Xuyên Thành Mẹ Chồng Mang Cả Nhà Đổi Đời - Chương 292: Ba Người Nhà Họ Bạch
Cập nhật lúc: 19/04/2026 22:58
Lời từ chối vừa ra đến cổ họng Dương lão tam đã bị chặn lại, không sao mở miệng được nữa.
Dương Tam Thiết cười cười: “Vậy thì cùng đi, mang cả Lai Quý theo, để nó có bạn với Phú Quý.”
Sau khi giải quyết xong vấn đề ở nhà cũ, ba anh em Dương Nhị Đản trên đường về nhà đều mang vẻ mặt nghiêm túc.
Dương Tam Thiết nói: “Không thể để chuyện anh em họ Mao tái diễn nữa.”
Dương Nhị Đản khẽ gật đầu: “Tam đệ có cao kiến gì không?”
“Chúng ta làm thế này… thế này…”
Ba anh em chụm đầu bàn bạc kế hoạch, cứ thế đi một mạch về nhà.
Cùng lúc đó, Dương lão nhị và Bạch Ngọc Nương cũng đã về đến căn nhà ở phía tây thôn.
Bạch Lão Thất và Bạch Gia Câu vẫn luôn ở nhà đợi tin, vừa rồi thấy Dương Phú Quý trở về, bọn họ còn định chặn đường hỏi chuyện, nhưng lại bị Dương Nhị Đản và Ngõa Lịch ngăn cản. Vì không biết thân phận của hai người kia nên hai cha con cũng không dám làm càn, đành phải tiếp tục kiên nhẫn chờ tin.
Bạch Ngọc Nương liếc mắt nhìn Dương lão nhị đầy oán trách, cúi đầu ủ rũ lắc đầu: “Không thành, bên nhà cũ không những không đồng ý gả Nhị Nha cho Gia Câu, mà còn bắt Phú Quý thu hết tiền bạc, văn tự nhà đất trong nhà đi rồi.”
“Cái gì?” Bạch Lão Thất bật dậy, vì quá tức giận mà giọng nói cũng trở nên ch.ói tai hơn vài phần: “Bọn họ làm vậy chẳng phải là ức h.i.ế.p người quá đáng sao! Không được! Chúng ta phải đi tìm bọn họ nói lý lẽ!”
Bạch Ngọc Nương vội vàng ngăn cản, thút thít nói: “Đại ca, huynh đừng đi, muội cũng chẳng phải người nhà họ Dương, chúng ta lấy tư cách gì mà đi đòi công đạo?”
Bạch Lão Thất chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, chọc mạnh vào đầu Bạch Ngọc Nương: “Mày ngu à? Dương Đấu đã chuộc thân cho mày, mày chính là người nhà họ Dương, chỉ thiếu nước vào gia phả thôi, chuyện của Dương Đấu sao lại không liên quan đến mày? Bọn họ lấy hết bạc đi rồi thì các người sống thế nào? Uống gió Tây Bắc mà sống à?”
Bạch Ngọc Nương vẫn cứ khóc.
Bạch Lão Thất thấy Dương lão nhị không có động tĩnh gì, trong lòng càng thêm bất mãn, đi qua ngồi xuống đối diện hắn: “Dương Đấu, muội t.ử này của ta tuy từng ở thanh lâu, nhưng đó cũng là vạn bất đắc dĩ, không phải nó tự nguyện. Ngươi xem, ngươi đã thành người què mà muội t.ử ta cũng không chê bai ngươi, ngươi nỡ lòng nào để nó chịu khổ chịu tội với ngươi sao?”
Dương lão nhị ấp úng nhìn Bạch Ngọc Nương, hai tay luống cuống xoa vào nhau: “Ta… ta đương nhiên là không nỡ để Bạch Ngọc Nương chịu khổ theo ta, chỉ là bây giờ đồ đạc trong nhà đã vào tay cha ta rồi, ông ấy là người có tính nói một không hai, ta cũng hết cách a!”
“Ngươi đúng là vô dụng!” Bạch Lão Thất không hề che giấu sự ghét bỏ đối với Dương lão nhị, vì trong lòng đang kìm nén cơn giận, càng nghĩ càng thấy không thoải mái: “Nếu ngươi thật sự không nuôi nổi muội t.ử ta thì ta sẽ đưa nó đi, không thể để nó chịu khổ cùng ngươi được!”
Lần này Dương lão nhị không chịu: “Đại ca, Ngọc Nương là do ta bỏ tiền ra chuộc về, sao huynh có thể đưa đi?”
Bạch Lão Thất thẹn quá hóa giận: “Hừ! Muội t.ử của ta thì ta đưa đi, ngươi làm gì được ta?”
Bạch Gia Câu ở bên cạnh cũng đứng dậy, hai gã đàn ông to lớn nhìn Dương lão nhị chằm chằm đầy đe dọa.
Dương lão nhị quả thực hết cách, vội vàng nhìn sang Bạch Ngọc Nương: “Ngọc Nương, nàng là do ta chuộc về, nàng mau nói gì đi chứ!”
Bạch Ngọc Nương chỉ ngồi một bên khóc, cạy miệng cũng không nói được nửa lời.
Cha con Bạch Lão Thất đắc ý vô cùng, vì không chiếm được lợi lộc gì từ Dương lão nhị nên hai người cũng chẳng muốn giả vờ nữa, bày ra bộ dáng phản khách vi chủ, sai bảo Bạch Ngọc Nương làm cái này cái kia hầu hạ hai cha con bọn họ.
Phương Mộc Chu sống ngay vách bên cạnh, chỉ cần hơi dỏng tai lên là nghe thấy những tiếng c.h.ử.i bới ầm ĩ đó, không khỏi nhíu mày nhìn Dương Đại Nha: “Không quản sao?”
Dương Đại Nha đang gấp quần áo cho con, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên: “Không cần quản ông ta, là ông ta tự chuốc lấy.”
Phương Mộc Chu ngẩn người: “Bà nương, dù sao ông ấy cũng là cha ruột của nàng, cho dù nàng có giận thế nào cũng không thể trơ mắt nhìn ông ấy bị người ta bắt nạt chứ!”
Dương Đại Nha khựng lại, cuối cùng cũng quay đầu nhìn hắn.
Phương Mộc Chu còn tưởng Dương Đại Nha sẽ bảo hắn sang bên cạnh xem thử, kết quả Dương Đại Nha lại nghiêm túc nói: “Chàng nói có lý, chúng ta không thể trơ mắt đứng nhìn, vậy thì mắt không thấy tâm không phiền. Đúng lúc a nãi và tam thẩm bọn họ phải đưa bọn trẻ đi phủ thành, nhà cũ không có người trông coi cũng không ổn, chúng ta dọn qua đó ở một thời gian đi, dù sao vụ xuân cũng qua rồi, bên này việc không nhiều.”
Phương Mộc Chu ngớ người, ngẩn ra nửa ngày mới hoàn hồn, nuốt nước bọt cái ực, không dám khuyên nữa.
Sáng sớm hôm sau, Phương Mộc Chu dậy làm việc thì thấy Dương Đại Nha đã thu dọn mấy tay nải lớn mở cửa đi ra, vội vàng chạy tới đỡ một tay: “Bà nương, chúng ta chuyển nhà thật à?”
“Nếu không chàng tưởng thiếp nói đùa sao?” Dương Đại Nha đầy người oán khí, Phương Mộc Chu hoàn toàn câm nín.
Dương lão nhị trải qua chuyện tối qua, đối với cha con Bạch Lão Thất cũng có ý kiến, một chút cũng không muốn bọn họ ở lại trong nhà, nhưng vì hai người mới đến chưa được hai ngày, hắn cũng không tiện đuổi người, chỉ đành nhịn xuống, sáng sớm tinh mơ đã ra ngoài làm việc.
Bạch Lão Thất thì nhân lúc Dương lão nhị chưa ra ngoài lại bắt đầu giở trò: “Ngọc Nương, hầm thịt kho tàu cho ông đây, ông đây muốn ăn thịt!”
Bạch Ngọc Nương mím c.h.ặ.t môi nhìn Dương lão nhị, vẻ mặt cầu xin: “Phu quân, đại ca thiếp nói muốn ăn thịt kho tàu, làm sao bây giờ?”
Dương lão nhị sắc mặt âm trầm: “Nhà ta bây giờ tình cảnh thế này, có gì ăn nấy.”
Bạch Ngọc Nương không vui: “Bọn họ đến nương nhờ chúng ta, chúng ta còn chưa chắc đã giúp được gì, nay lại ngay cả miếng thịt cũng không cho được, đại ca thiếp chắc chắn lại làm ầm ĩ lên cho xem.”
Dương lão nhị không nhịn được nhíu mày: “Bọn họ cũng đến hai ngày rồi, việc trong nhà cũng phải làm, cũng đến lúc nên về rồi.”
Bạch Ngọc Nương lập tức ngỡ ngàng, giọng nói cũng cao lên vài phần: “Phu quân! Đại ca và cháu trai thiếp chính vì ở quê không sống nổi nữa mới đến tìm thiếp, chàng muốn đuổi bọn họ đi sao? Bọn họ đi rồi thì biết đi đâu? Sao chàng có thể nhẫn tâm như vậy?”
Dương lão nhị không hiểu: “Chân ta thế này còn có thể nuôi gia đình, bọn họ tay chân lành lặn thì có gì mà không sống nổi? Ngọc Nương, trước đây khi nàng ở thanh lâu, chẳng lẽ bọn họ không sống nổi cũng đến thanh lâu nương nhờ nàng?”
Bạch Ngọc Nương bị hỏi cứng họng, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, che mặt khóc thầm: “Thiếp biết bọn họ đến đây gây cho chàng nhiều phiền toái, nhưng thiếp chỉ còn hai người thân này thôi, nếu thiếp không giúp bọn họ thì bọn họ thật sự không còn nhà để về nữa. Phu quân, cầu xin chàng thương xót bọn họ, thu lưu bọn họ một thời gian đi!”
Dương lão nhị vẫn không mấy tình nguyện: “Nhà ta không nuôi nổi nhiều người như vậy, cũng hết tiền rồi, ta vốn định bảo nàng cùng ta đến xưởng làm việc, ít nhất ở bên đó còn có miếng ăn, không tốn lương thực trong nhà.”
“Chàng bảo thiếp đi đóng gạch mộc?” Bạch Ngọc Nương như nghe thấy chuyện gì không thể tin nổi.
Dương lão nhị có chút khó xử: “Những cái này đều là tạm thời, đợi cha nương ta nguôi giận ta sẽ khuyên nhủ họ, còn có Đại Nha Nhị Nha bọn nó nữa, đợi chuyện này qua đi ta sẽ đi đòi lại bạc.”
Bạch Ngọc Nương từ từ rũ mắt xuống, đưa ánh mắt về phía sân nhà bên cạnh: “Đại Nha không phải là con gái chàng sao? Nhà ta đã hết lương thực rồi, nó làm con gái chẳng lẽ không nên giúp đỡ một tay?”
Nói gì thì nói, cô ta cũng sẽ không đi làm việc chân tay, cô ta chỉ biết hầu hạ người khác.
Dương lão nhị không vui lắc đầu: “Con bé đó đang lúc nóng giận, tính tình lại bướng bỉnh, nói cũng vô dụng.”
“Choang” một tiếng, cái bát sành trong tay Bạch Ngọc Nương trượt tay rơi xuống, may mà không vỡ.
Cô ta vẻ mặt áy náy: “Phu quân, xin lỗi, thiếp ngay cả cái bát cũng cầm không xong, chỉ biết thêm phiền cho chàng, đến xưởng cũng là làm mất mặt chàng, hay là thiếp đi thì hơn! Đỡ để cả nhà các người vì thiếp mà náo loạn không vui.”
