Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 132

Cập nhật lúc: 09/04/2026 15:10

"Đến lúc đó anh và em huấn luyện ch.ó cùng một chỗ, huấn luyện chú ch.ó con thành chú ch.ó lợi hại nhất." Trình Kiêu khẽ nâng cằm.

Cậu ấy có sự tự tin này, nhất định phải huấn luyện ch.ó con của hai người bọn họ thành lợi hại nhất.

Cậu ấy đã nhìn thấy ch.ó săn của nhà thợ săn kia, thật sự siêu cấp lợi hại.

Thấy tận mắt thấy sự hung ác con ch.ó săn kia khi c.ắ.n con thỏ lúc săn bắt, cũng không cần thợ săn tự mình ra tay. Nếu như cậu ấy huấn luyện được ch.ó tốt về sau coi như nhiều thêm một người trợ giúp cũng có thể mang ít đồ ăn về cho nhà, cho Vãn Vãn.

Cậu ấy đã rất lâu không bắt được thịt rừng, có thể là thời tiết lạnh động vật đều không muốn ra. Ngày đó có thể bắt được con thỏ rừng kia thật sự là vận khí của cậu ấy tốt, vừa vặn đụng vào trong n.g.ự.c cậu ấy nên cậu ấy mới bắt được.

Sau đó cậu ấy không còn gặp được thịt rừng, gài bẫy thế nào cũng không có tác dụng.

Nếu là nói không thất vọng thì là giả. Trong nhà có một chút lương thực như vậy, bọn họ cũng không có tiền đi mua thịt cũng chỉ dựa vào cậu ấy lên núi hái một ít rau dại, bắt một chút thịt rừng nhưng đây là toàn dựa vào vận khí.

Cậu ấy rất cần phải có một con ch.ó săn như vậy làm đồng bọn cùng cậu ấy lên núi, cùng cậu ấy bảo vệ mẹ.

Nhưng cậu ấy nghe nói vết thương trên chân kia của Lương Lại T.ử đã lành, có thể xuống giường. Ai biết gã có cái gân nào không đúng lại đến nhà bọn họ chứ? Cậu ấy cực kỳ sợ Lương Lại T.ử kia lại đến quấy rối mẹ của mình.

Nhiều khi người chính là không thể sợ hãi, lúc nghĩ đến những chuyện này cho dù là cậu ấy có kiên cường hơn nữa vẫn sẽ cảm thấy sợ hãi như cũ.

Cậu ấy cần cố gắng để mình mạnh lên, mạnh đến mức không cho bất cứ kẻ nào ức hϊếp người cậu ấy để ý, cho dù là mẹ của cậu ấy hay là Vãn Vãn, những bạn bè của cậu ấy. Còn có chỉ có mạnh lên cậu ấy mới có thể tìm được em gái mình, đứa em gái bị người lừa bán kia.

Tô Vãn Vãn nghe muốn huấn luyện ch.ó càng có thêm hào hứng, cô bé vẫn luôn muốn huấn luyện một chú ch.ó vô cùng giỏi.

Trước kia thường xuyên nhìn thấy trên TV, loại quân khuyển kia thật sự là siêu cấp lợi hại, một chỉ thị một động tác, thật sự có thể giúp công xã rất nhiều, bạn bè như vậy ai mà không muốn?

Nhưng mà cô bé không biết huấn luyện, trước kia lúc nuôi gấu ch.ó cô bé cũng từng huấn luyện nhưng mà chú gấu ch.ó chỉ có thể làm một phút động tác tương đối đơn giản, phức tạp thì không biết làm, cô bé cũng không huấn luyện được. Không biết là huấn luyện của cô bé có vấn đề hay là ch.ó con tương đối ngốc.

Nghĩ tới nghĩ lui hẳn là phương pháp huấn luyện của cô bé không đúng, nghe nói trí thông minh của gấu ch.ó cũng không tính là quá thấp.

Cô bé rất chờ mong Trình Kiêu có thể huấn luyện ra một chú ch.ó lợi hại, trông nhà hộ viện cũng không thành vấn đề.

"Vãn Vãn lấy cho ch.ó con một cái tên đi? Chú ch.ó con của anh tên là Báo Săn, em thì sao?" Trình Kiêu sờ ch.ó con của cô bé hỏi.

Tô Vãn Vãn suy nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra một cái tên hay. A Vượng? Chiêu Tài? A Hoàng? Hay là lấy một cái tên uy phong như ch.ó của Trình Kiêu? Cô bé có chút xoắn xuýt, do dự.

Trình Kiêu dường như nhìn ra sự do dự và xoắn xuýt của cô bé: "Không vội, tên có thể đặt từ từ, chờ đến lúc mấy người anh Kiến Quốc trở về em có thể thương lượng đặt tên cùng. Nếu như em nguyện ý anh cũng có thể đặt tên giúp em". Lúc nói ra câu này, trong mắt của cậu ấy có một sự chờ đợi.

Tô Văn Văn đang cúi đầu cũng không nhìn thấy sự chờ đợi trong mắt Trình Kiêu, cô bé nói: "Anh trai, đặt tên"

Trình Kiêu nghe vào trong tai có mấy phần thất vọng, cậu ấy cho là cô nói đúng, để mấy người Kiến Quốc Kiến Binh đặt.

"Vậy để mấy người anh Kiến Quốc về mới nghĩ tên để đặt."

Tô Vãn Vãn trợn tròn mắt, không biết vì sao cậu ấy đột nhiên thương tâm, đổi giọng.

"Anh, đặt tên." Cô bé lại lặp lại.

Trình Kiêu nói: "Anh biết rồi, chờ mấy người anh Kiến Quốc trở về thì đặt"

Tô Vãn Vãn chu miệng nhỏ, có chút không quá vui vẻ.

Nhóm người Tô Kiến Quốc trở về liếc mắt đã thấy con ch.ó nhỏ trong nhà, lập tức ngạc nhiên hỏi: "Văn Vãn, trong nhà làm sao lại có ch.ó con? Ai mang đến?"

"Anh trai." Tô Vãn Vãn chu miệng nhỏ nói.

Tô Kiến Quốc biết nhất định là Trình Kiêu ở bên cạnh mang đến. Gần đây Trình Kiêu sẽ đưa chút đồ vật cho Vãn Vãn, rất nhiều thứ đều là đồ Vãn Vãn thích.

Thêm một người thương Vãn Vãn bọn họ vui mừng còn không kịp, đương nhiên sẽ không ghét bỏ.

Chú cho con nhỏ này nhìn cũng vô cùng đáng yêu, đáng yêu đến mức làm cho người khác nhìn chút đã thích.

"Chó con thật đáng yêu" Kiến Binh ngồi xuống, vuốt vuốt lông ch.ó con.

Những người khác cũng đều rất thích, không chỉ nhóm người Kiến Quốc đến cả Tô Cần và Lục Tư Hoa đều cảm thấy trong nhà nhiều thêm một con ch.ó cũng cũng rất tốt.

Tô Cần và Lục Tư Hoa mới từ nhà ông Sơn Thúc và bác Đại Minh ra, giao cho bọn họ đồ vật mua từ tỉnh thành, về nhà một lần đã thấy Trình Kiêu tặng ch.ó con, vẫn là Vãn Vãn vô cùng thích ch.ó, trong lòng bọn họ cũng vui mừng.

"Kiêu t.ử có lòng rồi, đứa nhỏ này rất tốt đối với Văn Vãn nhà chúng ta." Tô Cần cười ha hả nói.

Chỉ cần có người thương Vãn Vãn anh ấy đã vui mừng, chỉ hi vọng tất cả mọi người thương lấy Vãn Vãn.

Đứa nhỏ Trình Kiêu này từ nhỏ đã vô cùng hiểu chuyện, chứ đừng nói lúc Vãn Vãn được trăm ngày còn cứu cô bé một mạng. Đứa nhỏ tốt như vậy mà vận mệnh không tốt lắm, từ nhỏ đã không có ba, điều này làm cho Tô Cần càng thêm đồng tình với cậu ấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.