh là Tiên Tôn đứng đầu Tiên Giới, là cường giả mạnh nhất mà vô số tu sĩ mơ ước đuổi kịp.

Chỉ có hắn mới biết, vị Tiên Tôn quang minh lỗi lạc ấy đã bóp cằm hắn, dốc toàn bộ Hàn độc vào cơ thể hắn như thế nào. Chỉ có hắn mới biết, tu vi sớm đã đạt tới Lịch Kiếp kỳ như Ung Thịnh vì sao mãi mà vẫn không thể phi thăng thành thần.

Ở T.ử Dương tiên phủ, cất giấu một bí mật của Ung Thịnh, một bí mật bẩn thỉu, đê hèn mà lão mãi mãi không dám để thế nhân biết được.

Khoảnh khắc phát hiện ra bí mật ấy, Tạ Thanh Tuyệt bỗng dưng không muốn g.i.ế.c lão nữa.

Hắn muốn Ung Thịnh thân bại danh liệt, vạn kiếp bất phục.

Trở thành vết nhơ khiến người đời buồn nôn, để lại tiếng nhơ muôn thuở trong Tiên Giới.

"Công t.ử." Một nữ t.ử trong trang phục tiên hầu hành lễ, cung kính nói, "Có muốn qua đó ngay bây giờ không?"

Tạ Thanh Tuyệt thu lại ánh nhìn, đáp một tiếng "Được".

Nữ tiên hầu dẫn hắn đến một hang động phía sau núi. Trong hang động u ám ấy, cất giấu một hồ nước tĩnh lặng.

Mặt hồ lăn tăn gợn sóng, xung quanh có vài nữ tiên hầu đứng gác. Thấy Tạ Thanh Tuyệt, họ đồng loạt cung kính hành lễ, gọi một tiếng "Công t.ử".

Một người trong số đó tuổi đời còn trẻ, lén lút liếc nhìn hắn một cái, liền bị người bên cạnh kéo tay áo ngăn lại.

Mà bên bờ hồ, có một nữ t.ử đang nằm sấp.

Mái tóc dài của nàng xõa tung, che khuất quá nửa khuôn mặt. Tựa như đang say ngủ, lại tựa như đang hôn mê. Nửa thân dưới là chiếc đuôi giao nhân thon dài màu bạc.

Chỉ là chiếc đuôi ấy chi chít vết thương, rất nhiều chiếc vảy như bị cạy ra bằng sức mạnh bạo tàn, trông vô cùng ảm đạm, mất đi lớp ánh sáng vốn có.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 22: Chương 22 | MonkeyD