Xuyên Thành Lão Phụ 40. Ta Dắt Trai Út Đi Làm Giàu - Chương 92: Bản Vẽ Gây Chú Ý
Cập nhật lúc: 10/05/2026 15:23
Gió đêm thổi qua, lá rụng bay lả tả.
Vợ chồng Trương Tam Khuê và Mã Đông Mai xoa bụng đứng trong sân để tiêu cơm.
Bọn họ thật sự chưa bao giờ được ăn một bữa thỏa thuê như thế, thỏa mãn đến mức cả gương mặt đều tràn ngập vẻ hạnh phúc.
Mã Đông Mai nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, đột nhiên lại có cảm giác như mình đang nằm mơ.
Sau đó nàng dùng sức ngắt mạnh vào người nam nhân bên cạnh, khiến hắn không kịp đề phòng mà kêu thét lên.
"Áaa ~"
"Nương t.ử, sao nàng lại ngắt ta!"
Trương Tam Khuê thấy uất ức và chẳng hiểu tại sao, hắn còn đang chìm đắm trong thế giới tươi đẹp thì đột nhiên bị đau đến tỉnh cả người, hỏi xem có thấy tủi thân không chứ?
Mã Đông Mai thấy hắn như vậy thì có chút ngại ngùng: "Hì hì, ta chỉ muốn chắc chắn xem chúng ta có đang nằm mơ không, nên mới ngắt chàng để kiểm tra một chút..."
Trương Tam Khuê: ...... Được thôi.
Nhưng tại sao nàng không tự ngắt mình mà lại ngắt hắn? Ngắt nàng không phải dễ kiểm chứng hơn sao?
Thôi bỏ đi, ai bảo nàng là nương t.ử của hắn cơ chứ.
Một lát sau, Trương Tam Khuê xoa xoa cánh tay vẫn còn đau, đột nhiên khẽ thở dài: "Nương t.ử, nương của chúng ta thật sự rất tốt, trước đây chúng ta đều hiểu lầm nương rồi..."
Những ngày chung sống gần đây khiến hắn càng cảm nhận được cái tốt của nương, và sự áy náy trong lòng cũng ngày một lớn dần.
Trước kia là do hắn quá thiếu hiểu biết, mới cảm thấy nương không thương mình.
Thật ra nương chỉ là... chỉ là... chỉ là... ừm, có lẽ là do cách thể hiện khác nhau mà thôi! Thế nên mới khiến hắn hiểu lầm.
Đúng vậy, chắc chắn là như thế rồi...
Đứa nhỏ đáng thương, bây giờ đã rơi vào trạng thái tự nghi hoặc bản thân rồi.
Sau đó, lại nghe hắn dặn dò: "Nương t.ử, sau này chúng ta nhất định phải đối xử thật tốt với nương, biết chưa?"
Mã Đông Mai bất giác mỉm cười: "Biết rồi, ta sẽ làm vậy."
Trương Tam Khuê thấy thế liền cười ngây ngô rồi choàng tay qua vai nàng, khiến nàng không khỏi cười khẽ.
Trương Tứ Khuê chứng kiến cảnh này xong liền nhấc chân đi tắm.
Cuộc đối thoại vừa rồi của bọn họ đã bị hắn nghe thấy toàn bộ.
Mới đầu hắn còn chưa tin lời nương nói rằng Tam ca và Tam tẩu đã biết lỗi và sửa đổi, nhưng xem ra tình hình hiện giờ đúng là tám chín phần mười rồi.
......
Sáng sớm hôm sau khi trời còn tờ mờ sáng, Từ Âm đã bị trưởng thôn Trương Minh Sơn dẫn theo mười mấy người tới gõ cửa đ.á.n.h thức.
Trương Minh Sơn nhìn thấy người phụ nữ mắt nhắm mắt mở kia, khóe mắt không nhịn được mà giật giật.
Đây là cái bộ dạng gì thế này!
Đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch, nhìn chẳng khác nào kẻ vừa mới chui ra từ ổ tị nạn.
Từ Âm cũng biết bộ dạng mình hiện tại rất lôi thôi, nhưng biết sao được, ai bảo bọn họ đến sớm như vậy.
"Trưởng thôn, mọi người đến sớm quá rồi đấy? Trời còn chưa sáng nữa mà!"
Nói xong, nàng đưa tay che miệng ngáp một cái, ra vẻ "ta vẫn còn rất buồn ngủ".
Trương Minh Sơn cạn lời đáp: "Cứ đợi đến lúc trời sáng hẳn mới khởi công thì lãng phí biết bao nhiêu thời gian."
"Ngôi nhà lớn như vậy của bà, muốn xây xong trước tết Trung thu thì chắc chắn phải tranh thủ từng chút thời gian."
Nghe thấy lời này, Từ Âm khẽ nhướng mày.
Được rồi, vị Trưởng thôn này quả thực rất có trách nhiệm, còn lo lắng đến việc khánh thành nhà cửa hơn cả chính chủ là nàng.
Thế nhưng, ông ta đến tìm nàng sớm thế này để làm gì? Chẳng phải nàng chỉ cần thỉnh thoảng tới giám sát thi công, chỉ điểm đôi chút là được rồi sao?
Đột nhiên, nàng sực nhớ ra.
Hôm kia lúc đo đất nàng có nói bản vẽ ngôi nhà sẽ do nàng đưa ra, ước chừng sáng sớm nay ông ta tới để lấy bản vẽ.
Biết thế tối qua đem qua cho ông ta luôn, để sáng nay khỏi bị đ.á.n.h thức sớm như vậy.
Sau đó, nàng từ trên chiếc bàn hỏng duy nhất trong phòng cầm lấy một tờ giấy, rồi giao cho Trương Minh Sơn.
Trương Minh Sơn đón lấy bản vẽ, sau đó đưa cho một lão giả có gương mặt hiền hậu, tóc đã lốm đốm bạc.
Từ Âm suy nghĩ một hồi, rốt cuộc cũng nhớ ra lão giả này là ai.
Ông ấy tên là Trương Minh Hồng, người trong thôn đều gọi là Hồng thúc, năm nay năm mươi tuổi, là người thợ thủ công duy nhất trong thôn, hiện tại đang dẫn dắt ba tên đồ đệ nhưng đều chưa thể xuất sư.
Hồng thúc mở ra xem, đôi mắt vốn hơi đục ngầu bỗng chốc sáng rực lên.
"Bản vẽ này từ đâu mà có vậy?"
