Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 196
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:02
Ban đầu Tô Đại Lực định giải thích rõ với em Ba, nhưng nghe thấy tiếng khóc của con gái anh ta lập tức dừng lại, vội vàng chạy qua.
Tô Thành Tài đứng cười khẩy, vừa rồi Tô Đại Lực tranh chấp và oán trách anh ta, không hiểu sao lại khiến anh ta cảm thấy tức giận trong lòng.
Gia đình anh Cả ích kỷ như vậy, còn muốn anh ta nhường suất học bổng này ra à? Sao có thể?
Suất học bổng này vốn là đặc quyền của người làm hiệu trưởng là anh ta, cần dùng để làm chuyện quan trọng, không phải muốn cho người nào là cho người đó.
Cho gia đình anh Cả, vậy anh ta thà nhường suất học miễn phí này cho gia đình anh Hai còn hơn.
Lần này nhường vị trí này cho Trình Kiêu, đó là chuyện một công đôi việc, sao anh ta không làm cho được chứ? Nói không chừng anh Hai sẽ vui vẻ mà sắp xếp công việc cho anh ta.
Chẳng lẽ còn muốn nhường cho gia đình anh Cả cứ thích đi khắp nơi châm ngòi thổi gió kiếm chác của hời sao?
Nghĩ hay ghê đó.
Tô Vãn Vãn cũng không biết những chuyện xảy ra ở nhà nội, cô bé còn đang vui vì Trình Kiêu được đi học kìa.
Cô bé và ba mẹ có cùng suy nghĩ rất có thể bên nhà nội sẽ đến cãi nhau ầm ĩ một trận, nhất là bà nội Tô, phải nhường cơ hội tốt như vậy mà cho Trình Kiêu, sao bà ta không làm ầm ỹ cho được chứ?
Nhưng kỳ lạ là bà ta không đến đây gây sự.
Vãn Vãn nghĩ có phải là vì chú ba ở đó ngăn cản hay không? Chuyện này dính líu đến chú ba cho nên đã bị chú ba cưỡng ép cản lại?
Nếu là vậy thật thì lần này kéo chú ba vào chuyện này đúng là rất có ích. Ít nhất thì bà nội thương con trai, sẽ không đổ hết cơn tức lên đầu nhà đứa con thứ hai.
"Ba, mẹ, chú ba giúp chúng ta." Tô Vãn Vãn cười ha hả nói suy nghĩ của mình cho vợ chồng Tô Cần.
Lục Tư Hoa nói: "Vãn Vãn, sao con lại cảm thấy chú ba của con tốt?"
"Chú Ba bảo con là không cần tha thứ cho Tô Tảo Tảo." Tô Vãn Vãn nói với giọng điệu đầy nghiêm túc.
Lục Tư Hoa nói: "Chỉ vì chú ba nói con không cần tha thứ cho Tô Tảo Tảo mà con đã thấy chú ấy tốt sao? Mẹ cảm thấy dượng Cả của con nói không sai, chú ba của con rất tinh ranh"
Lúc này Tô Cần không dám nói chuyện, vì buổi chiều anh ta đã bị Lục Tư Hoa dạy cho một trận, lúc này nếu không cần hé răng nhất định sẽ không hé răng.
Tô Kiến Quốc nói: "Người như chú ba con cũng không thể nhìn thấu, nếu nói chú ấy không tốt thì đôi lúc chú ấy rất ra sức giúp đỡ nhà chúng ta, nhưng nếu nói chú ấy tốt thì đôi lúc chú ấy lại cố tình giả câm vờ điếc."
Kiến Quốc rất khôn khéo, nhưng cậu bé cũng chẳng thể nhìn thấu cách làm của Tô Thành Tài. Có điều cậu bé tán thành lời của mẹ, vẫn luôn giữ thái độ cẩn thận với chú ba, dượng Cả sẽ không nói sai, dượng chỉ muốn tốt cho nhà họ.
Đương nhiên Tô Vãn Vãn biết, Tô Thành Tài cũng chẳng phải là người tốt lành gì cho cam, nhưng tạm thời cô bé thấy anh ta là một người theo chủ nghĩa lợi ích, chỉ cần là chuyện có lợi cho mình, anh ta chắc chắn sẽ nhúng tay vào.
Nguyên nhân bây giờ anh ta bám vào gia đình anh Hai, chắc chắn là có liên quan đến bà ngoại, còn liên quan đến cả ba nuôi.
Anh ta không muốn đắc tội với gia đình anh Hai của mình.
Cô bé đang muốn lợi dụng suy nghĩ của anh ta để có thể đạt được mục đích cuộc sống bình yên qua ngày của nhà mình.
Có ai muốn nhà nội rảnh rỗi ăn no rửng mỡ chạy đến gây chuyện đâu, những ngày như vậy thật sự đã chịu quá đủ rồi.
Mỗi lần nhà nội đến đây gây chuyện, trong lòng ba mẹ đều không vui, nhất là ba, luôn giận mà không dám nói gì, cô bé nhìn thấy cũng cảm thấy đau lòng.
Nếu vì chữ hiếu khiến anh ấy phải nhượng bộ, vậy chẳng bằng bóp c.h.ế.t tai họa ngầm này ngay trước khi nó thành hình.
Đương nhiên cũng có khả năng chú ba không đủ sức khống chế được nhà nội, nhưng có thể khống chế được lúc nào hay lúc đó, tạm thời để ba ổn định công việc ở đội vận chuyển trước, tốt nhất là được chuyển lên chính thức.
Cô bé nghe nói công việc của ba rất có thể sẽ được chuyển lên chính thức. Nghe nói có một công nhân sắp đến tuổi nghỉ hưu, tuy người đó có con cái nhưng nghe đâu con cái cũng đã có công việc ổn định. Vị trí này thừa ra, chắc chắn sẽ có một người được chuyển lên chính thức.
Đây là một cơ hội với gia đình cô bé, cơ hội này tuyệt đối không được nhà nội phá hỏng.
Vãn Vãn cảm thấy ra tay từ chỗ Tô Thành Tài là tốt nhất, có lẽ chú ba có thể sẽ có tác dụng nhất định.
Còn lợi dụng thế nào, cô bé còn chưa nghĩ ra.
Chuyện này, cô bé còn phải thương lượng kỹ càng với anh Cả, anh Cả có đầu óc nhạy bén, tính cách khôn khéo, trước kia không nghĩ đến cách làm người của chú ba, nhưng giờ cũng cần phải đề phòng trước? Vừa hay có thể lợi dụng điều này, cô bé và anh Cả sẽ cùng nhau nghĩ cách.
Lục Tư Hoa nhìn con gái đang cau mày suy nghĩ sâu xa, bật cười nói: "Con bé ngốc, chuyện của chú ba con có ba mẹ lo là được, con nhọc lòng làm gì chứ?"
Tô Vãn Vãn nghĩ rồi nói: "Ba, mẹ, hôm nay chú ba rất tốt" Cô bé không thể nói quá nhiều, nói quá nhiều sẽ dễ làm ba mẹ nghi ngờ.
Ý của cô bé là muốn nhà mình và nhà chú ba qua lại thân thiết, cho dù chú ba có thật lòng với nhà họ hay không thì đều có thể kết liên minh hợp tác.
Lục Tư Hoa vốn định phản bác lời con gái, nhưng nghĩ cẩn thận thì lời con gái nói không phải không có lý.
Con còn nhỏ, nên không thể nghĩ sâu xa, có lẽ con bé nghĩ chú ba đối xử tốt với con bé, cho nên mới cảm thấy tốt. Nhưng không nghĩ đến những chuyện khách, nhưng nếu theo như lời con gái nói, lợi dụng cơ hội lần này thật tốt thì sao?
