Xuyên Thành Lão Phụ 40. Ta Dắt Trai Út Đi Làm Giàu - Chương 74: Thái Độ Của Nhà Nhị Phòng Thay Đổi
Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:21
Biết chuyện Từ Âm tự xây nhà mới, người trong thôn vẫn chưa thấy kinh ngạc cho lắm, nhưng khi biết nàng mua mảnh đất lớn như thế để dựng nhà, ai nấy đều không giữ nổi bình tĩnh nữa.
Thế là mọi người nhao nhao thắc mắc: Nàng lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?
Chưa đợi đích thân Từ Âm lên tiếng, Lưu Hải Châu đi theo bên cạnh đã tốt bụng thay nàng giải đáp cho mọi người.
"Âm nương tỷ ấy vận khí tốt, ở bìa rừng đào được một củ nhân sâm, bán được chút tiền. Nghĩ tới sắp mùa đông, lại vừa mới phân gia nên muốn lấy tiền đó mua đất xây nhà."
Nghe thấy nàng đào được nhân sâm, lại còn bán được tiền, trong lòng mọi người tức khắc nảy sinh đủ loại suy tính.
Nhưng trong đó đều có chung một ý nghĩ - Tại sao người đào được nhân sâm không phải là bọn họ cơ chứ!
Lúc này, Trưởng thôn Trương Minh Sơn lên tiếng: "Được rồi, biết rồi thì ai về nhà nấy mà làm việc đi, đừng có suốt ngày rảnh rỗi sinh nông nổi đi hóng hớt chuyện thiên hạ. Mùa đông sắp đến rồi, ai cần lên trấn tìm việc thì đi tìm, ai cần chăm bón hoa màu thì đi mà làm, nghe rõ chưa?"
Đám người vây xem bị mắng cho ai nấy đều như chim cút, chỉ biết gật đầu vâng dạ.
Đợi Trưởng thôn và Từ Âm rời đi, hiện trường mới bắt đầu sôi động trở lại.
"Cái nhà Từ thị kia, hôm nay mới nhặt được con lợn rừng béo tốt về, giờ lại nghe nói đào được cả nhân sâm. Hóa ra ông trời chỉ thiên vị mỗi mình bà ta thôi sao, còn chúng ta thì mặc kệ chắc!"
Câu nói này nhận được sự đồng tình của rất nhiều người.
"Chả thế thì sao, nhà ai cũng nghèo xơ nghèo xác, dựa vào cái gì mà ông trời lại ưu ái bà ta đặc biệt thế chứ!"
"Đúng đấy đúng đấy, ông trời này cũng thật là không công bằng..."
Lúc này, Lý bà t.ử đột nhiên mỉa mai: "Hừ, có gì mà phải ngưỡng mộ, chỉ sợ phúc khí ông trời ban cho bà ta không gánh nổi thôi! Đất bên bờ sông vừa rẻ lại vừa nguy hiểm, đến lúc đó cái nhà Từ thị kia chẳng may trượt chân ngã xuống sông thì coi như xong đời!"
Những lời này khiến vài kẻ đang đố kỵ hết sức tán thành, bọn họ cũng nghĩ như vậy.
Lưu Hải Châu không chịu được cảnh Lý bà t.ử nói xấu Từ Âm như vậy, liền trầm giọng nói: "Lý bà t.ử, bà không thấy người khác sống tốt được sao? Mà lại mở miệng nói ra những lời như vậy!"
Lý bà t.ử không phục: "Ta nói cái gì sai chứ? Hừ, ta chỉ nói sự thật thôi!"
Lưu Hải Châu vốn biết tính nết của mụ, cũng biết mụ sợ cái gì: "Nếu bà còn ăn nói kiểu đó, lát nữa ta sẽ bảo với Minh Sơn huynh một tiếng, để huynh ấy đuổi bà ra khỏi thôn, đỡ cho bà suốt ngày dòm ngó nhà người khác, hết nói ra nói vào chuyện nhà này lại đến nhà nọ!"
Câu này như đ.á.n.h đúng vào t.ử huyệt, mụ ta lập tức trố mắt ra rồi im bặt.
......
Chờ đến lúc đo xong đất, cầm địa khế trở về nhà, Từ Âm đã thấy vợ chồng Nhị phòng cùng nhau sán lại gần.
Chỉ thấy thái độ của bọn họ rõ ràng nịnh nọt hơn hẳn, cả khuôn mặt treo đầy ý cười lấy lòng.
Từ Âm trong lòng cười khẩy: Đây là định diễn màn kịch gì nữa đây? Bọn họ chắc không ngu đến mức nghĩ rằng chỉ cần nịnh nọt lần nữa là nàng sẽ bỏ qua mọi lỗi lầm trước kia của bọn họ đấy chứ?
Quả nhiên là vậy.
"Nương, nghe nói nương đào được nhân sâm sao? Chuyện lớn như thế sao nương không bảo với chúng con một tiếng? Dẫu sao chúng ta vẫn là người thân m.á.u mủ ruột rà mà." Trương Nhị Khuê gạt bỏ vẻ thâm trầm trước kia, trở nên nịnh nọt vô cùng.
Từ Âm thấy vậy, liền cảm thán sức mạnh của đồng tiền quá lớn, vậy mà có thể khiến tính cách và thái độ của một người thay đổi ch.óng mặt chỉ trong chốc lát.
Nhưng nàng biết, thái độ và tính cách này chỉ là nhất thời mà thôi, một khi biết nàng sẽ không cho bọn họ hưởng một chút lợi lộc nào, bọn họ chắc chắn sẽ lại lộ ra bộ mặt cũ.
Vừa lúc Trương Nhị Khuê dứt lời, Mã Đại Lan liền cười híp mắt gật đầu phụ họa: "Đúng đấy nương, Nhị Khuê nói không sai đâu, nương thật là quá khách sáo với người nhà rồi!"
Từ Âm chẳng muốn phí lời hay tốn thời gian với hạng người như bọn họ nữa, thế là nàng dùng thái độ mỉa mai rõ rệt mà đáp: "Đã phân gia rồi thì chính là người của hai nhà, ta chẳng việc gì phải báo cho các ngươi cả.
Hơn nữa, các ngươi cũng đừng có giả nhân giả nghĩa, cái nết của các ngươi thế nào lão nương đây còn không rõ sao? Bày ra cái bộ dạng này thật khiến người ta buồn nôn!
Sau này còn dám như vậy, ta sẽ không kiềm chế nổi cái chân của mình đâu, chúng mà không vui rồi đá vào người các ngươi thì đừng có mà ngồi đó khóc cha gọi mẹ."
Nói xong, nàng "hứ" một tiếng rồi quay người về phòng, để lại đôi vợ chồng nọ với khuôn mặt đen sì như đ.í.t nồi, hận không thể ăn tươi nuốt sống Từ Âm.
