Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 188
Cập nhật lúc: 12/04/2026 08:12
Tô Vãn Vãn không nói tiếng nào nhưng vẫn lườm Tia Chớp.
Động tác lùi ra sau của Tia Chớp cũng chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, sau đó nó đã dừng lại rồi tiếp tục lao đến. Cái đầu to bự của nó gối lên đầu gối nhô lên của Vãn Vãn, mũi còn khịt khịt như ngửi gì đó.
Sau đó nó lại gác hai chân trước lên đùi Tô Vãn Vãn, lưỡi thè ra l.i.ế.m mặt Vãn Vãn.
Tô Vãn Vãn bị nó l.i.ế.m bật cười khanh khách, đến cả Trình Kiêu chỉ nhìn cũng nở nụ cười hiểu ý.
Cậu ấy thích nhất là thấy nụ cười trên mặt Vãn Vãn và sự vui vẻ của cô bé, chứ không phải vẻ mặt nặng nề, đăm chiêu, như thể sắp có chuyện lớn xảy ra như vừa rồi.
"Vãn Vãn.." Trình Kiêu lại gọi.
Vãn Vãn đang chơi đùa với Tia Chớp chợt ngẩng lên thì thấy Trình Kiêu đã đứng trước mặt cô bé, nhìn cô bé với vẻ mặt yêu chiều.
Cô bé bỗng nhớ ra vài chuyện, hỏi: "Anh Trình Kiêu, lần này hai người lên núi săn thú có thuận lợi không?"
"Một lần đi săn suôn sẻ, Tia Chớp giỏi lắm, lần này bọn anh còn bắt được một ổ thỏ con" Trình Kiêu đáp.
Tô Vãn Vãn vừa nghe mắt đã sáng rực.
Cô rất muốn nghe chuyện Tia Chớp săn thú, trước đó cô lo nhất cũng là vấn đề an toàn của nó. Giờ lại nghe ra Trình Kiêu khen Tia Chớp cực kì giỏi.
"Thật à?" Tô Vãn Vãn vui vẻ vuốt lông Tia Chớp.
Trình Kiêu nhìn ánh mắt lấp lánh như sao của cô bé, trái tim cũng tan chảy. Cậu ấy nói: "Thật mà, Tia Chớp giỏi lắm, chẳng kém là bao Báo Săn lên núi cả."
"Phải rồi, em nhìn đi, cả ổ thỏ này đều do Tia Chớp bắt về đó, không c.h.ế.t cũng không bị thương" Trình Kiêu nhấc mấy con thỏ lên, tay chỉ cho Văn Vãn xem.
Quả nhiên Tô Vãn Vãn sáng rực mắt. Cô rất thích mấy con thỏ này, trong đó còn có cả thỏ trắng.
Một năm trước Trình Kiêu từng tặng cho cô bé một con thỏ, sau này nuôi lớn, tuổi thọ của thỏ ngắn nên đã c.h.ế.t mất rồi.
Sau đó Trình Kiêu lại tặng cho cô bé một con thỏ, cũng chính là con đang ở nhà họ hiện giờ nhưng không được đáng yêu như mấy con thỏ trước mặt.
Đặc biệt là chú thỏ trắng thuần kia.
Thỏ trắng là thứ của hiếm lạ, hiếm có khó tìm.
Từ thỏ xám đến thỏ trắng thuần phải lai tạo gen bao nhiêu lần mới có được chứ?
Vậy nên Vãn Vãn thích lắm.
"Có phải Vãn Vãn thích lắm không? Mấy con thỏ ở đây tặng cho em cả đó. Nếu em ngại nhiều thứ cứ chọn một cái một đực đi, vừa hay có thể nhân giống lên" Trình Kiêu đưa l*иg thỏ trong tay cho cô bé.
Trình Kiêu cả người mồ hôi mồ kê, định về nhà tắm.
Vãn Vãn mở miệng định nói với Trình Kiểu chuyện chú ba nhà cô đã lại nhà hôm đó.
Thấy Trình Kiêu đã về đến nhà cô bé lại im lặng, định bụng để qua mấy hôm rồi lại nói với cậu ấy cho cậu ấy nguôi ngoai trước đã.
Nghĩ kĩ thì nếu nói chuyện này với Trình Kiêu, với tính cách của cậu ấy, kiểu gì cũng sẽ nổi giận.
Tô Vãn Vãn đang phân vân không biết có nên nói ra không. Nào ngờ còn chưa đợi cô bé nói với cậu ấy chuyện Tô Thành Tài từng bắt gặp Lương Lại T.ử thì tối ấy Tô Thành Tài đã tự mình chạy đến.
Tô Vãn Vãn vẫn chưa nói gì với bố mẹ, thật ra thì cô bé vốn cũng đang phân vân không biết nên nói hay là thôi. Dù gì thì nếu muốn lôi kéo chú ba thật thì chuyện này có lẽ tạm thời không nên nói ra.
Nhưng có cần phải lôi kéo chú ba hay không? Đây là một câu hỏi lớn.
Theo thiết lập trong sách, cô cũng không rõ vì số lần chú ba xuất hiện rất ít.
Dựa vào sự quan sát suốt hai năm qua của cô bé, chú ba là người vô cùng thông minh và tự phụ, tưởng như là chú ấy có thể đùa giỡn với tất cả trong tay mình.
Nhưng trong lòng chú ấy, có phải bố mẹ cô bé đều là kẻ ngốc hay không?
Cô bé vẫn chưa nghĩ ra phải nói với bố mẹ thế nào mới khuyên nhủ được họ.
Cô hiểu rõ lý do tại sao hôm nay Tô Vũ Đình lại tìm đến nói với cô bé cả tá lời không đúng như vậy.
Không phải để khích bác cô bé, cũng không phải nhiều chuyện mà là để cô bé nói cho Trình Kiêu chuyện này, nói với bố mẹ và các anh, để bố mẹ sinh lòng hận thù chú ba.
Rồi từ nay về sau, nhà hai và nhà ba sẽ tuyệt giao hoàn toàn, vậy là chú ba có thể dính c.h.ặ.t vào nhà bác cả. Nếu là vậy thì cô bé chỉ có thể giả bộ như không biết gì hết.
Nhưng nếu không nói ra thì hậu quả sẽ ra sao?
Tô Vãn Vãn vẫn thấy hơi đau đầu, lúc nào cũng có cảm giác Tô Vũ Đình thật xấu bụng. Cô ta ném cho cô bé một câu hỏi khó nhằn như vậy, làm cô bé chẳng biết nói sao với bố mẹ, cũng chẳng biết khuyên nhủ họ thế nào.
Nói cũng không được, không nói cũng chẳng xong.
Cô bé luôn cảm thấy trong đây có âm mưu nào đó mà cô bé chưa biết.
Giữa lúc cô bé còn đang phiền muộn và do dự thì Tô Thành Tài đã đến.
Chú ấy đến rất đường đột, vừa đến đã gặp Tô Cần ngay tức khắc Tô Vãn Vãn đứng cạnh cửa, nhìn Tô Thành Tài và Tô Cần đứng giữa sân chẳng biết đang nói gì.
Là chuyện đó ư? Tô Vãn Vãn nhíu mày, muốn lên trước để nghe cho rõ họ đang nói gì.
Nếu là chuyện đó thật thì vấn đề khó nhằn của cô bé được giải quyết rồi.
Tô Thành Tài có thể tự nói ra chuyện này, chứng tỏ chú ấy không ngốc, cũng có thể nói, chú ấy có ý muốn lấy lòng nhà hai.
Nghĩ rồi cô bé lại không kìm nổi đi lên, dừng ở chỗ vừa khéo nghe được cuộc trò chuyện của họ.
Lúc này Tô Thành Tài đứng trước mặt Tô Cần, cúi đầu suy nghĩ hồi lâu.
Tô Cần nói: "Em ba, em tìm anh có gì không. Chúng ta đã là anh em mà còn có chuyện khó gì không thể nói ư?"
Tô Thành Tài bỗng lau nước mắt, ngẩng lên nhìn Tô Cần: "Anh hai, em có việc này muốn nói với anh"
