Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 262

Cập nhật lúc: 17/04/2026 14:01

Bây giờ, rốt cuộc phải làm thế nào đã là một vấn đề nan giải rồi.

Vãn Vãn cũng sốt ruột, dù sao thì trường Trung học huyện và trường Trung học công xã có cách dạy học khác nhau, trình độ cũng không giống. Mặc dù trước đây, hành động của trường Trung học huyện hơi không ổn, nhưng không thể phủ nhận rằng phương pháp dạy học của trường Trung học huyện tốt hơn Trung học công xã gấp nhiều lần.

Trình Kiêu học ở trường công xã, chắc chắn không giống học ở trường Trung học huyện, cô bé thật sự hi vọng Trình Kiêu có thể quay lại trường Trung học huyện.

Cô bé muốn đợi đến khi tan học, cuối tuần sẽ đến thôn Hạ Hà.

Mặc kệ trong nhà có ai đi cùng cô bé hay không, cô bé cũng phải đến xem thử.

Sau đó nói chuyện với Trình Kiêu, nhất định phải kéo cậu ấy vào trường Trung học huyện.

Tiếc là người nhà không đồng ý để cô bé một mình đến thôn Hạ Hà, mặc dù hiện giờ an ninh khá tốt, nhưng từ khi Hiểu Mộng của nhà họ Trình bị bắt cóc bán đi, nhà họ Tô rất chú ý đến chuyện này, sợ Văn Vãn sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Vãn Vãn trước giờ không lo lắng những việc này, cô bé không phải trẻ con thật sự, chỉ là một người lớn giả làm trẻ con, linh hồn là của người trưởng thành. Nhưng những chuyện thế này, cô bé không thể nói với người nhà được.

Cuối cùng chỉ đành đồng ý để các anh trai đi cùng cô bé, cô bé thật sự không dám đi một mình, người nhà thật sự sẽ không yên tâm.

Cô bé luôn tính toán xem cuối tuần nào mà các anh trai đều rảnh, mong thời gian trôi qua nhanh một chút, về thôn Hạ Hà nhanh một chút, sau đó nói chuyện với Trình Kiêu.

Không ngờ còn chưa đến lúc cô bé có thời gian thì đã gặp Trình Kiêu ở huyện rồi.

Đó là lúc họp chợ, cô bé tưởng rằng Trình Kiêu đang đi học, sẽ không xuất hiện trên chợ, không ngờ cậu ấy lại đến.

Hôm đó vừa khéo là thứ sáu, cô bé tan học từ sớm, được anh Hai đưa đi chợ đen.

Sở dĩ đi chợ đen là vì cô bé muốn mang chút đồ cho Trình Kiêu chứ không đến bằng tay không.

Không phải không muốn đến hợp tác xã mua bán, thật ra là ở đó mua đồ quá rắc rối, cần rất nhiều vé các màu sắc. Bây giờ trong nhà chỉ có một mình ba là có việc làm, vé luôn dùng rất tiết kiệm, có thể không cần dùng thì cố gắng không dùng, thế nên mới muốn đến chợ đen.

Mặc dù đồ ở chợ đen đắt hơn một chút, nhưng được cái không cần vé, đồ đạc cũng đầy đủ.

Cô bé biết điều kiện nhà họ Trình không tốt, rất nhiều thứ không thể mua được, thế nên muốn đến chợ đen dạo.

Nhưng cô bé và Kiến Bân còn chưa đến chợ đen thì cô bé đã nhìn thấy bóng người bỏ chạy.

Nghe ngóng mới biết, có người báo cáo, người ở chợ đen đều chạy rồi.

Mặc dù chợ đen là chợ người ta bán đồ, nhưng suy cho cùng đều là lén lút bán cả, sợ nhất là đội tuần tra, sợ hơn là bị người ta báo cáo.

Cô bé đang ngẩn ra thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang chạy về phía cô bé.

Người đó vội vàng chạy, không nhìn thấy nhóm Văn Vãn đứng ngay phía trước.

Nhưng Vãn Vãn đã nhìn thấy cậu ấy, khuôn mặt quen thuộc đó, sao cô bé có thể không nhìn rõ được chứ?

Không ngờ lại là Trình Kiêu Sao cậu ấy lại ở đây? Lẽ nào không đi học?

Hôm nay là thứ sáu, trường có tiết, mặc dù giờ này đã tan học rồi, nhưng Trình Kiêu học ở trường Trung học công xã, muốn đến huyện thì chắc chắn là trốn học.

Nhìn thấy nhóm người Vãn Vãn, Trình Kiêu nói: "Mau chạy đi, đội chấp pháp đang đuổi ở phía sau, sắp đến đây rồi"

Nói xong, liền vươn người lôi kéo Vãn Vãn chạy về phía trước.

"Kiến Binh, đừng ngẩn người ở đó nữa!" Trình Kiêu quát.

Nếu họ bị đội chấp pháp bắt được, thì cho dù Văn Vãn và Kiến Binh có tham gia vào chuyện kinh doanh độc quyền ở chợ đêm hay không cũng sẽ bị đ.á.n.h đập một trận trước, sau đó cũng không được cho ăn uống tốt đẹp gì.

Nếu cậu bé bị bắt được, thì cũng không có vấn đề gì cả. Nhưng nếu là gia đình họ Tô thì lại không giống vậy, nên bọn họ tuyệt đối không thể bị ảnh hưởng bởi cậu bé được. Trước mắt chạy trốn đã, có gì thì tính sau. Cậu bé có thể không bị bắt, thì cũng không cần để bị tóm được. Dù sao cậu bé vẫn cần phải nuôi mẹ nữa, cũng không thể xảy ra chuyện gì được.

Dạo gần đây, mẹ cậu bé lại bị ốm, mà nhà lại đang thiếu tiền, nếu cậu nhóc cũng xảy ra chuyện gì, thì bệnh của mẹ cậu bé phải làm sao bây giờ?

Mặc dù Trình Kiêu vẫn còn bé, chỉ mới mười ba tuổi, nhưng cậu nhóc cao lớn. Dù không to khỏe, hơi gầy như Kiến Binh nhưng cậu bé lại có sức lực tốt.

Cậu bé hơi khom người bế Vãn Vãn lên, hai chân chạy như bay, cũng không thể để cho đội tuần tra và đội chấp pháp nhìn thấy và đuổi theo ở phía sau được.

Mặc dù cậu nhóc hơi gầy chút, nhưng vẫn đủ sức để ôm Vãn Vãn.

Nhưng thật ra Vãn Vãn muốn tự mình chạy đi, cô bé cũng không hiểu tại sao Trình Kiêu lại phải chạy trốn gấp gáp như vậy. Cô bé cũng không nhìn thấy hình ảnh đội tuần tra và đội chấp pháp, nhưng mọi người nhìn thấy chạy bốn phía, thì cũng đoán được có liên quan đến chợ đêm.

Nhưng mọi người ôm hoặc mang đồ vật trên lưng, nên tốc độ chạy cũng khá chậm.

Trên lưng của Trình Kiêu cũng có một cái sọt, cũng không biết cậu nhóc bán cái gì ở trong đó.

Vãn Vãn nói: "Anh Trình Kiêu, em có thể tự chạy, trên lưng anh còn cõng đồ vật nữa, anh ôm thêm em thì sẽ càng mệt hơn.

Trình Kiêu không nói chuyện, chỉ ôm cô bé chạy như điên một lúc.

Kiến Binh ở bên cạnh cũng nói: "Trình Kiêu, cậu để tớ ôm đi, trên lưng cậu còn có cõng đồ nữa. Thật sự sẽ mệt mỏi. Sức lực của tớ khỏe hơn cậu, để mình ôm Vãn Vãn đi"

Trình Kiêu vẫn như cũ không nói lời nào, nhưng cậu nhóc vẫn ôm c.h.ặ.t lấy Vãn Vãn, không chịu buông tay.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.