Xuyên Thành Lão Phụ 40. Ta Dắt Trai Út Đi Làm Giàu - Chương 21: Quả Nhiên, Có Tiền Đúng Là Tốt...

Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:16

Nhận lấy số bạc, trong lòng Từ Âm sướng phát điên, muốn ngửa mặt lên trời cười vang ba tiếng.

Ha ha ha... Cuối cùng cũng không còn là kẻ nghèo rớt mồng tơi nữa rồi!

Dù trong lòng phấn khích là thế, nhưng bên ngoài nàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản, phong thái không kiêu ngạo cũng không siểm nịnh.

Hà chưởng quỹ thấy nàng điềm tĩnh như vậy, lại càng thêm khẳng định trước kia nàng chắc chắn là phu nhân của một gia đình danh giá.

Sau khi đôi bên chào hỏi từ biệt, Từ Âm đeo chiếc gùi đã trống rỗng bước ra khỏi hậu trù.

Khi sắp đi tới cửa lớn, đột nhiên nàng nghe thấy bên ngoài có tiếng ngựa hí trầm thấp, đoán chừng là có khách tới.

Nàng bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã ra tới cửa.

Lúc này, gã sai vặt canh cửa vừa đón xong một vị khách, nụ cười trên mặt vẫn chưa kịp tắt.

Thấy nàng đi ra, gã liền hớn hở nói: "Ôi chao đại thẩm, đồ của bà đều bán được hết rồi sao? Xem ra thứ bà mang tới thực sự không tệ, lại có thể lọt vào mắt xanh của chưởng quỹ nhà chúng tôi!"

Từ Âm thấy gã tuyệt nhiên không hề nhắc tới công lao dẫn lối của mình, trong lòng lại càng thêm thiện cảm.

Sợ làm lỡ dở việc gã đón khách, nàng nhanh tay rút từ trong túi vải nhỏ ra năm mươi văn tiền, rồi nhét vào tay gã.

"Tiểu ca, số tiền này ngươi cầm lấy đi, cũng nhờ có ngươi giúp đỡ nên đồ ta mang theo hôm nay mới bán hết được."

Nhìn nắm tiền trong tay, gã sai vặt canh cửa nhất thời ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên gã thấy một người thành thật như vậy. Gã chẳng qua chỉ tiện tay giúp đỡ, không tốn bao nhiêu lời lẽ hay công sức, sao có thể nhận nhiều tiền thế này!

Hơn nữa, vị thẩm thẩm này rõ ràng cũng giống gã, đều là người nhà nghèo khổ. Kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, gã sao nỡ nhận số tiền này.

Thế là gã vội vàng muốn nhét trả lại, nhưng Từ Âm sao có thể để gã thành công cho được.

"Tiểu ca, ngươi đừng từ chối nữa. Ta đã đưa cho ngươi thì chứng tỏ ta vẫn còn dư tiền."

"Được rồi, ta không làm lỡ việc của ngươi nữa, ta đi đây."

Nói xong, Từ Âm đeo gùi nhanh chân bước đi, để lại gã sai vặt canh cửa với vẻ mặt đầy do dự.

Gã muốn đuổi theo, nhưng lát nữa còn phải làm việc, nếu rời đi quá lâu, gã lo sẽ lỡ việc mà bị trách phạt.

Sau đó nghĩ lại, gã quyết định thôi thì cứ nhận vậy.

Bởi vì với tính cách của vị thẩm thẩm kia, e là có nhét trả lại nàng cũng không nhận đâu.

Chi bằng cứ nhận lấy, đợi lần sau nàng có việc gì cần giúp đỡ, gã sẽ dốc sức giúp nàng nhiều hơn là được.

...

Sau khi rời đi, Từ Âm dạo quanh chợ một vòng.

Nàng nhận thấy đồ đạc bày bán ở triều đại này vẫn còn khá đơn điệu, rất nhiều thứ ở hiện đại có thì ở đây đều không thấy bóng dáng.

Đối với thông tin này, nàng cảm thấy rất vui mừng.

Xem ra, thương cơ vẫn luôn hiện hữu.

Chỉ cần nàng nỗ lực biến những kiến thức trong đầu thành tiền bạc, thì lo gì không có tiền tiêu, lo gì sau này không có ngày lành để sống, hì hì...

Nghĩ đoạn, nàng không kìm được mà nhếch miệng cười rộ lên.

Người đi đường qua lại thấy nàng đứng ngơ ngẩn giữa đường cái cười một mình, tức thì ai nấy đều nhìn nàng bằng ánh mắt như nhìn kẻ mất trí.

Đợi đến khi Từ Âm phản ứng lại, nụ cười hớn hở ban nãy lập tức đông cứng, sau đó chuyển thành một nụ cười gượng gạo đầy xấu hổ.

...!

Hơ hơ, hóa ra cảm giác mất mặt đến mức muốn độn thổ là như thế này đây.

Cuối cùng trong cơn túng quẫn, nàng đành phải ôm bộ mặt đầy vẻ ngượng ngùng mà rời khỏi chỗ đó.

Rời đi xong, nàng đi tới tiệm lương thực.

Kiếm được tiền rồi, việc đầu tiên chắc chắn phải là mua gạo.

Thứ gạo thô và khoai lang kia, một cái thì vị nồng khó ăn, một cái thì nghẹn họng lại còn hay đầy bụng, nàng thực sự ăn không quen nổi.

Gã sai vặt ở tiệm lương thực thấy nàng ăn mặc rách rưới nên cũng chẳng buồn tiếp đón, chỉ mặc kệ nàng tự xem, muốn mua loại nào thì báo gã một tiếng là được.

Đối với thái độ này, Từ Âm chẳng hề thấy bất ngờ.

Từ xưa đến nay, kẻ làm nghề buôn bán thường nhìn người qua vẻ ngoài để đối đãi, cũng là chuyện thường tình.

Chỉ cần thái độ đối với nàng không quá mức ác liệt, nàng sẽ chẳng thèm để tâm.

Còn nếu ngược lại, nàng chẳng ngại khiến đối phương phải trả giá đắt, cho hắn biết thế gian này có thể "đa sắc đa màu" đến nhường nào!

Sau khi xem qua vài loại gạo trong tiệm, Từ Âm cuối cùng vẫn quyết định mua tinh mễ.

Hiện tại đã có điều kiện, lại còn phân gia rồi, kiểu gì cũng không thể để bản thân chịu khổ.

Sau đó nàng liền hỏi gã sai vặt: "Tiểu ca, loại tinh mễ này bao nhiêu tiền một cân?"

Chẳng còn cách nào khác, nguyên chủ rất hiếm khi mua tinh mễ nên nàng không nhớ rõ giá cả cho lắm. Hơn nữa, giá gạo thường xuyên tăng giảm thất thường, hỏi lại một chút vẫn là tốt nhất.

Gã sai vặt thấy nàng hỏi giá tinh mễ thì trong lòng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh ch.óng đáp lời nàng.

"Tinh mễ mười sáu văn tiền một cân, nếu chê đắt thì có thể mua gạo thường, giá mười một văn tiền một cân là được."

Nghe thấy giá này, Từ Âm thầm nghĩ: Hóa ra giá gạo thời cổ đại cũng xấp xỉ thời hiện đại.

Bởi vì quy đổi ra thì mười văn tiền thời cổ đại cũng tương đương với hai đồng tiền thời hiện đại. Mà gạo thường ở hiện đại cũng tầm hơn hai đồng một cân, nên giá cả cũng xê xích không bao nhiêu.

Sau đó nàng nói: "Vậy cân cho ta hai mươi cân tinh mễ."

Gã sai vặt ngước mắt nhìn nàng, muốn xác định xem nàng có phải đang nói đùa hay không.

Nhưng nhìn tới nhìn lui, đối phương vẫn là dáng vẻ đầy nghiêm túc, thế là gã lập tức hớn hở chạy đi lấy bao bố chuẩn bị đong gạo.

Từ Âm thấy vậy, nhìn cái bóng dáng vội vã của gã mà bĩu môi, quả nhiên, có tiền vẫn là tốt nhất...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Lão Phụ 40. Ta Dắt Trai Út Đi Làm Giàu - Chương 21: Chương 21: Quả Nhiên, Có Tiền Đúng Là Tốt... | MonkeyD