Xuyên Thành Lão Phụ 40. Ta Dắt Trai Út Đi Làm Giàu - Chương 121: Bồi Bổ Đến Mức Cả Nhà Cùng Chảy Máu Cam...
Cập nhật lúc: 10/05/2026 17:10
Khi từng đĩa thịt cá thơm ngon được bưng lên bàn, không nói đến hai cô nương chưa gả là Trương Bảo Ngọc và Trương Bảo Lâm đang thèm thuồng, ngay cả hai người lớn là Trương Minh Sơn và Lưu Hải Châu cũng không khỏi nuốt nước miếng.
Nào cá nào thịt, nào gà nào trứng, lại còn có đậu phụ và cơm gạo trắng thơm dẻo, thử hỏi ai mà không thèm cho được?
Đồ ăn của nhà địa chủ cũng chỉ đến thế này là cùng!
Ai bảo Từ thị đã hết tiền rồi? Sao bọn họ lại cảm thấy nàng vẫn còn giàu có lắm nhỉ?
Nhưng chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến nhà bọn họ, người ta có tiền hay không tự mình biết rõ, không cần họ phải lo lắng thay.
"Nào, mọi người trước tiên hãy múc một bát canh mà dùng, canh này ta có cho thêm d.ư.ợ.c liệu vào, cực kỳ đại bổ."
Nghe đến chữ "bổ", ai nấy đều vô cùng háo hức, bởi lẽ thời buổi này những thứ bồi bổ thân thể đều rất đắt đỏ.
Canh nấu không nhiều, vừa vặn mỗi người một bát.
Sau khi múc xong, vì canh còn nóng nên ai nấy đều ăn ý bưng bát lên, nhấp từng ngụm nhỏ.
Cảm giác khi trôi xuống cổ họng thật đậm đà mà không ngấy, ngon vô cùng.
Tuy lần trước Từ Tú đã từng được uống rồi, nhưng khi đó canh đã nguội bớt, không ngon bằng lúc còn nóng hổi như thế này.
Uống hết bát canh, trên mặt mọi người đều lộ ra nụ cười thỏa nguyện.
"Được rồi, mọi người dùng bữa đi."
Tài nấu nướng của Từ Âm bây giờ đã rất cao siêu, mỗi món nàng làm ra đều cực kỳ ngon miệng. Mọi người không hề kén chọn, món nào cũng thưởng thức, tuyệt đối không bỏ sót.
Cũng vì thức ăn quá ngon nên trên bàn ăn chẳng ai buồn nói chuyện, mãi cho đến khi cơm canh cạn sạch, mọi người mới bắt đầu rôm rả trò chuyện.
"A Anh tỷ, tài nấu nướng này của tỷ mà không đi làm đại trù t.ửu lầu thì thật là uổng phí, món nào cũng ngon đến mức không thốt nên lời."
"Ha ha, làm đại trù thì thôi đi, ta không chịu nổi sự giày vò đó đâu, mệt lắm."
Nghe vậy, Lưu Hải Châu mỉm cười, "Thật đấy, với tay nghề tuyệt vời này của tỷ, e là t.ửu lầu ngày nào cũng khách khứa nườm nượp, tỷ không mệt mới là lạ đó~"
Câu nói này khiến mọi người cười rộ lên, không khí trong chốc lát vô cùng náo nhiệt, vui vẻ.
Cười xong, Từ Âm hỏi: "Đúng rồi thôn trưởng, Hải Châu, sao dạo này không thấy A Thụy nhà hai người được nghỉ về thăm nhà vậy?"
Từ lúc xuyên không tới đây, nàng vẫn chưa thấy Trương Bảo Thụy nhà bọn họ về lần nào, việc học bận rộn đến vậy sao?
Nghe vậy, Trương Minh Sơn đáp: "Khoảng thời gian này việc học của nó rất bận rộn, lại thêm tiên sinh trông nom nghiêm ngặt, phải đến chiều mai mới được nghỉ về nhà."
"Quả nhiên là việc học bận rộn." Từ Âm thầm nghĩ.
Sau đó, nàng nói: "Ngày kia là Tết Trung thu rồi, chiều mai về là vừa đẹp. Ông xem Tết Trung thu ngày đó có muốn cùng cả nhà sang nhà tôi dùng bữa không?"
Trương Minh Sơn khéo léo từ chối, "Không cần đâu, Tết Trung thu phải ăn cơm ở nhà mình mới gọi là bữa cơm đoàn viên. Vả lại, hôm nay cũng đã ăn rồi, ăn rất thỏa mãn nữa là đằng khác." Nói xong, ông hiếm khi lộ ra nụ cười.
Được rồi, người ta đã khéo léo từ chối thì nàng cũng không gượng ép.
"Ăn thấy thỏa mãn là tốt rồi, tôi còn lo mọi người ăn không no đây..."
Trò chuyện một lúc, thấy thời gian không còn sớm, Trương Minh Sơn liền đề nghị ra về.
Từ Âm nghĩ bụng mình còn phải đi tắm, nên cũng không giữ lại lâu, bảo lão Tứ đ.á.n.h xe la tiễn bọn họ về.
Sau khi trong nhà chỉ còn lại một mình, nàng cũng không rề rà, vào bếp đổ nước đã đun vào thùng rồi xách tới phòng tắm.
Gió đêm Trung thu đã rất lạnh rồi, nàng lại mang thân già này, không dùng nước nóng tắm rửa là không xong.
Tắm xong đi ra thì lão Tứ cũng vừa vặn trở về.
Dặn dò hắn trong nồi còn nước nóng xong, nàng liền về phòng đi ngủ.
Sắp tới còn nhiều việc phải làm, nàng cần phải ngủ sớm một chút, nếu không sẽ chẳng đủ tinh thần.
......
Sáng sớm hôm sau khi trời vừa hửng sáng, Từ Âm đã tự nhiên tỉnh giấc. Nghe tiếng chim ch.óc ríu rít ngoài cửa sổ, trên mặt nàng lộ ra nụ cười.
Nhưng đang cười, đột nhiên nàng cảm thấy nơi đầu mũi dường như có thứ gì đó chảy ra, dùng tay quệt thử, thấy dinh dính, lại còn có mùi rỉ sắt thoang thoảng.
Trời ạ! Chảy m.á.u cam rồi!
Đúng lúc này, cửa phòng nàng vang lên tiếng gõ.
"Nương ơi, mũi con chảy m.á.u rồi!"
Từ Âm: ......
Xem ra, hơn nửa củ nhân sâm tối qua đã bồi bổ quá mức rồi!
Ước chừng lúc này, năm người nhà thôn trưởng chắc cũng đang thi nhau chảy m.á.u cam.
Ực, cái cảnh tượng này thật không dám tưởng tượng mà...
