Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 33

Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:13

"Ba biết, ba đã mắng bà ấy rồi"

"Ba, nếu mắng có ích, thì mẹ sẽ không đối xử với Tư Hoa, với Vãn Vãn như vậy. Tô Cần lau mặt: "Sau khi ở riêng, con vẫn sẽ hiếu thảo với ba, với mẹ như trước."

Ông nội Tô không lên tiếng, chỉ yên lặng hút t.h.u.ố.c lá. Khoảng thời gian trước, ông ngoại Lục từng bàn với ông ấy về chuyện tách hộ, nhưng chuyện tách hộ, kéo dài được thì cứ kéo dài, nếu kéo dài không được nữa thì tính sau.

"Ba, Kiến Quốc đã mười hai, thêm mấy năm nữa thằng bé sẽ phải đính hôn, con không muốn sau khi vợ thằng bé gả tới, lại phải sống cuộc sống giống như chúng con". Muốn ở riêng, phải thuyết phục được ông nội Tô, anh ấy hy vọng ba có thể đồng ý cho anh ấy ra ở riêng.

Ông nội Tô rít một hơi t.h.u.ố.c lá, một lúc lâu sau mới nói: "Thằng hai à, em ba của con còn chưa lập gia đình, cái nhà này chưa thể tách được."

Cuộc đàm phán giữa hai ba con kết thúc trong sự thất bại.

Điều này đã sớm nằm trong dự liệu của Tô Cần, nếu như chuyện tách hộ có thể tiến hành một cách dễ dàng, thì đó không phải là ông nội Tô nữa.

Nhưng anh ấy sẽ không từ bỏ, anh ấy sẽ nghĩ cách để ông ấy đồng ý.

Anh ấy biết trong lòng ba nghẹn một ngọn lửa giận không tên, không phát cáu với anh ấy mà trút hết lên người mẹ. Quả nhiên, không lâu sau lại nghe được tiếng cãi cọ ở trên nhà trên. Song lúc này, Tô Cần không giống dạo trước đi lên nhà khuyên can hai người họ, anh ấy yên lặng đi nấu cơm, Tư Hoa còn đang chờ anh ấy nấu cơm mang cho cô ấy nữa.

Nghĩ đến vợ mình, trong lòng anh ấy dễ chịu hơn một chút, khóe miệng hơi hơi cong lên.

"Cậu!" Ngoài cửa có tiếng kêu, Tô Cần ra ngoài, nhìn thấy đứa bé nhà họ Trình, Trình Kiêu.

Mẹ Trình Kiêu là em gái trong tộc nhà họ Tô, theo bối phận, quả thật cậu ấy nên gọi Tô Cần là cậu.

Trong tay cậu ấy cầm một con gà rừng, nhìn thấy Tô Cần đi tới cạnh cửa, cậu ấy đưa gà rừng cho anh ấy: "Cậu, cho thím bồi bổ cơ thể." Gà rừng vẫn sống, trên mình nó có vết thương, có m.á.u thấm ướt cả lông.

Xưng hô của Trình Kiêu có hơi loạn, gọi Tô Cần là cậu, lại gọi Lục Tư Hoa là thím. Thật ra cũng không gọi sai, gọi cậu là theo cách gọi trong tộc, nhưng ba cậu ấy là anh em kết nghĩa của Tô Cần, thế nên cũng có thể gọi anh ấy là chú, gọi Lục Tư Hoa là thím cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

"Đứa nhỏ này, có đồ ăn sao không mang về nhà, nhà cháu còn khó khăn túng thiếu hơn." Tuy rằng rất vui vì đứa nhỏ này biết quan tâm tới họ, nhưng anh ấy cũng đau lòng cho cậu ấy.

Trình Kiêu nói: "Nhà cháu có rồi, con gà rừng này vừa hay để cho thím bồi bổ cơ thể." Nói xong thì khựng lại một chút: "Mẹ cháu có biết"

Trình Kiêu buông gà rừng xuống, đi ra ngoài.

Tô Cần cầm con gà rừng này, nhìn theo hướng Trình Kiêu rời đi, đứa nhỏ này là người tốt, nhưng số hơi khổ, từ nhỏ đã không có ba.

"Ông xã, ai tới đó?" Trong phòng vang lên tiếng của Lục Tư Hoa.

"Là đứa bé Kiêu t.ử."

Tô Văn Văn không biết Trình Kiêu đã tới, càng không biết cậu ấy còn lén lút ra chợ đen bán gà rừng để đổi lấy tiền đưa cho bọn họ.

Đợi đến khi cô bé biết, đã là chuyện của mấy ngày sau, khi đó các anh trai đã theo Trình Kiêu lên núi bắt chút đồ ăn dân dã mang về.

Thức ăn của nhà con trai thứ hai đột nhiên được cải thiện, bà nội Tô muốn độc chiếm những thứ ấy, sau đó cầm đến nhà con trai cả, nhưng lại bị ông nội Tô ngăn lại. Có ông nội Tô quản thúc, gần đây bà nội Tô thành thật hơn rất nhiều.

Rất nhanh đã đến tiệc rượu đầy tháng, Lục Tư Hoa cũng không phải ở cữ nữa, đã được tắm rửa sạch sẽ.

Đối với tiệc rượu đầy tháng, nhà con thứ hai chưa từng hy vọng xa vời rằng bà nội Tô có thể tổ chức cho bọn họ, trông lễ tắm ba ngày sau sinh là biết. Lúc này đây ông nội Tô lại tự mình ra mặt, tổ chức tiệc rượu đầy tháng cho hai cô cháu gái.

"Vãn Vãn là cháu gái ba, tiệc rượu đầy tháng này, sao ba có thể không làm"

Tô Cần nói: "Nhưng mẹ..."

Ông ấy nói: "Con không cần lo lắng về bà ấy, ba nói làm thì phải làm, bà ấy sẽ không có dị nghị gì cả." Cho anh ấy một viên t.h.u.ố.c an thần.

Nếu thật sự có thể như thế thì quả là tốt nhất, nhưng Tô Cần cũng chuẩn bị sẵn cho việc bị bà ta làm loạn giữa chừng.

Anh ấy muốn tách hộ, nếu như thật sự có thể tách hộ thành công, dù bắt anh ấy rời đi trắng tay, anh ấy chắc chắn cũng đồng ý.

Tiệc rượu đầy tháng quả nhiên rất náo nhiệt, bà nội Tô không hề mắng nhiếc gì nhà thằng hai, điều này ngược lại làm cho vợ chồng Tô Cần nhịn không được nhìn bà ta hai lần, bà ta thay đổi thật rồi?

Ông bà ngoại Lục cũng tới, mấy dì cũng đi chung, đây là ngày trọng đại, dù bận rộn đến đâu họ cũng sẽ tới.

Tô Văn Văn thích dì út nhất, dì út phóng khoáng, đi đứng nói chuyện thẳng thắn, dì út đối xử tốt với người nhà từ tận trong đáy lòng, sao có thể không thích cho được?

Lúc này cô bé nằm trong lòng dì út cười ngọt ngào.

"Hình như Vãn Vãn rất thích dì út". Bà ngoại Lục vừa nhìn vừa nở nụ cười.

Lục Tư Hoa cũng cười nói: "Đúng vậy, Vãn Vãn nhà chúng ta rất có phúc khí, Vận Du em ôm Vãn Vãn nhiều như thế, tranh thủ sang năm phải sinh một đứa bé mới được."

Tuy Lục Vận Du không tin mấy thứ mê tín dị đoan đó, nhưng có một điều khiến cô ấy tin tưởng, đó chính là cháu gái là người có phúc. Cô ấy đã sớm nghe nói cháu gái vừa sinh ra thì mưa liền ngừng, quả thật là có phúc.

"Ha ha, thế em phải tranh thủ một năm sinh hai đứa." Lục Vận Du cũng không thẹn thùng, thẳng thắn nói tới chuyện sinh con, cảm thấy chuyện này cũng không có gì to tát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 33: Chương 33 | MonkeyD