Xuyên Thành Lão Thái Thái Trong Niên Đại Văn - Chương 50: Chú Út Và Đêm Trông Cháu Kinh Hoàng
Cập nhật lúc: 27/01/2026 20:39
Sáng hôm sau, Ngụy Kiến Hoa bước ra khỏi phòng với những bước chân nặng nề.
Ngụy Viễn Hàng thì như chú thỏ con vừa thoát khỏi l.ồ.ng, vèo một cái chạy qua người chú để đi tìm mẹ.
Nhìn bóng dáng tung tăng của cháu, Ngụy Kiến Hoa cảm thấy mình già cỗi như một ông lão tám mươi tuổi. Giờ cậu mới nhận ra chị dâu hai thật sự quá giỏi, quá vĩ đại, làm sao chị có thể chịu đựng được thằng nhóc này suốt bốn năm trời cơ chứ?
Tối qua là lần đầu tiên cháu trai ngủ cùng cậu, chắc vì tâm trạng hưng phấn nên thằng bé cứ kéo cậu chơi trốn tìm mãi, mãi mới dỗ được lên giường. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Cậu không ngờ một đứa trẻ lại có thể nói nhiều đến thế, nằm trên giường mà cứ hết câu này đến câu khác không dứt. Mãi đến khi thằng bé nói mệt rồi ngủ thiếp đi, mí mắt Ngụy Kiến Hoa cũng đã sớm díp lại.
Vừa mới sắp chìm vào giấc mộng đẹp thì bỗng nhiên từ đâu bay tới một cái chân mập mạp, đập thẳng vào bụng cậu, làm cậu tỉnh cả ngủ. Rồi suốt cả đêm đó, cậu tỉnh dậy không dưới bảy tám lần, không phải bị tay chân thằng bé đập trúng thì cũng là do ngủ không yên, cứ phải dậy xem thằng bé có bị hở chăn không.
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trời gần sáng, lúc dễ ngủ nhất, vừa mới chợp mắt được một tí thì đã bị cháu trai lay tỉnh – thằng bé đòi đi tiểu.
Mới có một đêm mà cậu đã thấy mình tiều tụy hẳn đi. Nghĩ đến cảnh sau này kết hôn sinh con, ngày nào cũng phải trải qua cảnh này, giờ nghĩ đến cô gái mình thích, cậu cũng chẳng còn thấy hưng phấn như trước nữa.
Hà Hiểu Vân dậy sớm, thấy Phùng Thu Nguyệt đang rửa rau bên vại nước trong sân, Vương Xuân Hoa thì đang bóc đậu Hà Lan chuẩn bị cho bữa trưa.
“Dậy rồi à con? Ngủ có ngon không?” Vương Xuân Hoa hỏi nàng.
Hà Hiểu Vân gật đầu, bước tới giúp bà bóc đậu: “Đình Đình đâu rồi mẹ?”
“Đang ngủ trong phòng ấy,” Phùng Thu Nguyệt quay đầu lại hỏi, “Tiểu Hàng vẫn chưa dậy hả em?”
“Dạ chưa ạ, cái thằng nhóc lười đó, không đợi em vào gọi là chẳng bao giờ chịu dậy đâu.”
“Trẻ con ngủ nhiều là chuyện bình thường, chứ đến tuổi mẹ là muốn ngủ cũng chẳng ngủ được đâu.” Vương Xuân Hoa nói.
Phùng Thu Nguyệt cười bảo: “Mẹ vẫn còn trẻ mà.”
“Già cả rồi, trẻ trung gì nữa.” Vương Xuân Hoa cũng cười, rồi hỏi Hà Hiểu Vân: “Ở trên đó ăn uống có quen không con?”
“Dạ cũng ổn ạ, dù sao cũng là mình tự nấu. Chỉ có điều trời lạnh quá, mùa đông tuyết rơi dày đến tận đầu gối, có khi rơi vài ngày liền chẳng ra khỏi cửa được. Suốt ngày phải ngồi bên bếp lò, bọn con sắp bị nướng khô cả rồi.” Hà Hiểu Vân nói quá lên một chút.
“Khô đâu mà khô, mẹ có thấy khô tí nào đâu?” Phùng Thu Nguyệt rửa rau xong bước tới, làm bộ quan sát nàng thật kỹ, “Nhìn da dẻ vẫn mướt mát thế này cơ mà, còn trắng và đẹp hơn hồi ở nhà nữa ấy chứ.”
Hà Hiểu Vân hơi ngượng: “Chị dâu cứ chỉ giỏi trêu em thôi.”
Phùng Thu Nguyệt vờ kêu oan: “Chị nói thật mà, không tin em hỏi mẹ xem, có phải Hiểu Vân ngày càng đẹp ra không mẹ?”
Vương Xuân Hoa mỉm cười: “Đẹp, hai đứa đứa nào cũng đẹp cả.”
“Ai đẹp thế?” Ngoài cửa vang lên giọng của bà thím Trương.
Hà Hiểu Vân quay đầu lại chào: “Thím Trương sang chơi ạ.”
Thím Trương cười hì hì bảo: “Sáng nay tôi đang ở nhà thì Tiểu Hàng đột nhiên chạy vào, làm tôi giật cả mình. Hơn nửa năm không gặp, thằng bé lớn hẳn lên.”
Bà lại nhìn kỹ Hà Hiểu Vân, vừa nhìn vừa gật đầu: “Tôi thấy Hiểu Vân cũng thay đổi nhiều đấy, ra dáng người thành phố rồi.”
“Người thành phố gì đâu thím, cháu vẫn là người Thanh Thủy Hà mình thôi ạ.” Hà Hiểu Vân đứng dậy lấy ghế mời bà ngồi.
“Kiến Vĩ không có nhà à?”
“Anh ấy đang nghỉ ngơi trong phòng ạ, tối qua đi xe cả đêm anh ấy không ngủ được.” Hà Hiểu Vân hất hàm về phía phòng mình.
“Hai đứa về một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì.” Thím Trương cảm thán.
Vương Xuân Hoa mang đậu vào bếp, lúc trở ra tay cầm một nắm kẹo: “Sao Diễm Diễm không sang cùng hả chị?”
Thím Trương đùa: “Sao, cháu tôi không sang là chị không cho tôi kẹo à?”
Vương Xuân Hoa nhét kẹo vào tay bà, cười mắng: “Ai mà dám không cho, tôi còn sợ chị dỡ cả nhà tôi đi ấy chứ!”
“Biết thế là tốt!” Thím Trương cười đáp.
Hà Hiểu Vân và Phùng Thu Nguyệt nghe mà cười không ngớt.
Đang nói chuyện thì Ngụy Kiến Hoa đút tay túi quần, lững thững đi vào, miệng còn huýt sáo.
Vừa thấy cậu ta, Vương Xuân Hoa đã bực mình: “Còn biết đường về cơ à? Mai mẹ may cho con cái túi vải, con đi ăn xin luôn đi cho rồi, đỡ phải ngày nào cũng chạy rông ngoài đường.”
Ngụy Kiến Hoa không dám cãi lại, lầm bầm gì đó trong miệng. Thấy Hà Hiểu Vân cũng ở đó, mắt cậu sáng lên: “Chị dâu hai với anh hai về rồi ạ?”
Hà Hiểu Vân cười bảo: “Về được một lúc rồi, chú đi đâu về thế?”
Nàng chỉ thuận miệng hỏi, nhưng Ngụy Kiến Hoa lại ấp úng mãi không nói nên lời, rồi lảng sang chuyện khác: “Anh hai đang ở trong phòng ạ? Em vào tìm anh ấy.” Nói xong là lủi mất.
“Cứ lén lén lút lút, chẳng biết làm cái trò gì.” Vương Xuân Hoa bực bội, rồi quay sang bảo thím Trương: “Chuyện cô gái hôm nọ chị nhắc ấy, nhà người ta có ý kiến gì không? Nếu thấy hợp thì tôi muốn cho hai đứa gặp mặt một lần.”
Thím Trương bảo: “Chị đừng có vội, nhà chị tìm con dâu thì đương nhiên muốn nhanh, nhưng nhà người ta gả con gái thì phải cân nhắc kỹ chứ. Vả lại Kiến Hoa vẫn còn trẻ, chị cũng đâu có thiếu cháu bế đâu mà giục cuống lên thế?”
Vương Xuân Hoa thở dài: “Cũng tại nó chẳng chịu ổn định gì cả, bảo là trẻ nhưng cũng hai mươi rồi, ngày nào cũng như đứa trẻ con ấy, không tìm ai kìm nó lại, tôi sợ sớm muộn gì nó cũng đàn đúm với đám du thủ du thực mất.”
“Yên tâm đi, Kiến Hoa là đứa trẻ ngoan, không có chuyện đó đâu.” Thím Trương khuyên nhủ.
Nói thêm vài câu, bà về nhà nấu cơm trưa, Hà Hiểu Vân và mọi người cũng vào bếp.
Nấu xong cơm, Hà Hiểu Vân định đi gọi Ngụy Viễn Hàng dậy. Thấy Ngụy Kiến Hoa ở sân, nhớ đến chuyện Vương Xuân Hoa đang đau đầu, nàng liền trêu: “Mẹ định giới thiệu bạn gái cho chú đấy, chú đã gặp cô ấy chưa, có xinh không?”
Ngụy Kiến Hoa nghe xong liền mếu máo: “Chị dâu hai, sao ngay cả chị cũng nói chuyện này thế, chị rõ ràng biết mà—”
Cậu khựng lại, nhìn quanh một lượt rồi mới ghé sát tai nàng nói nhỏ: “Chị biết tình hình của em mà chị dâu.”
Hà Hiểu Vân nghe là hiểu ngay, cười bảo: “Được rồi, được rồi, chị đùa thôi.”
Đúng lúc Ngụy Kiến Vĩ từ trong phòng bước ra, nàng bảo: “Cơm xong rồi, hai anh em vào trước đi, để em gọi Hàng Hàng dậy.”
Nàng lách qua hai người vào phòng.
Ngoài sân, Ngụy Kiến Hoa liếc nhìn anh trai, không chắc anh có nghe thấy gì không. Đang định thử hỏi xem sao thì nghe anh hai bảo: “Sau này nói chuyện với chị dâu chú đừng có đứng sát thế.”
Nói xong, Ngụy Kiến Vĩ đi thẳng vào nhà chính.
Ngụy Kiến Hoa đứng ngây ra đó, không hiểu gì cả. Một lúc sau cậu mới phản ứng lại được, vẻ mặt như bị sét đ.á.n.h.
Anh hai có ý gì? Chẳng lẽ anh ấy nghi ngờ mình với chị dâu hai?!
Không thể nào! Ngụy Kiến Hoa gào thét trong lòng: Dù em có oai phong lẫm liệt như Võ Tòng thì anh hai anh cũng đâu có giống Võ Đại Lang đâu cơ chứ!
Tất nhiên, lời này cậu chỉ dám nói trong lòng, tuyệt đối không dám để anh hai nghe thấy.
Bữa trưa có đầy đủ mọi người, Ngụy Chấn Hưng và Ngụy Kiến Quốc cũng từ ngoài đồng về, cả nhà chín người quây quần cực kỳ náo nhiệt.
Ăn xong nghỉ ngơi một lát, Hà Hiểu Vân chuẩn bị về nhà ngoại.
Nàng đang dọn đồ trong phòng, Ngụy Viễn Hàng cứ chạy ra chạy vào, bỗng nhiên hưng phấn chạy đến trước mặt nàng reo lên: “Mẹ ơi, con bướm lại đến rồi!”
Nhớ năm ngoái tầm này cậu bé còn gọi là “hồ điệp”, giờ nói năng rõ ràng hơn rồi nhưng giọng vẫn còn hơi ngọng.
Hà Hiểu Vân ừ một tiếng: “Đừng chạy nữa con, sắp sang nhà bà ngoại khách rồi, chạy mồ hôi nhễ nhại trông xấu lắm.”
Tiểu mập mạp ưỡn n.g.ự.c bảo: “Con là nam t.ử hán, không cần đẹp đâu ạ.”
“Ai bảo con thế?” Hà Hiểu Vân cười nhạo, “Đợi sau này con lớn lên, biết ngắm các cô gái rồi thì mới biết đẹp có quan trọng không nhé.”
“Dọn xong chưa em?” Ngụy Kiến Vĩ bước vào, tay cầm một phong bì.
Hà Hiểu Vân thấy vậy liền hỏi: “Chẳng phải bảo đưa cho mẹ sao, anh lại mang về làm gì?”
Mọi năm Ngụy Kiến Vĩ về quê đều nộp phần lớn tiền lương tích góp cả năm cho Vương Xuân Hoa để lo việc trong nhà.
Lương anh tuy cao nhưng chi phí cũng nhiều, từ ăn uống, trang phục đến đồ dùng hàng ngày. Anh lại hào phóng, hay giúp đỡ chiến hữu nên tiền dư lại cũng chẳng bao nhiêu.
Năm ngoái Hà Hiểu Vân tùy quân, tuy thêm hai miệng ăn nhưng vì tự nấu nướng, quần áo hỏng cũng có người khâu vá, Hà Hiểu Vân lại còn lập sổ sách chi tiêu rõ ràng, nên năm nay tiền dư lại chẳng kém gì mọi năm.
Phần 41
