Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 126
Cập nhật lúc: 09/04/2026 12:10
Nhưng tranh cãi với một bà già không nói lý lẽ, nếu thắng thì có thể thế nào nữa?
Dù sao cô ấy cũng biết, nhà mình đã tách hộ khẩu rồi, coi như bà nội Tô thật sự muốn cướp lương thực nhà bọn họ, thì liệu có thể giành được sao? Ủy ban thôn cũng không phải ăn cơm khô, có thể để bà nội Tô tùy ý muốn thế nào được thế này sao, nếu không thì xã hội này còn cần pháp luật làm gì nữa?
Ông Sơn Thúc với bác Đại Minh cũng đã hứa với chồng cô ấy sẽ giúp nhà bọn họ bảo vệ lương thực, nên cô cũng không sợ bên phía nhà ba mẹ chồng nữa.
Ông nội Tô luôn nói sống công bằng, đương nhiên sẽ không công khai cướp lương thực ở chốn đông người, cùng lắm cũng chỉ có bà Tô ra mặt thôi.
Trước kia cũng chưa nghĩ tới mức này, từ sau khi tách khẩu, đã mấy lần bên phía đó giằng co với nhà cô ấy, mỗi lần như vậy chỉ khi thấy bà nội Tô gây sự quá đáng, ông nội Tô mới đứng ra nói mấy câu, vậy nên cô ấy cũng đã sớm biết rằng ông ấy cũng là một người bất công.
Chỉ là không tỏ rõ ra như bà nội Tô mà thôi. Nhưng có không rõ ràng, thì đó cũng là bất công, đã bất công, vậy cô ấy cũng không để bọn họ dễ dàng đạt được.
Ông nội Tô không phải tự nhận là mình công bằng nhất sao? Ngược lại cô ấy muốn xem xem, ông ấy có dám làm gì lúc chia lương thực ở trước mặt tất cả mọi người không. Nếu như ông ấy làm, vậy thì thật là tốt, có thể lột bỏ lớp ngụy trang đạo đức giả của ông ấy trước mặt mấy người trên xã.
Thấy Lục Tư Hoa không để ý tới mình nữa, bà nội Tô cho là cô ấy đã chịu thua, trên mặt có chút đắc ý.
Coi như hiện giờ thằng hai có mạnh mẽ hơn trước kia thì có sao cơ chứ? Lúc chia lương thực, sợ phải đối đầu với bà ta thì cũng không dám ra mặt. Để con nhỏ nhà quê Lục Tư Hoa kia ra mặt thì có lợi ích gì chứ? Anh ấy là một người nhu nhược, tính tình của một người thì sao có thể thay đổi qua một hai chuyện được chứ.
Chỉ có Tô Thành Tài hơi nghiêng đầu nhìn, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Anh ta há to miệng, nhưng sau đó lại ngậm miệng lại, giống như đang nghĩ tới điều gì đó, sau đó lại im lặng suy nghĩ.
Giống như tất cả mọi việc đều không liên quan tới anh ta, vẫn nên lúc cần im lặng thì vẫn nên im lặng.
Ông nội Tô hừ lạnh một tiếng: "Bà nó, đang nói bậy bạ gì đó, im lặng không ai coi bà câm đâu."
Trước mặt nhiều người như vậy, làm loạn cái gì không biết? Không ít mấy người ở xã nhìn về phía bọn họ, đã nói với bà ta bao nhiêu lần rồi, có chuyện gì thì để về nhà nói sau, cãi vã ở bên ngoài còn ra thể thống gì nữa?
Bà nội Tô ngậm miệng, nhưng là ánh mắt vẫn như có độc, nhìn chằm chằm vào Lục Tư Hoa.
Lục Tư Hoa lại coi ánh mắt kia không tồn tại, biện pháp đối phó với bà nội Tô tốt nhất, thật ra cũng không phải là cãi lộn với bà ta, mà là không để ý tới bà ta, coi bà ta là không khí, đó mới là ác độc nhất.
Cũng không phải do sợ mới lờ đi, mà là khinh thường. Lúc này Lục Tư Hoa biểu hiện ra, chính là biểu cảm khinh thường.
Lúc này bà nội Tô mới bất giác nhận ra phát hiện, đối phương cũng không phải sợ cô, mà là...
"Mày cái đồ xxx c.h.ế.t tiệt.." Bà nội Tô lại bắt đầu mắng c.h.ử.i.
Một tiếng c.h.ử.i này đã át đi tiếng ông Sơn Thúc đang đọc diễn văn ở trên, ông ấy cau mày nói: "Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo? Muốn cãi nhau, về nhà mà cãi đi!"
Những người khác ở xã cũng quay đầu oán trách nhìn về phía ông nội Tô, thấy vậy nên ông nội Tô càng nhíu c.h.ặ.t lông mày, ông ấy bị mất hết mặt mũi, ông ấy hừ: "Thằng ba, đưa mẹ về nhà đi, ở đây chỉ toàn làm mất mặt"
Bà nội Tô đang muốn há miệng nói, lại thấy ông Tô trừng mắt với bà ta, trong lòng bà ta nhảy lên một cái.
Bà ta biết, ông nhà đang nổi giận. Nếu như bà ta thật sự còn dám ở chỗ này mắng c.h.ử.i người, ông ấy sẽ thật sự đ.á.n.h bà ta ngay tại đây.
Bà ta im lặng, trong lòng như có lửa đốt, nhà của thằng hai làm gì cũng khiến bà ta tức giận, chỉ cần có cơ hội, bà ta sẽ bộc phát ngay, chỉ là bây giờ vẫn phải nhịn mà thôi.
Bà Tô làm loạn một hồi rồi cũng qua nhanh đi.
Lục Tư Hoa nhếch miệng, nhưng lại bất đắc dĩ thở dài trong lòng, mấy chuyện giành lương thực này, cô ấy thật sự không muốn xảy ra, thế nhưng...
Số lương thực kia vốn thuộc về nhà bọn họ, bên nhà cũ kia muốn kia tiện nghi sao, đừng có mơ.
Ông Sơn Thúc đã nói hết những gì phải nói, sau đó liền bắt đầu chia lương thức.
Ông ấy đã giao việc chủ trì chia lương thực cho đại đội trưởng Đại Minh, nên ông ấy cũng không tham dự vào nữa. Ông ấy là bí thư chi bộ, tham gia vào chuyện chia lương thực làm gì, vậy nên luôn giao cho đại đội trưởng.
Ông nội Tô làm ở đại đội kế toán, đương nhiên cũng cần phải lên chủ trì công việc phân chia lương thực, ông ấy cũng đã ghi chép rõ hết tất cả ra rồi.
Chia lương thực theo như cầu và công việc. Những người khó khăn vất vả thì không cần phải nói, đó cũng là cũng là việc kiếm lương thực, ai làm nhiều thì được nhiều thôi. Còn chia lương thực theo nhu cầu tức là lương thực được tính theo đầu người, còn với những người không đi làm việc hay vì lý do nào đó nên không thể lao động thì sẽ được tính theo kiểu này, nhưng nhiều hay ít thì chưa biết được, có thể chỉ đủ lấp đầy dạ dày, nhưng cũng có thể không đủ.
Muốn có nhiều lương thực hơn, vậy cũng chỉ có thể đi làm việc nhiều hơn, kiếm được nhiều lương thực hơn. Mấy đứa nhóc Tô Kiến Quốc cũng đi vào đội làm việc, vì cũng có kiếm được lương thực, vậy nên khi phát lương thực thì cũng được nhiều hơn.
