Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 185

Cập nhật lúc: 12/04/2026 08:11

Tô Thành Tài nắm c.h.ặ.t t.a.y, thầm hạ quyết định trong lòng.

Lúc này Tô Vãn Vãn đang ngồi trước cửa nh ngây ngốc nhìn ra ngoài đường.

mình, Cô bé không đuổi theo lũ gà nhà mình như trước đây nữa, tiếng "chiêm chϊếp" của lũ gà đang ăn thóc trong vườn cũng không thể thu hút sự chú ý của cô bé.

Hôm nay Tia Chớp đã theo Trình Tiêu lên núi. Đây là lần đầu tiên Tia Chớp đi săn, cũng không biết có thu hoạch được gì không hay tay trắng trở về.

Trước đây, khi Báo Săn đi săn, cô chẳng lo lắng tạo này. Báo Săn đã theo Trình Kiêu rong ruổi khắp núi từ nhỏ, nó biết rõ trong tình huống nào phải làm gì.

Nhưng Tia Chớp thì khác, mặc dù khi đó cũng được Trình Kiêu huấn luyện nhưng cách huấn luyện lại khác nhau. Tia Chớp rất cơ trí, hồi đó Trình Kiêu luyện nhiều nhất cho nó là nghe lời và bảo vệ Văn Vãn, những kĩ năng khác thì không đả động đến mấy. Đơn cử như chuyện lên núi săn thú, Trình Kiêu chẳng dạy nó được bao nhiêu.

Thậm chí Vãn Vãn còn đang lo liệu lần đầu lên núi Tia Chớp có bị thương hay không. Trên núi không chỉ có những động vật nhỏ như mấy con thỏ mà còn có cả những thú dữ hung mãnh, ví như ch.ó sói hay heo rừng, đều cực kì dữ tợn.

Cũng vì lo nên cô bé cứ đứng ngồi không yên, gà không buồn nhìn, thỏ không buồn cho ăn, cứ ngồi ở cửa suy tư, nhìn vào con đường, tính xem đến lúc nào Tia Chớp mới đến.

Tuy nhiên cô bé không hề hay biết ở cách đó không xa, một dáng người nhỏ bé đang đi về phía này.

Tô Vũ Đình rất ghét cái đôi chân ngắn cũn của mình hiện giờ muốn đi đường cũng cực kỳ chật vật. Suốt mấy tháng qua đều là bà nội Tô bế cô bé nên cô bé không cần cố tự đi như vậy. Cô bé thấy mệt mà bà nội Tô thấy cô bé vất vả cũng đau lòng.

Nhưng hiện giờ cô bé không thể để bà nội Tô bế đi được, chuyện cô bé muốn làm tuyệt đối không thể để bà nội Tô biết.

Cô bé biết dù nhìn có vẻ như bà nội rất thương cô bé, nhưng thực chất cô bé còn chẳng bằng một ngón tay của chú ba.

Bà lão ấy thật sự rất thương chú ba, còn với cô cháu gái này thì trong tình yêu còn có cả những toan tính khác nữa.

Trước mắt, cô bé vẫn chưa rõ tại sao bà nội Tô lại yêu thương mình, tạm thời cô bé vẫn chưa nhìn ra tâm tư của bà ấy. Nhưng cô bé biết, sau sáu tuổi, cô bé sẽ khiến bà nội Tô thật lòng yêu cô bé, giống như tình thương của bà ấy dành cho Tô Vãn Vãn ở kiếp đầu tiên vậy.

Đó là vì sự ích kỷ của bà ấy đang làm loạn, bởi vì lợi ích của may mắn nhỏ khiến bà ấy phải quan tâm chăm sóc vận may kia.

Kiếp thứ hai khi cô bé sống lại, cô bé đã bỏ lỡ cơ duyên với thầy tướng số năm sáu tuổi, cuối cùng mặc dù cô bé đã cố gắng khiến bà nội Tô thích mình nhưng vẫn luôn thiếu đi chút gì đó.

Giờ cô bé muốn giành lấy cái danh vận may về mình.

Đi mãi đi mãi, chân cô bé đột nhiên bị chuột rút khiến cô bé cong gập người, ngã thẳng xuống cống nước bên cạnh.

Mùi thối của nước trên người xộc lên làm cô bé buồn nôn.

Cô bé muốn khóc vô cùng, sao có thể xui xẻo như thế, sao có thể ngã xuống cống nước hôi thối đó chứ?

Nước ở đó không chỉ thối mà còn có rất nhiều côn trùng nhỏ, đúng là buồn nôn!

Cô bé muốn về thay đồ ngay lập tức nhưng thấy trước mắt chỉ còn mười mấy mét nữa sẽ đến được nhà chú hai, cô bé lại thấy không cam tâm.

Cô bé phải nhân khi ông nội còn đang khuyên nhủ chú ba, chú ba vẫn chưa quyết định xong, nhanh ch.óng nói chuyện này với Tô Vãn Vãn, khiến cả nhà chú hai sinh lòng ghét bỏ chú ba mới được.

Không phải ông nội muốn chú ba đi lấy lòng chú hai hay sao? Vậy cô bé cũng không thể trơ mắt nhìn chú ba và nhà chú hai liên thủ với nhau được, như vậy sẽ gây bất lợi cho cô bé.

Chú ba không phải chú hai, không ngốc nghếch như vậy, chú hai là người rất khôn ngoan. Dù rằng giờ chú ấy mới chỉ mười chín hai mươi tuổi, vẫn chưa đạt đến đỉnh cao như kiếp trước, vẫn còn khá non nót.

Một khi để nhà chú hai và chú ba hình thành liên kết, chắc chắn sẽ gây trở ngại lớn cho nhà cả bọn họ.

Cô bé không thể để chuyện đó xảy ra được, phải phá thôi, nhất định phải phá.

Nhà chú ba chỉ có thể liên kết c.h.ặ.t chẽ và trở thành hậu thuẫn cho nhà họ, có vậy thì sau khi chú ba đạt đến đỉnh cao cuộc đời mới có thể để mắt đến họ được.

Cô bé vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc suy nghĩ trong đầu đã dần chuyển hướng.

Cô bé lại nghĩ phải nói với Tô Vãn Vãn bằng giọng điệu thế nào mới khiến Tô Vãn Vãn tin tưởng mình.

Tô Vãn Vãn giờ vẫn còn là một đứa trẻ, ngốc nghếch hệt như bố mẹ, chắc chắn sẽ tin cô bé ngay, chỉ cần thêm mắm dặm muối một chút là được.

Chắc chắn Tô Vãn Vãn sẽ đi theo con đường cô bé đã vạch ra sẵn.

Phải rồi, cô bé cũng phải lôi kéo quan hệ với Tô Văn Vãn. Vận khí của Tô Vãn Vãn cực tốt, nếu lôi kéo quan hệ thành công sau này cô bé có thể lợi dụng cô nhóc rồi.

Tô Vãn Vãn còn đang ngồi hêu thì lại thấy dáng người nhỏ bé đi đến.

Cô bé đứng dậy, nhìn sang bên đó: "Tô Tảo Tảo?" Cô bé cau mày, cô ta đến đây làm gì?

Cô bé và cô ta không phải nước sông không phạm nước giếng rồi sao? Tô Tảo Tảo tới làm gì?

Từ sau ngày thu hoạch vụ thu, gặp Tô Vũ Đình trên đường đưa nước về, hai người đã chẳng còn gặp lại nữa, chứ đừng nói là giao du gì.

Giờ cô ta lại chạy đến đây để tìm cô bé sao?

Tô Vãn Vãn khá nghi ngờ mục đích đến đây của Tô Vũ Đình.

Một đứa trẻ như cô bé, còn chưa đến 70cm, lại chạy từ phía nam đến phía bắc thôn bằng đôi chân ngắn ấy ư?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.