Xuyên Thành Mẹ Chồng: Bà Đây Chỉ Muốn Làm Phú Bà Nông Môn! - Chương 82: Đón Năm Mới, Bận Rộn Rộn Ràng

Cập nhật lúc: 12/04/2026 07:10

Xem xong, hai huynh đệ về nói với Thẩm Chiêu rằng đồ đạc bên đó chẳng còn gì cả, xem ra Triệu thị quả thực đã bán sạch những gì có thể bán được rồi.

"Được rồi, ngày mai qua đó dọn dẹp chút. Đợi qua năm, sau khi bận rộn xong việc đồng áng, chuẩn bị xây nhà thì chúng ta sẽ chuyển sang." Thẩm Chiêu nói.

Hai huynh đệ vâng lời.

Sau hơn một tháng tĩnh dưỡng, vết thương của hai huynh đệ đã lành, giờ lại hoạt bát khỏe mạnh. Thẩm Chiêu không định sau này để họ đi làm công khổ sai nữa. Lần trước đi một người chỉ kiếm được hơn một lượng bạc nhưng lại mang thương tích đầy mình về, khiến Thẩm Chiêu có chút sợ hãi.

Ngày ba mươi Tết, cả nhà dậy sớm chuẩn bị.

Ba huynh đệ sau khi thức dậy mang theo hai món rau xào mà Thẩm Chiêu đã dậy sớm chuẩn bị, thêm hai đĩa điểm tâm, một bình rượu, cùng nhau đi ra mộ thắp nhang cho phụ thân.

Ba huynh đệ lầm rầm khấn vái, kể về những thay đổi của gia đình trong một năm qua, nói cho phụ thân họ biết đại cừu đã báo được rồi, những kẻ từng hại ông đều đã bị bắt.

Cuối cùng, ngay cả Giả Đỉnh và Dương Húc Đông, hai kẻ đồng phạm của Mạnh Thịnh, cũng bị phán mười năm tù giam.

Tuy bọn họ không trực tiếp ra tay với phụ thân nhưng cũng bị Mạnh Thịnh mua chuộc, cố ý tách đi riêng với phụ thân họ.

Họ còn nói với phụ thân rằng hiện giờ mẫu thân đã phấn chấn trở lại, bắt đầu kinh doanh trên trấn, mấy tháng trước Tết đã kiếm được mấy chục lượng bạc.

Kim Trụ nói, ba huynh đệ họ có đi làm công hai năm cũng chẳng kiếm được nhiều tiền như thế.

Họ còn dặn dò phụ thân hãy yên tâm về gia đình, gặp cơ hội đầu t.h.a.i thì hãy mau ch.óng đi đầu t.h.a.i đi, đừng lưu luyến nhà cửa, cũng đừng lo lắng cho mẫu thân nữa.

Điều ba huynh đệ thắc mắc nhất chính là lúc sáng đi, Thẩm Chiêu đưa cho họ một chiếc lược gỗ, bảo họ chôn bên cạnh nấm mộ của phụ thân, nói rằng coi như mẫu thân đang ở bên cạnh bầu bạn với phụ thân.

Tuy không biết vì sao mẫu thân lại bảo làm vậy nhưng ba huynh đệ vẫn làm theo.

Thẩm Chiêu cũng không giải thích cho họ, chỉ bảo họ cứ làm như vậy là được.

Lúc nói chuyện, nàng dùng từ "mẫu thân của các con" chứ không dùng một chữ "ta", nhưng ba huynh đệ không nhận ra điểm khác lạ.

Bởi vì chiếc lược gỗ đó là do Thịnh Lão Ngũ tự tay làm cho thê t.ử khi nguyên chủ sinh hạ con trai trưởng Kim Trụ. Tuy tay nghề có chút thô sơ nhưng chiếc lược đó nguyên chủ đã dùng cả đời.

Sau khi Thẩm Chiêu đến, nàng không dùng nữa, lúc này đem chôn bên mộ Thịnh Lão Ngũ, cũng coi như cho phu thê họ được hợp táng.

Ba huynh đệ về nhà, ăn xong bữa sáng là bắt đầu làm việc.

Kim Trụ đi tưới nước, quét dọn sân vườn.

Ngân Trụ dùng vải rách lau sạch tường cạnh các cửa ra vào, chuẩn bị lát nữa dán câu đối.

Bảo Trụ thì chạy đi gánh nước hết chuyến này đến chuyến khác. Mấy ngày nay trong nhà giặt giũ nhiều nên khá tốn nước.

Hứa thị vẫn phụ trách trông nom bọn trẻ, việc nhà nàng ta hầu như không đụng tay, nhiều nhất là dọn dẹp phòng của mình cho sạch sẽ.

Thẩm Chiêu cũng không trách nàng ta, dù sao nàng ta còn có hài nhi chưa biết đi, bên cạnh không thể thiếu người, cần có người luôn túc trực trông nom.

Lưu thị và Bạch thị ở trong bếp cùng Thẩm Chiêu chuẩn bị cơm nước cho ngày hôm nay.

Bữa sáng họ ăn đơn giản, là mì trắng thịt băm.

Bữa trưa sẽ chuẩn bị thịnh soạn hơn, có tám bát lớn hấp xửng, Thẩm Chiêu còn xào thêm mấy món. Đồ nguội có tai heo, giò heo, giá đỗ trộn và củ cải thái sợi trộn. Món chính có màn thầu, cơm, bánh đậu và bánh gạo vàng.

Thẩm Chiêu dự định bữa trưa đêm giao thừa này vẫn sẽ vô cùng phong phú.

Một ngày ăn ba bữa, bữa trưa là thịnh soạn nhất.

Bảo Quyên nhóm lửa trên bếp ngoài sân đang nấu hồ dán, chuẩn bị lát nữa dùng để dán câu đối.

Ngoại trừ Thịnh Tài chưa biết chạy, những đứa trẻ biết chạy biết nhảy khác sáng sớm đã mặc quần áo mới, tung tăng chạy nhảy chơi đùa trong sân vô cùng vui vẻ.

Vào lúc này, điều người ta mong đợi nhất chính là đón năm mới.

Ngày Tết này, những người bận rộn cũng được nghỉ ngơi, những món thịt thường ngày không được ăn thì giờ cũng được ăn, quần áo mới ngày thường cha nương không cho mặc giờ cũng được khoác lên người. Vui sướng nhất chính là những đứa trẻ vô tư lự.

Khi Thẩm Chiêu rảnh rỗi bước ra sân xem xét, nhìn thấy đám trẻ đang vui đùa, trong lòng nàng cũng vô cùng vui vẻ.

Tựa vào bức tường cạnh nhà bếp, nhìn đám nhi t.ử và tôn nhi, Thẩm Chiêu chợt nhớ đến sự ngỡ ngàng và lúng túng khi mình mới đến nơi này. Khi đó, chẳng có thời gian để nàng kịp thích nghi, những chuyện rắc rối trong nhà đã ép nàng phải lập tức đảm đương trọng trách, hoàn thành việc chuyển đổi thân phận từ một cô nương chưa từng trải qua tình ái thành một vị tổ mẫu.

Trải qua những chuyện trong mấy tháng nay, nàng cảm thấy cuộc sống thế này dường như cũng không tệ. Nàng chẳng cần lo lắng sẽ bị ai quấy rối, bởi lẽ người ngoài gặp nàng, nếu không gọi là Thẩm thẩm, thì cũng gọi là Thịnh gia Lão phu nhân, Thịnh gia Lão thái thái, hoặc không thì là Thẩm phu nhân.

Phải nói rằng, với thân phận như thế, nàng muốn ra ngoài làm chút việc gì ở thế giới này cũng đều rất thuận tiện.

Ngày mai là khởi đầu của một năm mới, nàng cũng muốn cho bản thân một sự bắt đầu mới mẻ.

Mấy tháng qua, nàng đại khái đã đúc kết được một số tâm đắc về quy tắc của thế giới này. Sang năm, nàng định sẽ bắt đầu trổ hết tài năng.

Nay mấy đứa trẻ đều rất hiếu thuận, cũng đã hiểu chuyện hơn nhiều. Nhờ có màn răn đe Kim Trụ vào ngày nàng mới đến cùng việc để mắt đốc thúc mỗi ngày, bọn chúng cũng không dám ra ngoài gây chuyện nữa.

Nàng hy vọng sang năm sẽ giúp sự nghiệp của ba huynh đệ bọn chúng ổn định. Chậm nhất là ba năm nữa, sau khi đã thu xếp ổn thỏa việc nhà, nàng muốn ra ngoài đi ngao du đây đó.

Nghĩ đến việc sau này đi du lịch sẽ có bạn đồng hành, Thẩm Chiêu khẽ cười. Ừm, cũng được, có một người bạn đồng hành đến từ cùng một thế giới, thật sự rất tốt.

Cả nhà bận rộn suốt cả buổi sáng, sân vườn trở nên sạch sành sanh. Sau khi dán lên những câu đối xuân đỏ thắm, sân nhỏ cũ kỹ này lập tức tăng thêm không ít sắc thái tươi vui.

Họ bày biện cơm canh trong phòng của Thẩm Chiêu. Gian phòng của nàng được coi là rộng rãi hơn cả, dưới đất bày một bàn, trên giường sưởi cũng đặt một bàn nhỏ, mọi người náo nhiệt cùng ăn bữa cơm tất niên.

Thông qua việc Thẩm Chiêu cải thiện bữa ăn trong mấy tháng qua, dạ dày của mỗi người trong nhà đều đã được điều dưỡng tốt. Cho nên hôm nay, dù có nhiều món ngon, mọi người có ăn nhiều thịt hơn một chút thì cũng không lo bị đau bụng.

Cùng lắm chỉ là ăn quá no, sau bữa cơm đi lại vận động nhiều một chút để không bị tích thực là được.

Sau bữa ăn, đám trẻ tuổi thu dọn đi rửa bát đũa, để Thẩm Chiêu nghỉ ngơi thêm một lát. Nương đã bận rộn suốt cả buổi trưa, bọn họ đều biết chắc chắn nàng đã mệt rồi.

Thẩm Chiêu cũng không tranh việc với bọn họ. Sau này cái gia đình này đều dựa vào lớp trẻ, nên để bọn họ học cách làm thì phải làm, nàng cũng nên học cách lười biếng một chút, nhường không gian cho bọn họ luyện tập.

Nghĩ đoạn, Thẩm Chiêu mỉm cười lấy ra các loại kẹo, mứt hoa quả, hạt dưa, hạt khô. Nàng lại bảo Bảo Trụ mang ra một xấp mâm tre đã chuẩn bị từ trước, chia cho mỗi gian phòng của các nhi t.ử một mâm, rồi để Bảo Trụ đưa Thịnh Lan, Thịnh Cương cùng vài người khác mang đồ đến từng phòng.

Trong phòng của Thẩm Chiêu và Bảo Quyên cũng bày một mâm tre nhỏ.

Sau đó, Thẩm Chiêu tựa lưng vào chiếc gối lớn, gác chân lên, bắt đầu ăn đồ ăn vặt và toan tính một số chuyện.

Cái mâm tre đựng đồ ăn vặt đại khái là như thế này, cũng có thể không có quai xách.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.