Xuyên Thành Lão Thái Thái Trong Niên Đại Văn - Chương 24: Lời Trêu Chọc Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 27/01/2026 20:35
Thật sự là như vậy, anh về lâu thế rồi mà những thứ nàng thấy cũng chỉ có hai bộ quần áo để thay giặt và một ngăn kéo đầy thư mà thôi.
Ngụy Kiến Vĩ cũng vừa hay nghĩ đến mấy lá thư của mình, bèn hỏi: “Thư trong ngăn kéo em cất giúp anh nhé? Đừng để Kiến Hoa về nhà lục lung tung.”
Hà Hiểu Vân nửa đùa nửa thật: “Em cất giữ là phải có báo đáp, đến lúc đó em sẽ lấy hết thư của anh ra đọc.”
“Cứ xem thoải mái,” anh cong khóe miệng, “Ngăn kéo không đủ xem thì cả tủ quần áo cũng cho em xem.”
Đồ đạc của hai người trong phòng được để riêng, tủ quần áo đều là đồ dùng cá nhân của anh.
“Ai thèm xem đồ của anh chứ.” Hà Hiểu Vân ra vẻ khinh thường.
Ngụy Viễn Hàng bứt mấy cọng cỏ đuôi ch.ó chạy tới, “Mẹ ơi, con muốn cún con.”
Trước đây Hà Hiểu Vân từng đan cho cậu một con, từ đó về sau, hễ nhìn thấy cỏ đuôi ch.ó là cậu nhóc lại nhắc một lần.
Mấy cọng cỏ cậu cầm tới dài dài ngắn ngắn, trông như bị cún gặm, hoàn toàn không dùng được. Hà Hiểu Vân phải bẻ mấy cọng khác rồi thành thục đan lại.
Ngụy Viễn Hàng ngẩng đầu nhìn một lát, có lẽ thấy mỏi nên giang hai tay về phía Ngụy Kiến Vĩ, nói: “Ba ơi, bế.”
Ngụy Kiến Vĩ thấy Hà Hiểu Vân không phản đối mới bế cậu lên.
Cậu nhóc xoay người trong lòng anh, gần như tựa đầu lên vai mẹ mình, không hề tiếc lời tâng bốc: “Mẹ lợi hại thật đó.”
“Lần này mà còn làm hỏng cún con nữa thì lần sau không đan cho con đâu.” Hà Hiểu Vân không hề d.a.o động trước lời nịnh nọt của cậu.
“Là cún con tự hỏng mà…” Ngụy Viễn Hàng lí nhí lẩm bẩm.
“Ừ, cún con mọc tay, tự xé mình tan tành luôn.” Hà Hiểu Vân khẽ hừ một tiếng.
Tiểu mập mạp không hiểu lắm lời nàng nói, nhưng nghe ra được giọng mẹ không vui nên không dám cãi nữa.
Ngụy Kiến Vĩ không nói gì, trong mắt ánh lên ý cười, nhìn hai mẹ con họ.
Hà Hiểu Vân thuận miệng hỏi anh: “Đến đơn vị của các anh, ngồi tàu hỏa mất bao lâu?”
“Hai ngày một đêm.” Anh đáp.
Nàng nhẩm tính, hai ngày một đêm là hơn ba mươi tiếng đồng hồ, theo tốc độ của tàu hỏa vỏ xanh bây giờ, ước chừng hơn một nghìn cây số. Ở thời đại của nàng, giao thông thuận tiện, thông tin phát triển, quãng đường này chẳng hề xa xôi, nhưng ở thời này, đó gần như là một khoảng cách không thể vượt qua.
Cún con nhanh ch.óng được đan xong, Ngụy Viễn Hàng cầm trong tay, dáng vẻ vô cùng yêu quý. Có điều, sự yêu thích của trẻ con thường không kéo dài được bao lâu, không biết chú cún này có qua đêm an toàn được không.
Ngụy Kiến Vĩ nhìn nàng, dường như định đặt con xuống.
Hà Hiểu Vân nói: “Cứ bế đi, hai ngày nữa anh không ở nhà, em lại bế không nổi, nó sẽ không có đãi ngộ tốt như vậy đâu.”
Nghe lời này, anh thoáng nhướng mày, nói: “Luyến tiếc tôi à?”
Hà Hiểu Vân “chậc” một tiếng, “Bớt tự dát vàng lên mặt mình đi.”
Dù đúng là có một chút xíu luyến tiếc, nàng cũng sẽ không thừa nhận.
Ngụy Kiến Vĩ cong môi, vẻ mặt cười như không cười.
“Làm gì?” Hà Hiểu Vân có chút hùng hổ dọa người, “Anh không nói gì, làm cái vẻ mặt đó là có ý gì?”
“Chỉ là cười một cái thôi.” Anh nói.
“Cười cái gì mà cười, tôi thấy là ‘hờ hờ’ thì đúng hơn. Anh đừng đi, nói rõ cho tôi biết tại sao lại ‘hờ hờ’.”
“Không có ‘hờ hờ’.”
“Chính là có, bây giờ anh đang ‘hờ hờ’ đấy.”
“Không có.”
“Có.”
“Không có.”
“Có!”
“Thôi được rồi, có.”
Anh đột nhiên thừa nhận khiến Hà Hiểu Vân bất ngờ, hai chữ “chính là” đã đến bên miệng đành phải nuốt vào, ngước mắt nhìn anh.
Anh nhìn nàng, trong ánh mắt dường như có thứ gì đó khác lạ, “Thừa nhận thì có gì đáng xấu hổ đâu.”
“Cái, có ý gì…”
Nhưng anh lại không giải thích, xấu xa nói: “Em đoán đi.”
Hà Hiểu Vân cảm thấy nụ cười nơi khóe miệng anh sao mà đáng ghét thế, chỉ muốn đ.ấ.m cho một phát.
