Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 138: Đời Như Một Vở Kịch, Đều Nhờ Vào Diễn Xuất

Cập nhật lúc: 01/01/2026 05:25

“Không thành vấn đề, cứ theo lời sư huynh đi.”

Tôn Viễn gật đầu, sau đó xoay người, híp mắt cười nhìn Hoắc Vô Thương ở bên cạnh: “Hoắc huynh, hôm nay có muốn cược không?”

“Không cược.”

Hoắc Vô Thương mang gương mặt lạnh như tiền, không chút cảm xúc ném ra hai chữ. Tiên Kiếm Tông không giống thành Đan Vương, không thể tùy tiện lấy ra nhiều linh thạch đến thế. Hơn nữa hắn cũng đã nhận ra, Tôn Viễn này chơi đùa Điền Mãnh chẳng khác nào chơi đùa đứa cháu nhỏ. Y nhìn bề ngoài có vẻ không có tính công kích, thực chất tâm cơ thâm trầm lại còn hiểm độc, chỉ chờ chực tính kế linh thạch trong túi Điền Mãnh.

Hắn đã chịu thiệt một lần vào ngày hôm qua, hôm nay tuyệt đối không mắc lừa nữa. Thế nhưng Điền Mãnh tại sao hôm nay lại thề thốt tự tin đến vậy? Hoắc Vô Thương quan sát một lát, ánh mắt chợt lóe lên, thầm nghĩ thật thú vị. Hôm nay phải xem thử ai mới là kẻ cao tay hơn rồi.

Tôn Viễn cười nhạt không nói gì, ngược lại là Điền Mãnh phản ứng vô cùng kịch liệt: “Ván cược của hai ta, đệ gọi hắn làm gì?” Hắn ta vốn chẳng muốn đưa Hoắc Vô Thương theo để cùng thắng linh thạch.

“Hoắc huynh chẳng phải đã không đồng ý đó sao? Điền sư huynh, không cần vội vã, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu.” Tôn Viễn đầy ẩn ý nói.

“Vậy sao? Nhưng ta thấy kết cục đã định rồi, tên mặt trắng Vãn Dạ kia hôm nay chắc chắn phải thua!” Điền Mãnh khẳng định chắc nịch.

Nhưng bên dưới, hắn lại đang truyền âm hỏi Ngô Khuê: “Người của ngươi đã sắp xếp ổn thỏa cả chưa? Hôm nay tuyệt đối không được thua, bằng không ngươi tự biết hậu quả đấy.”

“Điền công t.ử, ta làm việc ngài cứ yên tâm. Chỉ cần hủy được lò luyện đan của tên đó, hắn tuyệt đối không còn khả năng luyện thành đan d.ư.ợ.c!” Đôi mắt tam bạch của Ngô Khuê lóe lên tia sáng âm độc.

Lúc này, Đan Vương cùng các vị cung phụng của thành Đan Vương lần lượt có mặt. Trên đài đá xanh rộng bằng một sân bóng đá, mấy chiếc ghế gỗ đàn hương đỏ được bày biện theo thứ tự. Đan Vương tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần vẫn vô cùng quắc thước, ngồi chễm chệ ở vị trí chủ vị. Đại cung phụng và Nhị cung phụng ngồi hai bên tả hữu, Tam cung phụng và Tứ cung phụng ngồi ở vị trí kế tiếp. Những vị còn lại là thế hệ trẻ hơn, như con trai và con dâu của Đan Vương. Trong số đó, người có phẩm cấp thấp nhất cũng đeo huy chương luyện d.ư.ợ.c sư lục phẩm.

Mai Thiên Di hôm nay đảm nhận vai trò chủ trì, còn những vị ngồi trên cao kia đương nhiên là giám khảo. Khảo hạch luyện d.ư.ợ.c sư ngũ phẩm rõ ràng nghiêm ngặt hơn nhiều so với tứ phẩm trở xuống.

Mai Thiên Di sau khi hành lễ với các vị giám khảo mới quay người đối diện với đám đông. Giọng nói của tỷ ấy thanh tao dễ nghe, từng chữ đều lọt rõ vào tai mọi người: “Khảo hạch luyện d.ư.ợ.c sư ngũ phẩm sắp bắt đầu, mời chư vị cầm huy chương tứ phẩm vào trường thi.”

Lời vừa dứt, Vân Hướng Vãn cùng các luyện d.ư.ợ.c sư chuẩn bị dự thi cùng tiến vào. Sau khi giao huy chương cho người hầu kiểm tra, nàng liền đi theo sự dẫn dắt của họ tới vị trí tương ứng.

“Vãn Dạ sư huynh, muội...” Vân Miểu Miểu lời còn chưa dứt đã bị người ta gạt ra.

“Tiểu sư muội, xem ra có người không muốn chúng ta đứng cạnh nhau. Đã vậy, chúng ta cứ tách ra đi.” Vân Hướng Vãn truyền âm cho Vân Miểu Miểu, sau đó mang vẻ mặt mờ mịt nhìn ba gã nam nhân đang vây quanh mình mà lao thẳng về phía trước.

Kẻ đến không thiện nha, hèn chi tên Điền Mãnh kia hôm nay lại có vẻ tự tin đầy mình đến thế.

“Vãn Dạ sư huynh, mấy người kia trông có vẻ nhắm vào huynh, huynh nhất định phải cẩn thận.” Giọng truyền âm của Vân Miểu Miểu tràn đầy lo lắng.

“Không sao đâu, tưởng rằng bọn họ cũng chẳng dám ra tay hại mạng ta giữa thanh thiên bạch nhật thế này, cùng lắm là cản trở ta luyện đan thôi.” Vân Hướng Vãn lập tức trấn an.

“Vậy phải làm sao đây?” Vân Miểu Miểu dường như càng sốt ruột hơn.

Thực chất trong lòng nàng ta đang vui mừng khôn xiết. Cứ như thế này, nàng ta vừa thu phục được Vãn Dạ, lại vừa có thể tỏa sáng rực rỡ trong kỳ khảo hạch ngũ phẩm, hấp thụ không ít sức mạnh tín ngưỡng. Dù sao Vãn Dạ mới là mối đe dọa lớn nhất của nàng ta mà. Xem ra tên Điền Mãnh kia cũng làm được việc đấy chứ.

Không được, nàng ta phải tránh xa Vãn Dạ thêm chút nữa, nếu không một khi bị vạ lây, rất có thể sẽ ảnh hưởng đến thành tích của chính mình. Thế là Vân Hướng Vãn một bên nghe tiếng truyền âm quan tâm nồng hậu của Vân Miểu Miểu, một bên trơ mắt nhìn nàng ta bị đám đông "ép" đi càng lúc càng xa. Chớp mắt đã cách xa hơn hai mươi trượng.

Đúng là đời như một vở kịch, đều nhờ vào diễn xuất cả.

“Nhóc con, nghe nói ngươi luyện d.ư.ợ.c giỏi lắm à?” Lúc này, gã đại ca râu quai nón bên trái lên tiếng. Ánh mắt gã nhìn Vân Hướng Vãn đầy rẫy ác ý.

Vân Hướng Vãn còn chưa kịp mở lời, gã đại ca bên phải đã cướp lời: “Đạo hữu, ngươi hôm qua không thấy sao? Lò luyện Hoàng giai trung phẩm, linh d.ư.ợ.c năm trăm năm tuổi, vậy mà luyện được ngũ phẩm tam giai đan d.ư.ợ.c. Đó đâu chỉ là giỏi, quả thực là thiên tài vạn người có một.”

“Thật không ngờ, chúng ta lại có thể đứng cùng hàng với thiên tài cấp bậc này để luyện đan, quả là hạnh vận trong đời.” Một nữ t.ử diễm lệ đứng bên trái gã râu quai nón cũng cười khúc khích phụ họa.

Bốn bề thọ địch, cũng chỉ đến mức này mà thôi. Vân Hướng Vãn cứng nhắc nhếch khóe môi, khô khốc thốt ra một câu: “Chư vị đạo hữu quá khen, Vãn Dạ nào phải thiên tài gì? Chẳng qua chỉ là nhất thời vận may thôi.”

Khốn kiếp, một lần mời hẳn ba người, thế này là muốn dồn nàng vào đường cùng sao?

“Vận may của tiểu công t.ử thật khiến bọn ta ngưỡng mộ nha.” Nữ t.ử diễm lệ vừa nói vừa nháy mắt đưa tình với Vân Hướng Vãn.

“Tỷ tỷ quá lời rồi, có thể cùng chư vị đồng đài luyện đan mới là 'phúc phận ba đời' của ta đấy.” Vân Hướng Vãn bề ngoài cười hì hì, duy trì sự hòa bình có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Đáng ghét, nàng phải nghĩ cách phá cục mới được. Hay là tiên hạ thủ vi cường, làm nổ lò luyện đan của bọn họ trước?

“Khúc khích... tiểu công t.ử đúng là một người thú vị nha.” Nữ t.ử kia thầm nghĩ: Chỉ tiếc là ngươi đã đắc tội với Điền công t.ử, hôm nay lò đan này nhất định không để ngươi luyện thành đâu.

“Trên bàn trước mặt chư vị có đan phương Ngũ Phẩm Đại Hoàn Đan và linh d.ư.ợ.c cần thiết để luyện chế. Chư vị cần luyện thành trong vòng một canh giờ, kẻ thất bại giữa chừng sẽ bị loại, kẻ quá giờ cũng bị loại.”

Mai Thiên Di nói xong, tầm mắt lần lượt quét qua tất cả mọi người có mặt: “Chư vị đã rõ quy tắc lần này chưa?”

Mọi người liên tục gật đầu, tỏ ý đã nắm rõ. Mai Thiên Di đôi mày hàm tiếu, phẩy tay một cái, đồng hồ cát treo cạnh lò luyện đan khổng lồ đột nhiên đảo ngược. Thời gian bắt đầu tính.

“Vãn Dạ, ba vị luyện d.ư.ợ.c sư bên cạnh ngươi đều đang nhìn ngươi chằm chằm đầy hổ báo, lần này ngươi phải cẩn thận đấy.” Mai Thiên Di từ sớm đã chú ý đến ánh mắt không thiện của ba người kia đối với Vân Hướng Vãn, nên truyền âm nhắc nhở nàng. Tỷ ấy cũng sẽ giúp quan sát, nhưng mấu chốt nhất vẫn phải dựa vào chính bản thân nàng.

“Đa tạ Mai sư tỷ đã nhắc nhở, ta sẽ chú ý.” Vân Hướng Vãn vừa truyền âm trả lời, vừa lôi lò luyện đan của mình ra.

Dưới đài.

“Tên Vãn Dạ này đúng là ếch ngồi đáy giếng. Luyện ngũ phẩm đan d.ư.ợ.c mà vẫn dùng cái lò rác rưởi chỉ có cấp Hoàng giai trung phẩm kia.” Điền Mãnh nói đoạn, đầy ẩn ý quay sang hỏi Tôn Viễn: “Tôn sư đệ, đệ có thể dùng lò Hoàng giai trung phẩm mà luyện được ngũ phẩm đan d.ư.ợ.c không?”

Tôn Viễn vắt chéo chân: “Cái đó thì không thể.” Trong nhẫn không gian của y toàn là lò luyện đan cấp Thiên giai, sở thích lớn nhất của y chính là thu thập các loại lò cao cấp. Bảo y dùng lò cấp Hoàng để luyện đan, khác gì đang sỉ nhục y? Hơn nữa, cái thứ đó không khéo là nổ như chơi đấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.