Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 408: Nguyện Được Vãng Sanh, Hạnh Phúc Hòa Lạc

Cập nhật lúc: 01/01/2026 17:36

“Không... không phải như vậy! Ta... sao ta có thể làm ra chuyện đó?” Thanh Diễn Tiên Quân hoảng hốt phản bác: “Ngươi... ngươi lấy bằng chứng gì để chứng minh ta đã g.i.ế.c những người đó?”

Vân Hướng Vãn mỉm cười, trong mắt hiện lên tia giảo hoạt: “Ồ? Ngươi còn muốn chối cãi? Được thôi, hãy cùng nhìn vào đại trận này xem. Lẽ ra nó phải là công cụ bảo vệ sinh linh Lan Ương, nhưng thực tế lại biến thành thứ để ngươi rút cạn tinh hoa sinh mệnh của họ.”

Nàng khẽ vẫy tay, một đạo quang mang từ trong tay bay ra, chiếu thẳng vào trận pháp.

Đại trận tức khắc được kích hoạt, tỏa ra ánh sáng ch.ói mắt cùng một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ. Vân Hướng Vãn cười lạnh nói: “Nhìn thấy chưa? Đây chính là cái gọi là ‘sự che chở’ của ngươi sao? Ngươi lợi dụng trận pháp này, biến những sinh linh vô tội thành vật nuôi dưỡng để thỏa mãn d.ụ.c vọng vô đáy của mình.”

Một kẻ căn cốt tầm thường, cùng lắm chỉ tu đến chân Tiên cảnh, vậy mà có thể đột phá tới bậc Đại La Kim Tiên, lại còn duy trì dung mạo không đổi suốt hàng trăm triệu năm. Lượng tinh hoa sinh mệnh và năng lượng cần thiết cho việc này, cùng số mạng người phải tiêu tốn, quả thực là con số khổng lồ khiến người ta nghĩ đến mà không khỏi rùng mình.

Gương mặt Thanh Diễn Tiên Quân trắng bệch như tờ giấy, vừa kinh hãi vừa hoảng loạn. Kẻ này làm sao có thể biết được? Hắn rốt cuộc là ai?

Vân Hướng Vãn tiếp tục nói: “Hơn nữa, sau khi ta kiểm tra, đại trận này căn bản không cần tinh hoa sinh mệnh vẫn có thể vận hành bình thường. Ngươi làm vậy chẳng qua là để phục vụ cho nhu cầu ích kỷ của chính mình. Hành vi của ngươi quả thực khiến người ta căm phẫn, còn đáng sợ hơn cả Ma Đế.”

Thanh Diễn Tiên Quân gục đầu xuống, giọng nói trở nên trầm đục và khàn đặc: “Ta... sao ta có thể đáng sợ hơn Ma Đế được? Chẳng phải Lan Ương hiện giờ vẫn rất tốt sao? Điều đó chứng minh những người kia c.h.ế.t đều có giá trị, c.h.ế.t rất xứng đáng a!”

“Quả thực ngươi có che chở cho một nhóm người. Bởi vậy, tội nghiệt của ngươi, hãy cứ để cho dân chúng Lan Ương tự mình định đoạt đi.”

Vân Hướng Vãn không muốn đôi co thêm, trước khi hắn kịp phản bác, nàng đã phong bế miệng hắn lại.

“Cái... cái gì? Hắn dám dùng tinh hoa sinh mệnh của chúng ta để thỏa mãn tư d.ụ.c sao?”

Lúc này, con hắc hổ nhỏ vừa mới tỉnh lại, nghe hết cuộc đối thoại giữa Vân Hướng Vãn và Thanh Diễn Tiên Quân, lời ấy như sét đ.á.n.h ngang tai khiến nó sụp đổ hoàn toàn.

“Chính là như vậy.” Vân Hướng Vãn gật đầu giải thích: “Khi ta xuyên qua lớp kết giới hộ thuẫn bên ngoài hành tinh Lan Ương, ta chỉ cảm nhận được năng lượng thuần túy. Nhưng khi lại gần ngọn núi này, ta lại cảm nhận được tinh hoa sinh mệnh nồng đậm. Nếu nói năng lượng là để duy trì hộ thuẫn cho cả hành tinh, thì những tinh hoa sinh mệnh này rốt cuộc truyền cho ai đây?”

Hắc hổ nhìn theo tầm mắt của Vân Hướng Vãn, lập tức thấy một lão già đang nằm sóng soài trên đất, hơi tàn lực kiệt. Nó trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên: “Đây... đây là Thanh Diễn?”

“Là hắn.” Vân Hướng Vãn khẽ gật đầu.

Hắc hổ kìm nén cảm xúc đang trào dâng, cẩn thận cảm nhận khí tức của lão già kia, quả nhiên thấy một sự quen thuộc không thể chối cãi. Đúng là kẻ tóc bạc trắng xóa, nếp nhăn đầy mặt, làn da vốn trắng trẻo mịn màng nay nhăn nheo như vỏ cây già, trông còn lão hóa hơn cả những phàm nhân trăm tuổi. Đây chính là vị Thanh Diễn Tiên Quân cao cao tại thượng, phong quang vô hạn thuở nào.

Lúc này, Thanh Diễn đã thâm hụt tinh hoa sinh mệnh đến mức cực hạn, tựa như một kẻ đã bước một chân vào quan tài. T.ử khí bủa vây. Điều này khiến nỗi căm hận trong lòng hắc hổ bị dồn nén, nhất thời không biết trút vào đâu cho thỏa. Nó sợ mình chỉ cần vung một vuốt, chưa kịp chạm vào người thì lão ta đã bị kình phong đ.á.n.h c.h.ế.t rồi. Trong lòng nó lúc này vô cùng phức tạp.

“Thanh Diễn lão tặc, ngươi thật khá khen cho ngươi!”

Hắc hổ nghiến răng nghiến lợi nói xong, chữ “Vương” trên trán lóe lên kim quang, tức khắc hóa thành nhân hình.

Oa, thật là một gương mặt phong trần và tuấn lãng. Vân Hướng Vãn mắt sáng lên, sau khi nhìn mặt, nàng theo bản năng đưa mắt nhìn xuống phía dưới. Thế nhưng, khi vừa thấy khuôn n.g.ự.c săn chắc, cường tráng của đối phương thì tầm mắt nàng bỗng nhiên tối sầm lại.

Nàng hơi ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra vấn đề. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên, không hề kháng cự. Tiêu Ký Bạch đưa tay che mắt nàng, kéo nàng vào lòng mình, đồng thời ngước mắt nhìn hắc hổ bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.

“Ngươi mau mặc y phục vào.”

“Ồ, ồ...” Hắc hổ nhìn xuống dưới mới phát hiện mình hóa hình mà quên mặc đồ, vội vàng lấy từ không gian bản mệnh ra một bộ y phục khoác lên người.

Mặc đồ xong, nó mới nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn Vân Hướng Vãn và Tiêu Ký Bạch với vẻ khó hiểu: “Vị tiểu hữu này không phải là nam t.ử sao? Nam t.ử với nhau mà huynh che mắt làm gì? Lẽ nào thứ ta có mà hắn không có?”

“Khụ...” Một câu hỏi này khiến Vân Hướng Vãn cũng phải câm nín.

“Vãn nhi, chuyện nơi này đã xong, chúng ta đi thôi.” Tiêu Ký Bạch ôm c.h.ặ.t lấy eo của “Vãn Dạ”, d.ụ.c vọng chiếm hữu gần như tràn ra ngoài.

“Hửm? Ồ ~” Nhìn thấy cảnh này, hắc hổ lập tức hiểu ra ngay. Cái gọi là đoạn tụ (đam mê nam sắc) ấy mà, trước đây trong tộc của nó cũng từng có trường hợp như vậy. Chân tình không phân biệt giới tính, hiểu mà, hiểu mà.

Nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải để cho chúng sinh Lan Ương biết được bộ mặt thật của tên Thanh Diễn Tiên Quân này.

“Kẻ này hai vị có cần không?” “Không cần.” Vân Hướng Vãn lắc đầu, giữ hắn lại làm gì? Để tự làm mình thấy ghê tởm sao? “Ngươi mang hắn đi đi.” Tiêu Ký Bạch cũng nói thêm. “Được, vậy ta đưa hắn đi.” Hắc hổ nói xong liền một tay xách lão già lên.

“Đừng... đừng chạm vào ta, ta là Thanh Diễn Tiên Quân, là thần bảo hộ của Lan Ương, các ngươi sao dám... dám động vào ta... khò khè...” Tinh hoa sinh mệnh mất đi quá nhanh, ngay cả khả năng ngôn ngữ của hắn cũng bị thoái hóa, nói một câu lại phải thở dốc như kéo bễ.

“Thần bảo hộ cái gì, loại như ngươi mà cũng xứng sao?” Hắc hổ khinh miệt nhìn Thanh Diễn, trong mắt đầy vẻ châm chọc. Nó thậm chí còn nhổ một bãi nước bọt vào mặt lão ta, rồi quay sang cung kính hỏi Vân Hướng Vãn và Tiêu Ký Bạch: “Hai vị ân nhân, thời gian tới chắc hai người chưa rời khỏi Lan Ương ngay chứ?”

Vân Hướng Vãn khẽ nhíu mày đáp: “Tạm thời chưa đi, nhưng chúng ta không cần ngươi báo ơn. Sau khi ra khỏi đây, đừng quay lại tìm chúng ta nữa.”

Dứt lời, nàng liền ra tay xóa sạch ký ức của Thanh Diễn, tránh để xảy ra những rắc rối không đáng có sau này. Hắc hổ nghe vậy thì ngẩn người, lòng càng thêm phần kính phục. Nó thầm cảm thán, đây mới thực sự là anh hùng, là bậc quân t.ử chân chính! Làm việc thiện mà không màng báo đáp, đức hạnh cao thượng này khiến nó thực tâm bái phục.

Đồng thời, nó nhận thấy trận pháp hiện tại dường như còn kiên cố và đáng tin cậy hơn cái trận pháp dựa vào mạng người của Thanh Diễn. Phải rồi, mấy viên đá kia... nó chợt thấy quen mắt. Nghĩ kỹ lại, trong không gian bản mệnh của nó cũng có không ít loại đá như vậy.

Hắc hổ vội vàng nói: “Hai vị ân công, ta ở đây cũng có rất nhiều loại đá đó, đều là ta thu thập được khi du ngoạn vũ trụ trước đây, hôm nay xin tặng hết cho hai vị.”

Nói đoạn, nó đổ ra một đống đá lớn kêu rào rào. Những viên đá tỏa ra hào quang kỳ dị, mang theo khí tức huyền bí và sức mạnh vô tận. Là Tinh Nguyên, chất thành một ngọn núi nhỏ, ít nhất cũng phải vạn khối. Phát tài rồi, lần này thực sự phát tài rồi.

“Thứ này rất tốt, ta nhận cả.” Vân Hướng Vãn cũng không khách khí, tâm niệm vừa động liền thu sạch vào không gian.

“Ân công thích là tốt rồi.” Có như vậy, lòng nó mới thấy nhẹ nhõm đôi chút.

Sau khi hắc hổ mang Thanh Diễn đi, Vân Hướng Vãn mới bắt tay vào thu dọn những mảnh xương trắng trong hang động. Bao nhiêu năm qua, số sinh linh ngã xuống chắc chắn không chỉ có bấy nhiêu. Chỉ là về sau này, Thanh Diễn đã coi đó là chuyện hiển nhiên, đến cả hài cốt cũng chẳng buồn dọn dẹp nên mới chất đống lại như vậy.

Vân Hướng Vãn dùng tiên lực đào mấy cái hố lớn, đem hài cốt của những sinh linh tội nghiệp kia chôn cất t.ử tế. Nàng còn lập bia không chữ và thắp lên ba nén hương trầm.

“Nguyện được vãng sanh, hạnh phúc hòa lạc.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.