Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 180: Ta Thích Hương Vị Của Gia Đình, Tiền Bối Có Thể Cho Ta Về Nhà Không?

Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:37

“Tiền bối là ai?” Vân Hướng Vãn ôm quyền, thận trọng hỏi.

“Bổn tọa là Thái thượng trưởng lão của Tiên Kiếm Tông, Vạn Hầu Trường Lang.”

Hắn một tay chắp sau lưng, cứ thế đứng lơ lửng dưới ánh trăng sáng tỏ, dáng vẻ phiêu miểu xuất trần, thoạt nhìn như mang theo thần tính đầy lòng từ bi.

“Cái gì? Tiên Kiếm Tông?!”

Vân Hướng Vãn biến sắc, xoay người định chạy trốn, nhưng vừa mới có động tác đã phát hiện bản thân bị định trụ tại chỗ, không thể nhúc nhích.

“Tiểu hữu, bổn tọa không muốn ra tay với ngươi, ngoan ngoãn theo ta về.”

Không muốn ra tay, vậy mà xua một bầy yêu thú tới, hại c.h.ế.t hơn hai trăm mạng người trong thôn. Vân Hướng Vãn nghiến c.h.ặ.t răng hàm, cố gắng duy trì biểu cảm không để lộ sơ hở.

“Tiền bối, ta bất quá chỉ là một kẻ Trúc Cơ nhỏ bé như kiến hôi, sao đáng để ngài đích thân ra tay bắt giữ chứ?” Nàng nặn ra một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ vẻ lễ phép.

“Thiên tài mười tám tuổi có thể luyện ra Kiếp Đan, đáng để bổn tọa đích thân ra tay.”

Vạn Hầu Trường Lang nói xong, vung tay một cái liền cuốn Vân Hướng Vãn lên một chiếc phi chu. “Cạch!” Thanh linh kiếm cũng rơi xuống chân nàng.

Vân Hướng Vãn giật mình, kinh hoàng nhìn ngó xung quanh. Nàng thấy mình đang đứng trên boong tàu, cách đó không xa có mấy tu sĩ mặc đạo bào đệ t.ử Tiên Kiếm Tông đang dùng ánh mắt đầy vẻ thích thú nhìn nàng.

“Đây chính là thiên tài luyện d.ư.ợ.c sư luyện được Kiếp Đan sao?” “Thái thượng lão tổ ra tay, lẽ nào còn sai sót được?” “Thật kỳ lạ, hắn làm sao lọt qua được hai vòng vây trước đó để tới được đây nhỉ?”

Một tu sĩ mặt đầy thịt ngang bước tới trước mặt Vân Hướng Vãn, quát lớn: “Này! Tam sư huynh của ta đang hỏi ngươi đấy? Ngươi tới đây bằng cách nào?”

Vân Hướng Vãn bị dọa cho giật thót, vừa lùi lại vừa giải thích: “Đương nhiên là huynh trưởng đưa ta tới rồi, ai ngờ các người lại còn đặt mai phục ở đây. Biết thế này, ta thà trực tiếp cùng huynh trưởng về nhà cho xong.”

Những lời phía sau giọng nàng càng lúc càng nhỏ, rõ ràng là đang vô cùng hối hận.

“Ha ha ha... đúng là đồ ngu, lại vì một lũ kiến hôi mà tự chui đầu vào lưới.” Đệ t.ử Tiên Kiếm Tông cười nhạo Vân Hướng Vãn một cách không kiêng dè.

Vân Hướng Vãn chợt cười nhạt: “Trước mặt cao giai tu sĩ, các ngươi vị tất chẳng phải là một lũ kiến hôi sao. Đúng không, tiền bối?”

Nói đến đây, nàng quay sang nhìn Vạn Hầu Trường Lang. Hắn mỉm cười không nói gì, rồi quay sang dặn dò đám đại đệ t.ử: “Không được vô lễ, đây là quý khách của Tiên Kiếm Tông chúng ta.”

“Nghe thấy chưa, ta là quý khách đấy.”

Vân Hướng Vãn khoanh tay trước n.g.ự.c, dường như đã tìm được chỗ dựa mà trở nên hống hách: “Sau này nói chuyện với ta thì khách khí một chút, bằng không ta mà không luyện được Kiếp Đan thì đều là lỗi của các người.”

“Ngươi!” Câu nói này khiến đám đệ t.ử tức nghẹn, nhưng lại chẳng dám phản bác lời nào. Trời ạ, cái nồi đen to tướng này ai mà gánh cho nổi?

“Ồn ào.” Vạn Hầu Trường Lang liếc nhìn đám người đó cảnh cáo, rồi không thèm quay đầu lại nói với Vân Hướng Vãn: “Đi theo ta.”

Vân Hướng Vãn lẳng lặng đi theo. Vào trong khoang tàu, lối đi hai bên đều là phòng nghỉ. Vạn Hầu Trường Lang dẫn nàng thẳng lên tầng hai.

“Thích căn phòng nào có thể tùy ý lựa chọn.”

“Ta thích hương vị của gia đình, tiền bối có thể cho ta về nhà không?” Vân Hướng Vãn đầy ẩn ý nói.

“Không thể.” Vạn Hầu Trường Lang cười như không cười buông ra hai chữ, triệt tiêu hoàn toàn mọi ý nghĩ của nàng.

“Tiền bối, ta thật sự không luyện thêm được Kiếp Đan nữa đâu. Hay là thế này, ta tặng ngài viên Kiếp Đan duy nhất còn lại trên người, ngài cho ta về nhà nhé, bằng không trưởng bối trong nhà sẽ sốt ruột lắm.”

Vân Hướng Vãn làm bộ định lấy viên Kiếp Đan ra, ý định rời đi vô cùng mãnh liệt.

“Đừng có thử thách lòng kiên nhẫn của ta.” Vạn Hầu Trường Lang phất tay áo, cuốn Vân Hướng Vãn vào căn phòng bên tay phải.

“Rầm!”

Cửa đóng sập lại trước khi nàng kịp nói thêm điều gì. Nhìn lực đóng cửa này, đủ thấy Vạn Hầu Trường Lang chẳng muốn để tâm đến nàng chút nào. Nhưng Vân Hướng Vãn biết, từng cử chỉ hành động của mình đều đang nằm trong sự giám sát của lão. Thế là nàng tạm thời buông xuôi. Thực lực không bằng người thì đành phải mặc kệ thôi.

“Hầy...” Vân Hướng Vãn thở dài một tiếng, buồn bã quay lại quan sát căn phòng.

Phòng rộng khoảng hai mươi mét vuông, có một chiếc bàn nhỏ và một chiếc giường, kèm theo cửa sổ chạm khắc có thể nhìn rõ phong cảnh bên ngoài. Cổ sắc cổ hương, cũng có chút thi vị, tiếc là lúc này nàng chẳng có tâm trạng đâu mà thưởng ngoạn. Nàng gục xuống giường, ủ rũ không chút sức sống.

“Chủ nhân, may mà người kịp thời để Tiêu Ký Bạch đưa tiểu thư đi, chứ không phải đưa vào không gian. Nếu không, dưới thần thức của Hóa Thần, ngay cả không gian cũng sẽ bị lộ.” Hệ thống thầm cảm thán.

Nếu không gian bị lộ, hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả Kiếp Đan nhiều. Đám súc sinh không có giới hạn của Tiên Kiếm Tông chắc chắn sẽ trực tiếp ra tay với nàng. Lúc đó nàng chỉ còn cách trốn tiệt trong không gian cho đến khi đột phá Hóa Thần mới dám chui ra. Nhưng nàng chắc chắn sẽ không chọn con đường đó, bởi trong lòng nàng đang nghẹn một cục tức, chỉ chờ đến Tiên Kiếm Tông là xả ra thôi.

“Quân t.ử báo thù mười năm chưa muộn. Việc giả vờ bị bắt không phải là quyết định bốc đồng đâu.” Nàng vừa trò chuyện với hệ thống vừa cuộn chăn lăn sang phía bên kia giường.

“Chủ nhân, người vẫn ổn chứ?” Đúng lúc này, Vân Hướng Vãn nghe thấy tiếng của Tiêu Ký Bạch. Nàng hơi ngạc nhiên: “Rất ổn, bọn chúng khá khách khí với ta. Còn huynh thì sao?”

“Khế ước, ta có thể cảm nhận được sự hiện diện của nàng, cũng có thể đối thoại với nàng.” Tiêu Ký Bạch rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn.

“Yên tâm đi, nếu không có nắm chắc mười phần, ta cũng sẽ không mạo hiểm.”

“Ta biết.” Nếu không, hắn tuyệt đối đã không rời đi.

“A Bạch, ta định ở lại Tiên Kiếm Tông vài năm, huynh hãy chăm sóc tốt cho bọn trẻ. Trong túi trữ vật đó không chỉ có đồ cho sư phụ, mà còn có cả tài nguyên tu luyện cho các con nữa. Hãy tận dụng nó để làm cho Thiên Huyền Tông lớn mạnh. Sau đó chúng ta sẽ nội ứng ngoại hợp, sớm ngày san phẳng Tiên Kiếm Tông.”

Tiêu Ký Bạch im lặng hồi lâu mới chậm rãi đáp lại một chữ: “Ừm.”

“Đừng buồn nhé, biệt ly ngắn ngủi là để hội ngộ tốt đẹp hơn.” Nàng an ủi hắn.

“Được.” Câu trả lời vẫn ngắn gọn như thế. Nàng cũng đã quen rồi, Tiêu Ký Bạch chính là kiểu người làm mười phần chỉ nói một phần. Tuy nhiên, việc hắn nói có thể cảm nhận được nàng qua khế ước khiến nàng thấy an tâm lạ thường.

Sáng hôm sau, phi chu dừng lại trên bầu trời Đan Vương Thành. Khi nhìn thấy Tôn Viễn, Vân Hướng Vãn hơi lúng túng gãi gãi sau đầu.

“Nếu ngươi không muốn tới Tiên Kiếm Tông, ta sẽ giữ ngươi lại Đan Vương Thành!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.