Xuyên Thành Lão Thái Thái Trong Niên Đại Văn - Chương 52: Dáng Người Cũng Tàm Tạm
Cập nhật lúc: 27/01/2026 20:40
Liên tiếp hai ngày thời tiết đẹp, trong đội bắt đầu cấy mạ.
Phần lớn người nhà họ Ngụy đều ra đồng, chỉ còn lại Hà Hiểu Vân và Phùng Thu Nguyệt ở nhà nấu cơm, cho heo ăn và trông trẻ.
Hôm qua Ngụy Kiến Vĩ đào được mấy cây măng trong rừng trúc sau nhà. Măng mùa này vừa ngọt, vừa giòn, dù là hầm thịt hay nấu canh đều rất đưa cơm.
Hai người đang bóc vỏ măng ngoài sân, Ngụy Viễn Hàng ngồi xổm chơi bên cạnh, trong phòng bỗng truyền đến tiếng khóc của trẻ con mới ngủ dậy. Phùng Thu Nguyệt vừa lớn tiếng dỗ dành, vừa vội vàng rửa tay chạy về phòng.
Không lâu sau, chị bế con ra. Bé con tuy đã nín khóc nhưng trên lông mi vẫn còn đọng nước mắt, khuôn mặt cũng hơi đỏ ửng.
Hà Hiểu Vân cười nói: “Nhìn thì ngoan thế, mà khóc lên cũng dữ thật đấy.”
“Thế này còn đỡ đấy,” Phùng Thu Nguyệt nói, “Lúc này nó không đói bụng, chứ lúc đói nó khóc mới gọi là dữ, tiếng nọ nối tiếng kia, cứ như đi đòi nợ ấy. Anh cả của em bảo con bé người thì nhỏ mà khóc như pháo, sớm biết thế đã đặt tên là Tiểu Pháo rồi.”
“Anh cả cũng hài hước thật.” Hà Hiểu Vân vui vẻ nói.
Cơm trưa nấu xong, nàng mang ra đầu ruộng. Ngụy Chấn Hưng và mấy người khác từ dưới ruộng lên, ngồi ăn cơm dưới bóng cây. Ngụy Kiến Vĩ vẫn chưa cấy xong hàng mạ của mình nên còn ở lại phía sau.
“Ở nhà không có chuyện gì chứ?” Vương Xuân Hoa hỏi nàng.
Hà Hiểu Vân nói: “Không có gì ạ, chỉ là ba con gà mái nhà mình đều đẻ trứng, trong đó có một quả là Hàng Hàng tìm thấy trong đống củi ở sân sau, làm nó mừng quýnh lên.”
Vương Xuân Hoa liền cười nói: “Thế thì phải luộc trứng cho nó ăn, đó là công lao của nó mà.”
“Vậy thì cái đuôi của nó lại càng vểnh lên tận trời mất.” Hà Hiểu Vân lắc đầu cười nói.
Đang nói chuyện thì Ngụy Kiến Vĩ rửa tay ở mương nước rồi cũng đi tới.
Hà Hiểu Vân đưa bát đũa cho anh, thấy mồ hôi trên trán anh lăn dài, liền hỏi: “Có nóng lắm không?”
“Cũng tàm tạm, em ăn chưa?”
“Em ăn ở nhà rồi.”
Mấy người khác ăn xong trước, đến nghỉ ngơi dưới một gốc cây lớn hơn, tiện thể trò chuyện với người khác, bên này chỉ còn lại hai người họ.
“Buổi chiều có cần nấu ít chè đậu xanh không?” Hà Hiểu Vân hỏi anh.
Bây giờ nhiệt độ tuy chưa cao lắm, nhưng cả ngày phơi nắng ngoài trời cũng rất nóng.
Ngụy Kiến Vĩ lắc đầu: “Uống nước là được rồi.”
Ở trong quân đội, anh thường xuyên phải huấn luyện dưới trời nắng gắt mùa hè, chút nhiệt độ này đối với anh thật sự không đáng là gì. Ngay cả Vương Xuân Hoa và những người khác, thường xuyên làm đồng cũng đã quen rồi.
Anh vắt một chiếc khăn mặt trên cổ, vừa mới nhúng nước ở mương nên vẫn còn ướt sũng, cứ thế khoác lên người, áo cũng bị thấm ướt, dính sát vào cơ thể.
Hà Hiểu Vân thấy vậy, không nhịn được nói: “Anh đừng tham mát, cẩn thận cảm lạnh đấy.”
Ngụy Kiến Vĩ cúi đầu nhìn, không mấy để tâm: “Không sao, phần lớn là mồ hôi thôi.”
“Thế thì nên cởi áo ra phơi một chút, bây giờ gió lớn lại có nắng, một lát là khô ngay.”
Nghe vậy, Ngụy Kiến Vĩ nhìn nàng, trong mắt mang theo ý cười: “Anh sợ cởi ra, em không dám nhìn anh.”
Hà Hiểu Vân cố ý “xì” một tiếng: “Có gì mà không dám nhìn? Em là người chưa từng trải sự đời chắc?”
Nếu là một năm trước, anh nói câu này, tám phần là nàng sẽ đỏ mặt tim đập. Nhưng bây giờ, nàng tự cho là đã trải qua sóng to gió lớn, đến bộ dạng không mảnh vải che thân của đối phương cũng đã thấy qua, cởi cái áo thì có gì mà phải sợ?
Ngụy Kiến Vĩ hơi nhướng mày, quả thực đặt bát xuống, cởi áo ra, vừa cởi vừa nhìn nàng.
Hà Hiểu Vân ưỡn thẳng lưng nhìn anh, cố gắng kiềm chế bản thân, không để ánh mắt liếc xuống những múi cơ đẹp đẽ của anh.
Nói thật, tuy cái gì cần xem đều đã xem qua, nhưng đó là vào buổi tối, không bật đèn. Bây giờ là ban ngày ban mặt, lại ở gần như vậy, sự tác động vẫn rất lớn, nàng gần như có thể cảm nhận được mồ hôi và hơi nóng bốc lên từ người anh.
Chỉ là đã lỡ mạnh miệng rồi, dù tác động có lớn đến đâu cũng chỉ có thể cố tỏ ra như không có chuyện gì.
Ngụy Kiến Vĩ cười một tiếng, dường như đã nhìn thấu bộ dạng miệng hùm gan sứa của nàng, cuối cùng không nhìn nàng nữa, tiện tay vắt áo lên cành cây, bưng bát lên ăn cơm tiếp.
Hà Hiểu Vân thầm thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rất nhanh, nàng phát hiện ánh mắt mình có chút không nghe lời, lúc thì liếc đến cơ bắp cánh tay phập phồng theo động tác của anh, lúc lại lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c cường tráng đẫm mồ hôi, hơn nữa còn có xu hướng muốn nhìn xuống tiếp.
Nàng tự vỗ vào đầu mình, cố gắng làm cho ý chí kiên định hơn một chút, đừng bị chút sắc đẹp này mê hoặc, nhưng hiệu quả không rõ ràng lắm.
Trước kia nàng cũng từng xem ảnh của các cao thủ thể hình, so với họ, cơ bắp của Ngụy Kiến Vĩ trông nuột nà và đẹp hơn, lại tràn đầy cảm giác sức mạnh và sự bùng nổ, hơn nữa còn đang ở ngay trước mắt mình, thật sự là không xem thì phí quá.
Nàng liếc một cái, hai cái, ba cái, rồi ánh mắt dời lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của người đang bị nhìn.
“Đẹp không?” Ngụy Kiến Vĩ hỏi.
Hà Hiểu Vân bình tĩnh dời mắt đi, nói: “Cũng tàm tạm.”
“Tàm tạm?” Ngụy Kiến Vĩ nhẩm lại hai chữ này trong miệng, sau đó gật đầu ra vẻ nghiêm túc: “Xem ra anh còn phải tiếp tục cố gắng, mới có thể được khen là không tồi và rất tốt, đúng không?”
“Anh biết là tốt rồi.” Hà Hiểu Vân vịt c.h.ế.t còn già mồm, rồi chuyển chủ đề: “Mau ăn đi, em còn phải về rửa bát.”
Chạng vạng, mọi người trong nhà lục tục từ ngoài đồng trở về. Vừa về đến nhà, Ngụy Viễn Hàng đã hăm hở khoe công với họ: “Bà nội, hôm nay con tìm được một quả trứng đó!”
“Thật hả?” Vương Xuân Hoa giả vờ kinh ngạc: “Tiểu Hàng giỏi quá.”
Ngụy Viễn Hàng gật đầu lia lịa: “Thật ạ, thật ạ! Ngày mai con còn muốn đi tìm nữa.”
“Được, tìm được rồi thì bảo mẹ con nấu cho con ăn.”
“Thích quá đi!” Cậu bé reo hò.
Hà Hiểu Vân xoa đầu con, nói: “Ông bà nội rất vất vả, đừng quấn lấy ông bà nữa, đi chơi với em gái đi.”
