Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 266
Cập nhật lúc: 17/04/2026 14:01
Nhưng Trình Kiêu khẳng định mình không hề nhìn nhầm. Lúc ấy, mẹ của cậu bé quả thật rất không thích hợp, nhưng hiện giờ tại sao đột nhiên lại có thể trở nên bình thường? Cậu bé cũng không hiểu được.
Bí thư chi bộ Sơn Thúc nói: "Vẫn nên để bác sĩ Thạch khám cho bà xem sao đi. Dù có bệnh hay không thì chúng ta cũng đã đến đây rồi, thì cũng nên khám qua xem sao thì mới yên tâm được"
Bác sĩ Thạch cũng nói: "Bà vẫn nên để cho tôi bắt mạch đi, nếu có bệnh thì chữa bệnh, còn không có bệnh thì cũng có thể có phòng bị." Ánh mắt của ông ta cũng nhìn chằm chằm về phía mẹ Trình, như muốn nhìn thấu nét mặt của bà.
Mặt của mẹ Trình mang theo vẻ tươi cười, cũng không có thay đổi nét mặt, cười nói: "Thật sự không cần đâu. Làm phiền hai người đã đến đây, nhưng tôi thật sự không có bệnh. Bà lại trách mắng Trình Kiêu: "Nhìn con kìa. Mẹ cũng không bị bệnh, con lại làm phiền bí thư chi bộ Sơn Thúc và bác sĩ Thạch đến đây một chuyến. Thật sự là một đứa bé không hiểu chuyện gì cả."
Nhưng Trình Kiêu vẫn kiên trì, khi cậu bé quyết định chuyện gì thì rất khó có thể thay đổi, cậu bé nhất định sẽ tiếp tục làm đến cùng. Cậu bé xác định mẹ cậu đang cố gắng chống thân mình để lừa dối cậu bé, mặc kệ là thật sự bị bệnh, hay là tâm bệnh, cậu bé đều phải biết đến kết quả. Nếu mẹ cậu bé thật sự bị bệnh thì sẽ mua t.h.u.ố.c uống, chữa bệnh, còn nếu là tâm bệnh thì cậu bé sẽ tìm hiểu nguyên nhân thật sự dẫn đến tâm bệnh, rồi chữa trị tận gốc nó.
Cậu bé cũng không sợ hãi. Mặc dù mẹ cậu mệt mỏi, nhưng trước kia cũng vẫn có thể đi lại xuống giường được, không giống như hiện giờ chỉ có thể nằm ở trên giường, không thể đi xuống được. Vì vậy chắc chắn phải có lý do nào đó.
Nếu mẹ cậu bé thật sự mệt mỏi, thì sau này, cậu bé sẽ không học nhiều nữa, cũng không để mẹ cậu phải vất vả như vậy.
So sánh giữa bài tập và sức khỏe của mẹ cậu bé, thì sức khỏe của mẹ cậu bé mới là điều quan trọng nhất.
"Con, cái đứa nhỏ này. Làm sao lại không nghe lời như vậy chứ? Mẹ nói không cần, là không cần." Đột nhiên, giọng nói của mẹ Trình to hơn, mang theo cảm xúc tức giận.
Trình Kiêu chưa bao giờ thấy mẹ cậu bé tức giận đến như vậy. Từ trước tới nay, mẹ cậu bé luôn dịu dàng, kể cả khi bị mấy thằng vô lại đến quấy rối, mặt của mẹ cậu bé cũng chỉ lạnh lùng mà thôi, chưa từng c.h.ử.i ẩm lên như này với cậu bao giờ.
Hiện giờ lại...
Bí thư chi bộ Sơn Thúc và bác sĩ Thạch nhìn nhau, cũng không hiểu tại sao mẹ Trình lại đột nhiên tức giận.
Bác sĩ Thạch nói: "Mẹ Trình Kiêu à, Trình Kiêu cũng chỉ là lo lắng cho bà mà thôi. Chúng ta cũng quan tâm bà, chứ không hề có ý gì khác. Bà nói như vậy, sẽ khiến thằng bé đau lòng lắm"
Sắc mặt của mẹ Trình bình tĩnh, nói với bác sĩ Thạch: "Bác sĩ à, tôi thật sự không có bệnh, không cần phải khám. Sức khỏe của tôi, tôi cũng tự biết, thật sự chỉ là mệt mỏi chút thôi."
Bác sĩ Thạch không nói lời nào, bất chợt, Trình Kiêu nói: "Mẹ, vậy con sẽ không đi học nữa. Con sẽ ở nhà làm việc nhà thay mẹ, không để cho mẹ mệt mỏi mà cơ thể lại xuất hiện tình huống như vậy nữa.
Mẹ Trình nói: "Con không đi đến trường thì làm gì? Hiện giờ có cơ hội đi học tốt như vậy. Hơn nữa trường Trung học công xã đều miễn tất cả học phí cho con, đây là một cơ hội tốt. Hiệu trưởng của trường cũng quan tâm và coi trọng con, làm sao con có thể không đi đến trường học được? Con như vậy, sẽ khiến cho bố của con..." Lời nói đến đây bỗng nhiên dừng lại, vẻ mặt của mẹ Trình đột nhiên đau đớn kịch liệt.
Dừng lại chút, bà lại nói tiếp: "Bố của con mong con có thể đi học, có tương lai tươi sáng. Con như vậy sẽ khiến cho bố con thất vọng biết bao"
Trình Kiêu lặng im, cậu bé nhớ tới bố cậu bé. Mỗi lần bố cậu bé nhìn thấy cậu đều vui vẻ, rất nhiều lần nói với cậu bé: "Trình Kiêu của chúng ta lớn lên, sau đó sẽ đến trường đi học, tương lai sẽ đỗ vào một trường đại học.
Làm sao bố của cậu bé lại có thể nghĩ đến cậu bé sẽ mất cơ hội thi vào trường cao đẳng. Thậm chí cậu bé đã đọc rất nhiều sách, nhưng cũng không thi được vào trường cao đẳng.
Mặc dù vậy, cậu bé vẫn có thể đi đến trường, chính là điều mà bố của cậu bé mong muốn. Cậu bé tất nhiên sẽ không làm cho bố cậu thất vọng.
Nhưng hiện giờ mẹ cậu bé...
Cậu hơi c.ắ.n răng một cái: "Con ở nhà học, sức khỏe của mẹ quan trọng hơn. Con sẽ nói chuyện với thầy hiệu trưởng. Sau này, con sẽ đi thi lại, con sẽ ở nhà phụ giúp mẹ làm việc"
Cậu bé đã lớn, là một thằng nhóc rồi, mà mẹ cậu bé cũng già rồi. Mẹ cậu bé nuôi cậu bé cũng không dễ dàng gì. Mẹ cậu lại còn phải chịu đựng lời nói gây tổn thương của người khác nữa, cậu bé không thể làm như không có việc gì, tiếp tục đi học được.
Nghe thấy Trình Kiêu thật sự buông tha chuyện học tập, mẹ Trình lập tức liền nóng nảy lên.
Lúc này bác sĩ Thạch nói: "Mẹ Trình Kiêu à, không phải chỉ là để cho tôi xem mạch thôi hay sao? Sao bà phải lo lắng vậy? Nếu có bệnh thì tôi sẽ chữa, còn nếu không có bệnh thì không phải chuyện tốt hay sao? Làm cho Trình Kiêu yên tâm, cũng để cho cháu tiếp tục đi học, bà nói có phải không?"
Bí thư chi bộ Sơn Thúc nói: "Vân Hương, đứa bé Trình Kiêu này là vì bà, ngay cả việc học cũng từ bỏ. Nó còn định đi vào thị trấn để mua t.h.u.ố.c cho bà, nhưng đáng tiếc là không có tiền đâu" Bí thư chi bộ Sơn Thúc biết rõ toàn bộ nguyên nhân của việc này là bởi vì trước đó ông ta từng gặp hiệu trưởng trường Trung học công xã, cũng biết chuyện Trình Kiêu không đi học.
