Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 190
Cập nhật lúc: 12/04/2026 08:12
Tô Thành Tài há hốc miệng.
Tô Cần lại thở dài nói: "Điều duy nhất chú sai là không gọi ai đến ngăn cản bi kịch này. Tự chủ nhát gan nhưng lại không nói với ai hết, nếu lúc đó bọn anh không về đúng lúc, nếu như lúc đó Tia Chớp không hung dữ c.ắ.n chân Lương Lại Tử, thì bi kịch này khó mà tránh được. Chú biết chứ? Lúc ấy Trình Kiêu đã hôn mê, em Vân Hương thì suýt chút bị tên khốn kia vấy bẩn. Chú có từng nghĩ nếu gã được như nguyện thì em Vân Hương sẽ thế nào hay chưa? Còn cả Trình Kiêu nữa, nó sẽ ra sao? Kết quả như vậy khó mà tưởng tượng được."
Tô Thành Tài đáp: "Anh hai à, thật ra lúc đó em đã muốn nói với người khác rồi, sau đó em lại nghe bảo Lương Lại T.ử đã bị bắt, trong lòng em vừa áy náy vừa thanh thản. Suốt mấy hôm nay em vẫn luôn dằn vặt giữa áy náy và bất an, nghĩ hoài nghĩ mãi, cuối cùng em vẫn phải nói với anh hai chuyện này"
Tô Cần nói: "Về chuyện này, lẽ ra chú nên đi tìm mẹ con nhà họ Trình mới phải, họ mới là nạn nhân trực tiếp. Lúc đó chỉ cần chú hô lên một tiếng là đã có thể ngăn được Lương Lại T.ử rồi"
Tô Thành Tài áy náy cúi thấp đầu, đến Tô Cần cũng thấy chướng mắt với điệu bộ ấy.
"Được rồi, nam t.ử hán đại trượng phu, có chút chuyện cỏn con đã thành ra như vậy rồi, sau này gặp phải những chuyện khác, thì chú tính làm sao hả?"
Tô Thành Tài nói: "Anh hai, em..."
Tô Cần vỗ vai anh ta: "Chúng ta là anh em, dù rằng anh hai thấy lúc đó chú làm vậy đúng thật là không nên, nhưng chắc chắn sẽ không oán trách gì chú đâu."
Ai cũng có quan điểm của riêng mình, có người trượng nghĩa thẳng thắn, cũng có người vì chút người chút chuyện mới hăng hái xông pha, nhưng nhiều hơn cả là kiểu như chú ba, gặp chuyện sẽ tạm thời lùi bước vì sợ bị trả thù.
Anh ấy cũng không thể ép chú ba trở thành người giống như mình cũng như anh ấy không thể bàn quan trước một vài chuyện được.
Trong chuyện này đúng là chú ba đã sai, lúc ấy chỉ cần anh ta ra tay giúp đỡ thì có thể chẳng cần đợi họ trở về, Lương Lại T.ử đã chạy mất rồi, mẹ con nhà họ Trình cũng sẽ không vì vậy mà rơi vào hôn mê.
Nhưng có rất nhiều chuyện, không phải cứ anh ấy muốn thế nào thì sẽ như thế đó. Chú ba không phải anh ấy, nhát gan, bỏ chạy cũng là hợp tình hợp lí thôi.
Sao anh ấy có thể hận chính anh em ruột của mình vì chuyện này được?
Hôm nay chú ba đã quay lại nói với anh ấy chuyện này, chứng tỏ anh ta vẫn còn có lương tâm.
Chỉ với điểm này, anh ấy đã không thể mắng anh ta được rồi.
"Chú cho là hai năm nay, quan hệ của bọn anh với nhà cũ có phần kém thân là bởi anh đã cắt đứt quan hệ với bên nhà anh cả à, đến cả chú cũng nghĩ anh hai là người bội tình bạc nghĩa vậy sao?"
Tô Thành Tài lắc đầu nguầy nguậy: "Em biết anh hai không phải người như vậy, cũng bởi vì biết nên em càng không thể giấu anh hai được. Em đã chôn sâu chuyện này trong lòng suốt bao hôm, em nghĩ hoài nghĩ mãi cuối cùng vẫn thấy nên nói với anh hai. Dù anh hai có vì thế mà hận em oán em, thì em cũng phải nói, em.." Anh ta đột nhiên lau nước mắt: "Sợ nhất là anh hai sẽ mặc kệ em từ đây"
Tô Cần nói: "Được rồi, đừng nghĩ lung tung, đã lớn tướng rồi còn cứ khóc mãi, không thấy ngại à?"
Tô Thành Tài "vàng" một tiếng, ngoài mặt tỏ vẻ hối lỗi, mà trong lòng lại vui như nở hoa.
Từ sau khi ra riêng, quan hệ giữa anh hai với anh ta và với nhà cũ càng lúc càng xa dần. Anh ta đã nhiều lần muốn bàn chuyện công việc với anh hai nhưng anh ấy lúc nào cũng đổi chủ đề hoặc không đáp lại.
Thật ra trong lòng anh ta thấy rất phiền muộn, rất nhiều lần muốn hỏi rõ nhưng cũng đã rất nhiều lần giấu nhẹm đi suy nghĩ ấy.
Anh ta không thể trở mặt thành người dưng với bên anh hai được. Không trông cậy vào nhà anh hai, chẳng lẽ anh ta còn phải đợi trông cậy vào nhà anh cả ư?
Nghĩ tới nghĩ lui, anh ta vẫn thấy phải cố thân thiết với nhà anh hai thì hơn.
Bố nói không sai, ra trận có cha có con, đ.á.n.h nhau có anh có em, anh ta không thể trở mặt với anh hai được.
Giờ mạng lưới quan hệ có thể dùng đến của anh hai tốt hơn anh ta rất nhiều. Anh ta vốn tưởng mấy bạn bè cùng ăn cùng uống hồi trước có thể giúp đỡ mình, nào ngờ lại là ném tiền qua cửa sổ, chẳng ích gì.
Anh ta cũng nghe bảo, bí thư Lý ở công xã lúc trước đã được điều lên huyện rồi, chưa biết chừng còn có thể lên cao nữa.
Lại nói anh rể của anh hai hình như cũng lên chức rồi, giờ đang là đoàn trưởng thì phải?
Mấy mối quan hệ có ích như vậy quả đúng là nằm mơ cũng muốn có được.
Điều anh ta không muốn nhất cũng chính là anh hai sẽ oán hận anh ta. Như vậy chỉ e về sau anh hai sẽ không giúp anh ta chuyện công việc nữa. Anh ta tuyệt đối không thể để mất những mối quan hệ này được.
Con người luôn hướng đến tầm cao, dòng nước luôn hướng về chốn thấp.
Huống hồ anh ta và anh hai còn là anh em ruột thịt, nể tình nghĩa huynh đệ, kiểu gì anh hai cũng sẽ nghĩ cách giúp cho anh ta. Bố nói không sai, chân tâm sẽ đổi về được chân tâm, có lẽ chỉ cần cố gắng hơn thì anh ta sẽ giành được thứ mà mình muốn.
Hơn nữa anh ta cũng mong sao anh hai sống tốt, càng ngày càng tốt, như vậy anh em họ mới có thể nâng đỡ lẫn nhau được.
Thấy anh hai giờ đã kiên cường hơn, phấn chấn hơn lúc trước, thật sự thì trong lòng anh ta cảm thấy vui hơn bất cứ ai.
"Anh hai" Anh ta có phần xúc động, xúc động vì anh hai vẫn còn nhận người em này.
Tô Cần đáp: "Thôi được rồi, nếu chú thật sự thấy áy náy thì tự đến nhà họ Trình nói với nhà em Vân Hương đi" Rồi như đột nhiên nhớ ra gì đó, anh ấy lại bảo: "Không phải chú đang là hiệu trưởng trường tiểu học trong thôn hay sao? Nhóc con Trình Kiêu mãi chưa được đi học, chú bảo với nó, để nó đến trường chú học, không cần lo học phí gì hết, rồi đến lúc đó cứ gửi hóa đơn cho bọn anh là được. Chị dâu em cũng từng nhắc chuyện này rồi đó"
