Xuyên Thành Lão Phụ 40. Ta Dắt Trai Út Đi Làm Giàu - Chương 69: Sự Chấn Động Từ Con Lợn Rừng

Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:21

Trương Tam Khuê đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm cho bọn họ, bước chân dài vượt qua mặt đám người đó.

Lưu Hà Hoa đâu dễ dàng để hắn đi như thế, lập tức quay người giữ hắn lại hỏi: "Ta hỏi ngươi, con lợn rừng này ở đâu ra vậy?"

Lúc này, Lưu Xuân Lan và Lưu Tiểu Lệ cũng xúm lại, mắt dán c.h.ặ.t vào con lợn rừng mà nhìn.

Đây là lợn đấy! Lại còn béo thế kia, chắc chắn là có rất nhiều thịt!

Trương Tam Khuê sợ chậm trễ sẽ bị nương mắng, lập tức hất tay Lưu Hà Hoa ra: "Tránh ra! Đừng có cản đường ta về nhà!"

Chỉ thấy hắn vừa hất tay bà ta ra là lập tức rảo bước đi thật nhanh.

Thấy vậy, ba mẫu t.ử nhà kia tức đến mức suýt chút nữa thì nghiến nát răng.

Chẳng còn cách nào khác, một người thì đau miệng đau mặt, hai người thì đau m.ô.n.g đau chân, nên chẳng ai dám sải bước đuổi theo hắn, bởi vì hễ cử động mạnh là những chỗ đau lại càng nhức nhối dữ dội.

Đợi hắn đi xa rồi, Lưu Xuân Lan mới hỏi Lưu Hà Hoa: "Nương, chúng ta còn đi hái rau dại nữa không?"

Lưu Hà Hoa vốn đang lúc bực bội, bị nàng ta hỏi một câu như vậy, tức thì cơn hỏa lực đều trút sạch lên người nàng ta: "Không hái rau dại thì hôm nay ăn cái gì! Ăn phân à? Chẳng lẽ ngươi còn mơ tưởng nhà con tiện phụ Từ thị kia sẽ tốt lòng chia thịt lợn cho chúng ta sao?"

Cái lũ vô dụng này! Cộng cả mấy người lại mà vậy mà đ.á.n.h không lại một mình mụ ta! Thật đúng là đồ ăn hại!

Lưu Tiểu Lệ thầm cảm thấy may mắn vì mình đã không mở miệng hỏi, nếu không người bị mắng bây giờ chắc chắn là nàng ta rồi...

......

Rất nhanh, Trương Tam Khuê đã vác con lợn rừng về tới cuối thôn, những gia đình sống ở cuối thôn nhìn thấy vậy đều đồng loạt trố mắt nhìn theo.

Sau đó tất cả đều xúm lại, khiến hiện trường tức khắc vang lên những tiếng bàn tán xôn xao.

Một lúc sau, trong đám đông đột nhiên có người lên tiếng hỏi: "Tam Khuê, con lợn rừng này là ngươi săn được à?"

Trương Tam Khuê lần theo tiếng gọi nhìn sang, phát hiện đó là huynh trưởng của nương mình, cũng chính là đại cữu của hắn.

Sao đại cữu lại đến thôn Vân Sơn rồi? Chẳng lẽ là tới thăm nương sao?

Cũng có khả năng, trong Từ gia chỉ có đại cữu là đối xử tốt với nương, thế nên việc người tới thăm nương cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Sau đó, hắn vác con lợn rừng hướng về phía ông ấy gọi lớn: "Đại cữu, con lợn rừng này là nương vừa mới phát hiện ở trong núi, chính là con xuất hiện ở bìa rừng ngày hôm qua đấy ạ. Có điều lúc phát hiện thì nó cũng vừa mới c.h.ế.t không lâu."

Lời này vừa thốt ra, những người khác đều hâm mộ đến đỏ cả mắt.

Đây là loại vận may thần tiên gì vậy? Ngay cả lợn rừng mà cũng nhặt được!

Từ Vũ nghe xong thì mỉm cười, sau đó hỏi thăm tung tích của Từ Âm: "Vậy nương đệ đâu? Sao không thấy muội ấy?"

"Nương vẫn còn ở trong núi hái rau dại, nương bảo đệ vác lợn rừng về trước, sau đó gọi Trương đồ tể qua g.i.ế.c thịt."

Từ Vũ nghe thấy muội muội mình vẫn còn ở trong núi hái rau thì liền đề nghị quay về thôn Từ gia trước.

"Nếu nương đệ không có nhà, vậy đại cữu về trước đây, qua hai ngày nữa lại tới thăm muội ấy."

Trương Tam Khuê cũng không biết có nên giữ ông ấy lại không, dù sao nương cũng không có nhà, lát nữa hắn lại phải bận rộn canh chừng con lợn.

Ngay lúc hắn còn đang suy nghĩ, Từ Vũ đã lẳng lặng rời đi, đợi đến khi hắn hoàn hồn thì đã chẳng thấy bóng dáng người đâu nữa.

Thôi bỏ đi, đợi nương về rồi nói với nương sau vậy.

Nghĩ đoạn, hắn vác lợn rừng rảo bước nhanh về nhà.

Đợi sau khi hắn đi rồi, đám người đứng xem náo nhiệt bắt đầu rôm rả bàn tán:

"Từ Vũ kia thật là ngốc! Nếu là ta, ta nhất định sẽ ở lại nhà Từ thị đợi bà ấy về, đến lúc đó thế nào cũng được chia cho một ít thịt lợn mang về."

"Chẳng phải sao, trên đời này lại còn có người khờ khạo như thế..."

"Phải đó, phải đó..."

Lúc này, một giọng nói khác biệt vang lên xen ngang: "Nhà Từ Vũ người ta là biết giữ thể diện, không giống một số kẻ mặt dày không biết xấu hổ, lúc nào cũng chỉ chực chờ đi chiếm hời của người khác!"

"Đúng vậy, người ta nếu muốn cho thì tự nhiên sẽ cho, như vậy cầm lấy mới không mất mặt. Chứ nếu người ta đã không cho mà cứ mặt dày đứng đó lom lom đòi hỏi thì thật là mất mặt quá đi thôi."

Lời này đ.â.m trúng tim đen của vài người, nhất thời hai bên cãi vã ầm ĩ, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Lão Phụ 40. Ta Dắt Trai Út Đi Làm Giàu - Chương 69: Chương 69: Sự Chấn Động Từ Con Lợn Rừng | MonkeyD